Chương 1284: Hai đại thượng cổ linh thú cùng múa. (Hạ)


Hai người rời khỏi nhà gỗ, đi ra bên ngoài khoảng ba mươi dặm, lúc này mới dừng bộ pháp.
- Ngươi làm theo trình tự lúc trước cho nó ăn đi, bắt đầu từ Hỏa hệ nội đan.
Hỏa Phượng vừa nói vừa thò tay lấy ra hai khỏa Hỏa hệ nội đan, hai khỏa nội đan này vừa xuất hiện đã toát ra Hỏa hệ linh khí chấn động nồng đậm, ngay cả Đường Phong cũng phải ngây ngốc một chút.
Một khỏa Thất giai nội đan, một khỏa Bát giai nội đan! Hỏa Phượng ra tay, không giống bình thường, hai khỏa nội đan này dù là khỏa nào cũng có giá trị liên thành, rất hiếm có, người tu luyện Hỏa hệ cương tâm nếu lấy được, tuyệt đối rất có ích. Nhưng bây giờ nàng lấy ra, mí mắt cũng không nháy một cái, xem ra Hắc Phượng trong lòng nàng có địa vị không nhỏ.
Người một nhà đúng là tốt a! Trong nội tâm Đường Phong cảm khái một tiếng, tuy một là Hỏa Phượng, một là Hắc Phượng, nhưng đều là thành viên của Phượng chi nhất tộc, cả hai đều đồng nguyên với nhau. Nguồn: http://truyenyy.com
Hai khỏa nội đan vừa xuất hiện, đã hấp dẫn lực chú ý của Hắc Phượng, tròng mắt màu đen của nó lập tức sáng ngời, vẫy cánh bay tới, một ngụm mổ ngay khỏa Bát giai nội đan, sau đó nuốt vào miệng.
- Tiểu chút chít, đúng là biết xem hàng.
Hỏa Phượng nhịn không được cười một tiếng.
Hỏa hệ linh khí trong khỏa Bát giai nội đan này rất cường đại, mà Hắc Phượng vẫn còn nhỏ, cho nên một ngụm nuốt xuống cũng không trôi, cái cổ kéo dài ra, đang nấc lên một tiếng, bộ dáng ngu ngơ và gian khổ làm cho Hỏa Phượng khẩn trương muốn chết.
Năng lượng nóng bỏng từ trong yếu hầu của Hắc Phượng phát ra, Hắc Viêm đốt cháy khỏa Bát giai nội đan kia, đang cô đọng Hỏa hệ tinh hoa, trong nháy mắt Hắc Phượng đột nhiên biến lớn một chút.
Sau khi ăn xong khỏa Bát giai nội đan, Hắc Phượng lại làm tiếp, một ngụm mổ vào khỏa Thất giai nội đan, không tốn nhiều sức lực nuốt nó vào bụng.
Ăn tươi hai khỏa nội đan, hảo cảm của Hắc Phượng với Hỏa Phượng tăng lên không ít, cánh mở ra, bay vòng quanh chân nàng, vẻ mặt nịnh nọt và vui vẻ.
Đợi một lúc lâu mới yên lặng trở lại, Hắc Phượng cũng không có biến hóa gì.
Hỏa Phượng ngẩng đầu nhìn Đường Phong:
- Nội đan có lẽ không có vấn đề.
Đường Phong gật đầu, hai khỏa Hỏa hệ nội đan này bao hàm linh khí trong nó, tuyệt đối nhiều hơn Phong Vương Lộ rất nhiều, nhưng không có làm Hắc Phượng bạo tẩu, chắc chắn không phải nó là nguyên nhân.
Đường Phong thò tay lấy hai khối linh thạch đưa tới trước mặt Hắc Phượng, tiểu gia hỏa lập tức cắn nuốt nó. Tốc độ nhanh đến mức làm cho Đường Phong líu lưỡi, xem ra dùng cái động không đáy mới có thể hình dung được Hắc Phượng lúc này, có trời mới biết vì sao thân thể của nó nhỏ như vậy, tại sao lại có thể ăn nhiều đồ vật như vậy.
Khác với nuốt nội đan, Hắc Phượng nuốt nội đan thì cặn bã cũng không còn, nhưng ăn linh thạch chỉ ăn linh khí trong đó, còn tạp chất vô dụng thì nhổ ra ngoài.
Điều này cũng có thể lý giải, dù sao đây cũng là linh thạch hạ phẩm, cấp bậc không cao, cho nên phải có tạp chất.
Sau khi ăn xong linh thạch, Hắc Phượng vẫn không có biến hóa gì.
Đường Phong và Hỏa Phượng liếc nhìn nhau, chỉ còn một khả năng. Thiên Niên Phong Vương Lộ, xem ra Phong Vương Lộ mới là nguyên nhân gây ra việc Hắc Phượng khỏi động bí kỹ.
- Còn muốn cho nó ăn hay không?
Đường Phong cầm trên tay một hạt Thiên Niên Phong Vương Lộ.
- Tiếp tục!
Hỏa Phượng dần dần ngưng tụ khí thế toàn thân để phòng bất trắc.
Đường Phong cũng rất nghiêm túc, trực tiếp đem Thiên Niên Phong Vương Lộ ném cho Hắc Phượng, một ngụm nuốt vào, thân thể Hắc Phương đột nhiên cứng ngắc.
Đường Phong thấy tình thế không ổn, liền bỏ chạy, tốc độ nhanh như điện, trong nháy mắt đã chạy ra ngoài hơn mười dặm, quay đầu nhìn về phía Hắc Phượng.
Giống hệt tình huống lúc trước, thân thể nho nhỏ của Hắc Phượng bay lên trời, khí tức cuồng bạo tản ra, chỉ trong nháy mắt, một đoàn hắc khí mạnh mẽ đã xuất hiện.
Thân thể dài vài chục trượng của Hắc Phượng đã xuất hiện trên bầu trời, đôi cánh dang ra che khuất bầu trời, khí phách và sát cơ điên cuồng lan ra bốn phía.
Hắc Phượng bạo tẩu trong nháy mắt, Hỏa Phượng cũng nhanh chóng biến hóa, chân thân Hỏa Phượng rực rõ xa hoa xuất hiện, thân thể hai thành viên Phượng chi nhất tộc không xê xích bao nhiêu, chỉ có điều màu sắc không giống nhau, một vàng óng ánh như thái dương, một đen kịt như mực, khí thế thượng cổ linh thú va chạm lẫn nhau, giao hòa lấy nhau, Hỏa hệ linh khí trong phương vương trăm dặm trong nháy mắt giống như có sinh mạng, đều hướng về phía bên này, đột nhiên nhiệt độ tăng lên cao.
Hắc Phượng và Hỏa Phượng cách nhau không tới hai mươi trượng, đối mặt lẫn nhau, hai tiếng Phượng gáy thanh thúy vang khắp trời cao, vô cùng to rõ.
Khí thế của Hỏa Phượng hạ xuống, Hắc Phượng cũng thu liễm vài phần cuồng bạo, dù vậy, tà khí hung mãnh kia vẫn làm cho người ta run lên cầm cập.
- Đồ sộ!
Đường Phong nhịn không được tán thưởng một tiếng, hai đại thượng cổ linh thú đồng thời hiện thân, hơn nữa đều là thành viên của Phượng chi nhất tộc, loại chuyện này trong trăm ngàn năm nay mới có một lần.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Sau lưng truyền tới tiếng ống tay áo phần phật trong gió, Đường Phong không cần quay đầu lại cũng biết là những hộ pháp của Thiên Thánh Cung đã tới.
Khí tức của thượng cổ linh thú bọn họ không có khả năng không phát hiện.
- Lại là ngươi!
Tiêu Tham Trữ nhìn thấy bóng lưng Đường Phong, tròng mắt như muốn phóng hỏa, lần trước hắn ở trên tay của Đường Phong không chiếm được chỗ tốt gì, mặt mũi tổn thất rất lớn, lúc này gặp lại Đường Phong, cho nên hắn vô cùng căm tức.
- Đường thiếu hiệp, đã lâu không gặp.
Đại hộ pháp nói lời này hoàn toàn khác xa suy nghĩ trong lòng, dù sao mới hai tháng không gặp, nhưng dụng tâm trong từ đã lâu để thể hiện ý muốn không cam lòng.
- Đại hộ pháp hảo, các vị hộ pháp hảo!
Đường Phong quay đầu lại, cười ha hả chắp tay chào mọi người.
Tô Luyến Thủy nhìn Đường Phong cười cười, Lê Kiếm Sinh và Vệ Đông Lâu cũng chắp tay lại, xem như đáp lễ.
- Đường thiếu hiệp, tình huống vừa rồi là gì?
Đại hộ pháp nghi hoặc nhìn hai đại thượng cổ linh thú trên bầu trời, da đầu run lên. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, trên đời này hộ cung thánh thú của Thiên Thánh Cung ra, còn có một con Phượng Hoàng khác, hơn nữa nhìn con Phượng Hoàng này, không nhỏ yếu hơn hộ cung thánh thú, hắc khí quỷ dị mà nó phát ra làm cho người ta cảm thấy kinh hồn táng đảm.
- Ah, phu nhân vừa thử năng lực sủng vật của bổn thiếu gia, các vị đừng hoảng sợ!
- Sủng... Sủng vật...
Dù Đại hộ pháp tuổi tác đã cao, kiến thức to lớn, nghe được lời này cũng phải há hốc mồm, người khác thì trừng mắt líu lưỡi.
Sủng vật... Chẳng lẽ con linh thú kia chính là Hắc Phượng?

Vô Thường - Chương #1284


Báo Lỗi Truyện
Chương 1284/1679