Chương 129: Bế quan. (Thượng)


- Ta có bảo đảm với ngươi, ta không phải bị tẩu hỏa nhập ma!
- Phong Nhi, bây giờ con có cảm giác gì không?
Lâm Nhược Diên lo lắng hỏi.
- Con có cảm giác rất khó chịu! Khó chịu muốn chết!
Đường Phong lộ vẻ u sầu,
- Trước không nói mấy chuyện này, ta muốn bế quan!
Cả đám người thiếu chút nữa rớt cằm xuống đất, Thang Phi Tiếu không biết nên khóc hay cười cho phải.
Cái chuyện bế quan này từ trước tới nay đều là độc quyền của cao thủ, những cao thủ bình thường lúc tu luyện xuất hiện bình cảnh hoặc cần tìm hiểu võ điển gì đấy sẽ lựa chọn bế quan. Nhưng cảnh giới của Đường Phong mới tới đâu chứ? Luyện cương bát phẩm mà thôi, còn chưa tới cả Hoàng giai đã đòi bế quan. Thế này cũng giống như một đứa trẻ ranh đòi đi kỹ viện vậy, căn bản không đủ tư cách.
Không chờ bọn họ kịp có phản ứng gì, Đường Phong đã vội chạy về Yên Liễu các.
Sự thật quả thật như những gì Đường Phong đã nói, hắn đã sắp chống đỡ không nổi. Từ lúc giết xong ba vị phó đường chủ của Cự Kiếm Môn thì gân mạch trong người Đường Phong gần như đã bão hòa.
ngưng luyện nhiều âm hồn như vậy thì không bão hòa sao được? Sau lại tiếp tục đánh giết, ngưng luyện thêm mấy trăm Huyền giai, hơn ba mươi Địa giai, bốn vị Thiên giai. Nguồn: http://truyenyy.com
Nhất là hiệu quả mà những Địa giai và Thiên giai mang tới cho Đường Phong đều rất lớn, cùng lúc thu nhiều như vậy, cho dù kinh mạch trong người Đường Phong đã sớm được gia cố vô cùng kiên cường cũng khó mà chống chọi nổi.
cũng nhờ vào kinh mạch trong người quá cường đại nên Đường Phong mới dám không kiêng nể gì mà ngưng luyện âm hồn như thế. Nếu không có căn cơ thế này thì Đường Phong sao dám rước mệt vào thân?
Kinh mạch toàn thân của Đường Phong là do mười năm tu vi quỷ thần gia cố, dùng tường đồng vách sắt để hình dung thì cũng không quá chút nào. Có thể nói, mặc kệ là cương khí khổng lồ thế nào thì kinh mạch trong người Đường Phong đều có thể tiếp nhận, tuyệt đối không cần lo lắng việc cương khí trướng bạo.
Nhưng có thể tiếp nhận là một chuyện, có thể chịu được hay không lại là một chuyện.
Giống như một người phải nhịn tiểu vậy, nhịn càng lâu thì càng căng cứng.
nguồn năng lượng khổng lồ do tiểu khô lâu nuốt chửng âm hồn sinh ra liền đâm mạnh tới trong kinh mạch, tản mác rối loạn, không vận hành theo một lộ tuyến thống nhất nào cả, đâm tới mức Đường Phong đau muốn chết.
Đường Phong bây giờ không thể chờ được, muốn đem chúng nó hòa làm một, thống nhất điều động.
Trong Yên Liễu các, Tứ Nương và Bảo Nhi Mộng Nhi đang chơi đùa cùng Tiểu Manh Manh, không bị cuộc chiến hôm nay ảnh hưởng chút nào. lúc Đường Phong toàn thân đều là máu xông vào, Tần Tứ Nương nhanh tay lẹ mắt vội bịt kín mắt của Tiểu Manh Manh lại, sợ hãi nói:
- Phong thiếu gia, sao lại biến thành như vậy?
- Đợi Tiếu thúc trở về sẽ nói cho ngươi nghe, ta muốn bế quan!
Đường Phong buông lại một câu, bước vào phòng mình trong ánh mắt lo lắng của Bảo Nhi và Mộng Nhi, khóa cửa lại.
Thuần thục cởi hết y phục dính máu trên người ra, lõa thể khoanh chân ngồi xuống giường, nhắm mắt lại vận khởi Vô Thường Quyết.
ngưng luyện nhiều âm hồn thế này, Đường Phong cũng cảm giác được thực lực của mình bây giờ cũng sắp đột phá tầng hai Vô Thường Quyết, nhưng vì cương khí trong người quá hỗn loạn nên mới dừng lại trước ngưỡng cửa tầng thứ ba.
Vô Thường Quyết vừa điều động, nơi đan điền trong cơ thể, tiểu khô lâu cũng liên tục phun ra nuốt vào, mấy đốm sáng xanh trên xương cốt của tiểu khô lâu cùng dần an ổn lại.
Cương khí trong kinh mạch lại đâm mạnh tới, Đường Phong vứt bỏ hết thảy tạp niệm, trong đầu chỉ còn mỗi ý niệm là phải khiến cương khí trong người vận hành theo lộ tuyến của Vô Thường Quyết.
Lúc mới bắt đầu vô cùng khó khăn, Đường Phong mất một phen khí lực khá lớn mới có thể tụ được một chút cương khí an tĩnh ở đan điền, đó vốn là tự bản thân hắn tu luyện mà có được. Dùng những cương khí này làm điểm xuất phát, hướng các điểm khí huyệt đẩy mạnh, liền giống như một cỗ hỏa xa nghiền áp những phần cương khí không nghe lời, sau đó hợp nhất lại.
Quá trình này cũng giống một trận chiến, một vị Thống soái suất lĩnh dùng tướng sĩ của mình đánh bại địch nhân sau đó hợp nhất binh lính của đối phương lại, từng bước cũng cố sức mạnh của bản thân, sau đó lại tiếp tục tấn công nhiều kẻ địch hơn nữa, ai ống như lấy ngắn nuôi dài.
Dần dần, cương khí nghe lời ngày càng nhiều hơn, giống như một quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, rốt cuộc, Đường Phong cũng không cần tận lực khống chế cương khí lưu động nữa, chúng nó liền tự mình y theo lộ tuyến của Vô Thường Quyết tầng thứ hai mà vận chuyển.
cũng không rõ là mất bao lâu, Đường Phong mới kéo cương khí toàn thân vận chuyển được một cái chu thiên, cả người đã ướt đẫm mồ hôi.
Chỗ trướng đau trong kinh mạch cũng bớt được đôi phần, nhưng chỉ mới giảm được một chút chứ chưa triệt để mất hẳn. Đường Phong biết rõ đây là nhờ kinh mạch của mình lớn mạnh mới được thế này, nếu kinh mạch không đủ lớn mạnh thì hắn không thể chỉ cảm thấy trướng đau mà đã sớm bị cương khí khổng lồ này nổ chết rồi.
Một lần lại một lần, không sợ bị người khác làm phiền mà vận chuyển Vô Thường Quyết, mỗi lần chuyển được một cái chu thiên thì sẽ có một bộ phận năng lượng trong kinh mạch bị áp súc tiến vào đan điền và khí huyệt toàn thân.
những năng lượng bị áp súc này đều là tinh túy trong tinh túy. Trong chiến đấu, khả năng bộc phát và sức chiến đấu của một người hoàn toàn do chất lượng và cấp bậc của những năng lượng bị áp súc này quyết định. Chút năng lượng bị áp súc trong đan điền và khí huyệt chính là thứ sẽ duy trì sức chiến đấu của một người, có thể nói chính là căn cơ quan trọng nhất của một người.
Vận chuyển trọn vẹn hơn trăm chu thiên, Đường Phong vô cùng buồn bực phát hiện năng lượng trong kinh mạch của mình cũng chẳng giảm được bao nhiêu, vẫn nhiều như thế.
không phải nói những năng lượng này không tiến nhập đan điền và khí huyệt, mà là số lượng quá khổng lồ nên phần giảm bớt chẳng thấm vào đâu.
Trận chiến này, Đường Phong ngưng luyện ít nhất cũng hơn một ngàn âm hồn, có thể tưởng tượng được năng lượng mang về lớn cỡ nào.
Với tốc độ thế này, chỉ sợ chưa áp súc hết năng lượng trong kinh mạch thì mình đã chết đói rồi. những năng lượng này tuy nhiều, nhưng cũng không thể lấp đầy bụng được. Thực lực của Đường Phong hiện tại chưa đạt tới cảnh giới một hai tháng.không ăn không uống.
Đường Phong nghĩ ngợi một hồi liền cho ra một ý niệm kinh người, muốn lợi dụng năng lượng trong kinh mạch để rèn luyện cơ thể và lục phủ ngũ tạng của mình!
Trước khi gặp được Bạch Tiểu Lại, mỗi lần tu luyện Đường Phong đều dùng phần lớn năng lượng để rèn luyện thân thể, nhưng sau khi gặp được Bạch Tiểu Làn, lại thêm rất nhiều nguyên nhân nên khiến hắn không thể không cấp tốc đề cao thực lực, nên đành trì hoãn việc rèn luyện thân thể.
Chuyện lần này lại đưa tới cho Đường Phong cơ hội tốt nhất, nhiều năng lượng như vậy, không biết phải tốn bao nhiêu lâu mới có thể để chúng nó tiến nhập đan điền toàn bộ, thay vì chi tăng cảnh giới, còn không bằng dùng một phần để rèn luyện thân thể.
Tổng thể thực lực của một người, chẳng những được quyết định ở cảnh giới, còn có sức chịu đựng của cơ thể và tâm tính.
Phần tâm tính thì Đường Phong tạm thời không cần phải xen vào, thứ đó phải dựa vào thời gian và kinh nghiệm và rất nhiều thứ khác mới có thể thúc đẩy được. Còn sức chịu đựng của cơ thể thì có thể thông qua cố gắng mà thay đổi, thân thể mạnh, thì cơ bắp, lực chân, lực ném, sức bật cũng mạnh hơn. Lúc chiến đấu cùng kẻ địch thì những thứ này đều trở thành những nhân tố vi diệu quyết định thế cục.

Vô Thường - Chương #129


Báo Lỗi Truyện
Chương 129/1679