Chương 1278: Buổi tối ta tới tìm ngươi. (Thượng)


Giống như quả cầu tuyết, Hỏa hệ cương tâm đang không ngừng cắn nuốt Hắc Viêm, tốc độ lớn mạnh của nó có thể dùng mắt thường nhìn thấy được, thời điểm lực lượng cương tâm phát triển tới trình độ nhất định, Hắc Viêm bị đánh tan lại lần nữa ngưng tụ lại.
Nhưng lúc này, so sánh giữa hai bên, Hắc Viêm không còn khả năng ngăn cản lực lượng cương tâm ăn mòn nó nữa.
Chỉ trong mười tức thời gian ngắn ngủi, cổ Hắc Viêm đốt cháy thế gian vạn vật đã triệt để dung nhập thành một phần sức mạnh của Hỏa hệ cương tâm, trở thành một bộ phận của nó.
Sau khi cả hai dung hợp với nhau, Đường Phong còn sinh ra một loại ảo giác, đó chính là Tiểu Khô Lâu càng ngày càng sáng bóng, cứng rắn hơn một ít.
Cương tâm càng thêm ngưng thực, càng thêm xuất sắc, lực lượng cương tâm phát ra càng thêm cường đại, cũng có thể ngăn cản công kích của địch nhân, nó cũng đã thay đổi nguyên lý trước nay mà ai cũng công nhận.
Một ánh kim quang từ trong mắt phải của Tiểu Khô Lâu bắn ra, đó chính là Duệ Kim Chi Lực vừa rồi đánh vào, Đường Phong thấy vậy cũng thở dài, hắn lúc đầu còn định nhờ Duệ Kim Chi Lực dung hợp với Hỏa hệ cương tâm, để cho hai hợp thành một ngăn cản Hắc Viêm, nhưng không ngờ lại không cần dùng tới.
Điều này cũng khó trách, dù sao hai chủng hỏa diễm cũng đồng nguyên, có thể cùng xuất hiện trên một người đã là kỳ tích, muốn chúng dung hợp với nhau cũng rất nguy hiểm..
Tuy cách nghĩ này không thực hiện, nhưng Đường Phong cũng không chút thất vọng, đối với hắn mà nói, lần này có thể cắn nuốt được Hắc Viêm, biến thành một lực lượng mà hắn có thể sử dụng, đó mới là thu hoạch lớn nhất.
Chậm rãi mở hai mắt ra, Đường Phong cảm giác đan điền của mình có chút đau đớn, nhưng toàn thân lại khoan khoái dễ chịu không nói nên lời, cả người tràn đầy lực lượng. Nguồn: http://truyenyy.com
Lau máu tươi trên khóe miệng, Đường Phong duỗi một bàn tay ra, điều động lực lượng Hỏa hệ cương tâm, muốn kiểm tra thành quả bế quan lần này một chút.
Tâm niệm vừa động, mắt phải biến thành đen kịt, thâm thúy mà quỷ dị, nếu lúc này có người nào khác nhìn vào mắt phải của Đường Phong, chỉ sợ sẽ bị giật mình, lúc trước mắt phải vốn sáng bóng, thời điểm vận dụng Hỏa hệ cương tâm sẽ làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, người ta cũng cảm thấy một lực uy hiếp, đó là cảm giác tràn ngập lực lượng, đủ để thôn phệ tất cả ánh sáng.
Trên năm đầu ngón tay đang có một đốm lửa đang thiêu đốt hừng hực, loại hỏa diễm này có màu đỏ nhạt, còn mang theo một ít màu đen, hai màu đen đỏ giao nhau, tương dung lẫn nhau.
Cảm thụ uy lực hỏa diễm trên tay, Đường Phong cảm thấy mừng rõ trong lòng.
Sau khi thôn phệ Hắc Viêm, lực lượng Hỏa hệ cương tâm của mình tăng lên không ít, dù Hỏa hệ cương tâm trước kia không kém, nhưng không có cách nào làm cho Đường Phong có cảm giác như hiện tại.
Dù là chủ nhân, nhưng Đường Phong cũng có thể cảm nhận được cổ cảm giác uy hiếp nhất định.
Dù hỏa diễm trước mắt không cách nào so sánh với Hắc Phượng, không cách nào đánh đồng với Tà Hỏa, nhưng ít nhất cũng có được một ít đặc thù của Hắc Viêm, rất khó dập tắt, đây là hỏa diễm có thể đốt cháy cả hồn phách.
Nhưng Đường Phong vẫn có chút lo lắng khi quan sát cương tâm, tuy hiện giờ cương tâm không có dấu hiệu không ổn nào, nhưng Đường Phong vẫn cảm thấy không yên lòng.
Ban đầu ở Băng Hỏa Đảo, trong lúc vô tình mình hấp thu Tuyết Tủy và Hỏa Tinh, làm cho hai chủng chí bảo bất đồng thuộc tính tồn tại trong cơ thể, đạt được một sự cân đối quỷ dị, rồi sau đó Linh Khiếp Nhan luyện chế ra Linh Lung Biến Cương Đan, mượn nhờ đan dược và hai chủng chí bảo này, khi đó mình mới có được hai chủng lực lượng cương tâm Băng và Hỏa.
Đây là một sự cân đối.
Nhưng hiện tại, lực lượng Hỏa hệ cương tâm gia tăng uy lực, Đường Phong lo lắng sự cân đối này sẽ bị phá vỡ, lúc đó tổn hại mà nó mang lại là không thể vãn hồi. Lo lắng thì lo lắng, nhưng ít nhất hiện giờ cân đối này không có dấu hiệu bị phá hủy, điều này cũng làm Đường Phong thở ra một hơi.
Lần bế quan này dùng trọn vẹn thời gian ba ngày, Đường Phong cũng không nghĩ lại dài như vậy, mình chỉ ở trong cương tâm tranh đấu với Hắc Viêm, cho nên không có cảm giác thời gian trôi qua.
Nhưng cũng khó trách, thời điểm người tu luyện chuyên tâm tu luyện, cũng không biết thời gian trôi qua, rất nhiều người vì phá tan nút thắt cổ chai của mình, có thể bế quan mấy tháng, thậm chí lâu hơn.
Thời điểm đi ra khỏi phòng, nhìn thấy chúng nữ đang ở trong sân chơi đùa với Hắc Phượng.
Hắc Phượng lớn cỡ lòng bàn tay đã khôi phục bản tính của mình, giống như đứa trẻ sơ sinh vừa ra đời không bao lâu, đang bay điên cuồng trong sân, Lại tỷ đang thở hồng hộc chạy phía sau, rượt đuổi đến độ gà bay chó chạy, nhưng vẫn không thể bắt được nó.
Khi nhìn thấy Đường Phong, trong mắt Hắc Phượng lóe lên thần sắc hưng phấn, vội vàng bay tới bên người Đường Phong, bay vòng quanh người hắn, trong miệng kêu to không thôi.
Mọi người trong sân cười khổ, mọi người biết Đường Phong bế quan mấy ngày nên không thể nào chợp mắt, tất cả Linh giai đều sẵn sàng nghênh đón địch nhân, ngăn ngừa Hắc Phượng đột nhiên bạo tẩu như lần trước.
Đường Phong xoay người cầm Hắc Phượng trên tay, đang đánh giá nó, không hiểu tại sao tiểu chút chít này đột nhiên lại biến thành một con quái vật khổng lồ cao vài chục trượng? Hơn nữa sau đó giống như nó không nhớ gì, hiện tại, tuy tròng mắt của nó loạn chuyển, nhưng lại không có một chút ương ngạnh không ai bì nổi lúc trước.
- Không có tình huống gì đặc biệt.
Lại tỷ đi tới bên cạnh Đường Phong, nói:
- Mấy ngày nay không dám cho nó ăn cái gì, nhưng hình như nó không có cảm giác đói bụng.
- Ân.
Đường Phong gật đầu, lại dò xét Hắc Phượng một hồi, nhưng sau đó phải buông tha.
Hắc Phượng hiện tại, hoàn toàn khác với Hắc Phượng bạo tẩu ba ngày trước,
Đường Phong muốn đi Thiên Thánh Cung tìm hồng sam nữ tử hỏi một chút về tình huống này, Hắc Phượng là thành viên Phượng chi nhất tộc, trong thiên hạ chỉ có nàng mới lý giải được tình huống này.
Vừa vặn Đường Phong cũng chuẩn bị đi tìm hàn đàm mà Âu Dương Vũ đã từng nói qua, thuận đường cũng có thể đi Thiên Thánh Cung một chuyến. Nhưng Đường Phong không biết vị trí của hàn đàm, cho nên phải đợi Linh Khiếp Nhan thức tỉnh rồi tính sau.
Nghe kế hoạch của Đường Phong, Thang Phi Tiếu! Nhịn không được lên tiếng đòi đi, nói:
- Phong thiếu, lần này phải mang lão Thang ta theo.
- Ta cũng muốn đi ra ngoài đi một chút.
Đoạn Thất Xích góp lời.
- Âu Dương cũng muốn đi Thiên Thánh Cung một lần cho biết.
Âu Dương Vũ khẽ cười một tiếng, đối với hai thế lực đỉnh cấp của thế gian, dù là ai cũng rất ngạc nhiên, đây không chỉ là cách nghĩ của riêng Âu Dương Vũ, mà là suy nghĩ của các cao thủ muốn biết về Huyết Vụ Thành và Thiên Thánh Cung.

Vô Thường - Chương #1278


Báo Lỗi Truyện
Chương 1278/1679