Chương 130: Bế quan. (Hạ)


nghĩ là làm, Đường Phong tranh thủ thời gian điều động ra một phần cương khí, tiến nhập vào từng bộ phận trong người mình, mượn những cương khí này rèn luyện thân thể.
Cả quá trình rèn luyện chỉ có thể dùng mấy chữ thê thảm vô nhân đạo để hình dung.
Một người không trải qua tình huống thống khổ tuyệt vọng nhất thì không thể biết được tiềm lực của mình được tới đâu. Mà muốn khai phá được tiềm lực, trước tiên nhất định phải chịu sự đau đón chết đi sống lại.
Đường Phong mỗi lần đều điều động một lượng cương khí rất lớn, dù sao với mức năng lượng hiện tại trong kinh mạch thì cơ hồ có thể nói là lấy bao nhiêu cũng không hết, đương nhiên thế này có vẻ hơi khoa trương, nhưng đống năng lượng kia thật sự rất nhiều.
nguồn năng lượng khổng lồ tiến nhập vào thân thể và lục phủ ngũ tạng, tàn bạo cải tạo từng tấc thịt da, cơ thể và xương cốt, cả lục phủ ngũ tạng cũng bị một phen tàn phá dữ dội.
Trong lúc rèn luyện, Đường Phong có thể cảm giác được trong bụng như có lửa thiêu, lúc lại như đóng băng, đau đón như vạn tiễn xuyên tâm, trong người như có hàng ngàn hàng vạn con kiến cắn xé.
Nhất thời, trong Yên Liễu các thường xuyên truyền ra tiếng gầm to đến khản giọng như dã thú của Đường Phong, vì hắn thật sự không nhịn được, cắn chặt răng rít ra thanh âm. những tiếng gầm này khiến Tiểu Manh Manh mỗi tối đi ngủ đều bị Tần Tứ Nương nhét bông vào hai lỗ tai, nếu không thì con bé nhất định sẽ gặp ác mộng.
Đau đón tuy khó nhịn nhưng thành quả có được lại khiến người ta vô cùng mừng rỡ. Trải qua vô số lần cải tạo, sức mạnh thân thể của Đường Phong tăng lên đáng kể, cuối cùng tăng tới mức nào thì hắn không rõ, nhưng hắn vô cùng tự tin, kết quả chắc chắn rất khả quan.
Trong quá trình vận chuyển Vô Thường Quyết vô số lần, rốt cuộc thì đã cũng đột phá được tầng thứ hai, thành công bước qua tầng thứ ba. Vô Thường Quyết tầng thứ ba cùng mang tới một năng lực khác, nhưng Đường Phong không có thời gian xem xét, chỉ vội tìm đọc lộ tuyến vận công của tầng thứ ba mà thôi.
cũng giống với lần trước, lộ tuyến vận công của tầng thứ ba cũng có chút khác với tầng trước, Đường Phong rất nhanh liền quen thuộc, thế nên cũng không mấy khó khăn.
Sau khi tiến vào tầng thứ ba, tiểu khô lâu trắng noãn như ngọc lại biến thành màu đen, tiểu khô lâu vốn thoạt nhìn dễ khiến người ta yêu thích, sau khi đổi màu thì...lại khiến người ta có cảm giác nó tràn ngập tà khí.
năng lượng khổng lồ trong kinh mạch được Đường Phong dùng để rèn luyện cả thực lực lẫn thân thể nên dần tiêu hao khá nhiều, cuối cùng tất cả đều đã ổn định lại như thường.
Đường Phong tự nhủ từ nay về sau mình không bao giờ được phép ngưng luyện âm hồn vô tội vạ như thế nữa. Bất quá cơ hội thế này cũng rất khó gặp, bỗng nhiên có vài ngàn người chết trước mặt mình thế này e là cả đời chi gặp một lần mà thôi.
Bên ngoài phòng của Đường Phong, Bạch Tiểu Lại lo lắng đứng bên ngoài, vẻ mặt lo lắng không yên, kể từ lúc Đường Phong bế quan tới giờ nàng đều giữ vẻ mặt này.
Mỗi lần trong phòng Đường Phong phát ra tiếng gầm đau đớn như thế đều khiến nàng không thể an giấc. Nàng rất muốn xông vào nhìn xem rốt cuộc Đường Phong bị gì, cuối cùng vẫn không dám vào. Lúc người tu luyện bế quan thì kỵ nhất là bị kẻ khác quấy rầy, chẳng nhay xảy ra chuyện gì thì Bạch Tiểu Lại có thể hối hận cả đời.
- Tiểu Lại cô nương, cô nên ăn chút gì đi, từ hôm qua tới giờ cô chưa có gì vào bụng cả.
Tần Tứ Nương đi tới nhẹ giọng nói,
- Bảo Nhi và Mộng Nhi đã chuẩn bị rất nhiều món ngon.
- Ta không đói.
Bạch Tiểu Lại cười đầy vẻ chua xót, chậm rãi lắc đầu.
- lão Thang nhà ta nói, Phong thiếu gia tuyệt đối không có việc gì. Mấy ngày trước cương khí trên người hắn vẫn còn dao động rất hỗn loạn, mấy hôm nay đã ổn định lại rất nhiều rồi.
Tần Tứ Nương lên tiếng khuyên giải. với thực lực của nàng hay Bạch Tiểu Lại đều có thể cảm nhận được việc này, nhưng nàng vẫn nói vài câu.
- Nhưng đã là ngày thứ mười rồi.... A Phong vẫn chưa ra. ta sợ thân thể của hắn chịu không nổi!
Bạch Tiểu Lại cắn môi đến mức trắng bệch, cau mày,
- Hơn nữa. từ ba ngày trước A Phong đã không phát ra bất kì tiếng động gì, trước kia thỉnh thoảng hắn vẫn kêu lên vài tiếng.
- Cô lo lắng cùng vậy mà thôi.
Thang Phi Tiếu không biết lấy đâu ra cái đùi gà, ăn tới mức miệng dính đầy mỡ,
- Tiểu Lại cô nương. có câu người tốt sống không thọ, tai họa lưu ngàn năm. Phong thiếu gia chính là tai họa, hắn nhất định không tiêu đời dễ thế đâu.
Tần Tứ Nương tức giận trừng mắt liếc Thang Phi Tiếu một cái, sau đó nhấc chân đạp lên chân hắn.
Tiếu thúc xuýt xoa một tiếng:
- Ta nói có sai sao? Ta X, một người giết hai ngàn năm trăm người. cả lão Thang ta cũng không sánh được, Phong thiếu gia chẳng những là tai họa. mà còn là tai họa to bằng trời.
Sau lần đại chiến kia. tới ngày thứ hai Thang Phi Tiếu cùng hai vị Thiên giai của Thiên Tú đều tự mình tới chiến trường nơi cửa trước xem xét. ngay cả ba người bọn họ cũng bị tràng diện máu chảy thành sông kia dọa cho kinh hãi. Tới lúc này họ mới thật sự tin chuyện Đường Phong và Dịch Nhược Thần đã nói.
Mấy người này đương nhiên sẽ không tin chuyện Đường Phong chỉ khua môi múa mép mà khiến họ tự giết lẫn nhau, mồm mép của hắn mà lợi hại như vậy thật thì hắn đã là thiên hạ vô địch rồi. Nhất định là Đường Phong đã dùng thủ đoạn gì đó mà Dịch Nhược Thần không phát hiện được.
Vì vậy bọn họ đều nhất tề quay sang hỏi Bạch Tiểu Lại, dù sao cũng là người một nhà. Bạch Tiểu Lại cũng không thể gạt họ nên đã nói ra một phần sự thật chứ không nói toàn bộ. Cho nên mấy người Thang Phi Tiếu chỉ biết là đám người kia bị Đường Phong hạ độc, cụ thể là dùng loại độc gì thì không ai biết.
nhớ lại tràng cảnh nhìn thấy ngày đó, Thang Phi Tiếu cũng không nhịn được mà dựng tóc gáy, dù hắn thân là Thiên Sát Thần lúc xưa của Đại Tuyết cung. nhưng cũng chưa bao giờ giết qua một lúc hơn hai ngàn người thế này, hơn nữa còn giết sạch không còn mống nào. Phong thiếu gia chỉ mới mười lăm tuổi thôi! Cái gì mà Thiên Sát Thần. Địa Thí Thần chứ, trước mặt Phong thiếu gia này chẳng đáng xu nào.
Trường Giang sóng sau xô sóng trước! Thang Phi Tiếu bây giờ rất tâm đắc câu này.
- Huynh còn nói!
Tần Tứ Nương vươn tay ngọc ra nhéo lỗ tai của Thang Phi Tiếu, sau đó xoay mạnh.
Hai mắt Tiếu thúc ầng ậc nước. "Cạch" một tiếng, cửa phòng của Đường Phong đột nhiên mở ra. mấy người vẻ mặt chấn động, vội quay đầu lại nhìn, chi thấy Đường Phong đang quấn chiếc chăn, cả người tựa lên cửa. run rẫy vươn tay về phía này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bạch Tiểu Lại điểm nhẹ chân một cái liền vọt tới bên người Đường Phong. đỡ lấy hắn. khẩn trương hỏi han:
- A Phong, sao lại ra nông nỗi này?
Vẻ mặt của Thang Phi Tiếu và Tần Tứ Nương cũng đầy vẻ ân cần, tuy mấy hôm nay thông qua việc lay động của cương khí trên người hắn mà đoán là hắn không sao, nhưng bộ dạng của hắn lúc này thật sự khiến người ta đau lòng.
Hình dung tiều tụy, mặt trắng bệch không còn chút máu. giống như một người thoi thóp sắp chết vậy.
Nhìn thấy bộ dạng Đường Phong thế này, hốc mắt Bạch Tiểu Lại liền phiếm hồng, trong lòng vô cùng đau đớn.
Đường Phong nhìn chằm chằm nửa cái đùi gà trên tay Thang Phi Tiếu, đôi mắt ngập nước lưu luyến dừng lại, sau đó dùng một loại ngữ khí hữu khí vô lực nói:
- Ta.... Đói sắp chết rồi!
Thang Phi Tiếu lập tức thở hắt ra:
- Còn biết đói là tốt rồi.

Vô Thường - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/1679