Chương 1276: Thôn phệ Hắc Viêm. (Hạ)


Ngồi ngay ngắn trên giường, Đường Phong nhắm mắt tập trung tư tưởng, thần thức tiến vào trong cương tâm, chỉ trong nháy mắt tiến vào liền cảm nhận được một trận gió lạnh nổi gai ốc, không chỉ có như thế, trong cương tâm phát ra cổ khí tức nóng bỏng.
Đưa mắt nhìn, cốt cách của Tiểu Khô Lâu vốn màu đen nhánh, nhưng lúc này đang bốc cháy hừng hực, trên mỗi lóng xương đều có ngọn lửa màu đen đang thiêu đốt, đó là Hắc Viêm của Tà Hỏa Hắc Phượng!
Sở dĩ Đường Phong thôn phệ những tà hỏa, là bởi vì bản năng của hắn cảm giác được nó có trợ giúp tăng thực lực của mình lên, cũng có thể là thủ đoạn bảo vệ tính mạng lúc đó, hiện tại nên làm thế nào, hắn vẫn cảm thấy mơ hồ.
Cương tâm Tiểu Khô Lâu đang bị thiêu đốt, những âm hồn bám trên Tiểu Khô Lâu đang giảm bớt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, âm hồn dưới Linh giai căn bản không thể thừa nhận được sự thiêu đốt của Hắc Viêm, chỉ có âm hồn ngoài Linh giai, mới có thể ngăn cản được loại uy lực này. Tuy có thể tạm thời ngăn cản được, nhưng Đường Phong cảm thấy nếu cứ tiếp tục thiêu đốt như vậy thì những âm hồn này sẽ bị thiêu đốt, dù là âm hồn cường đại nhất cương tâm, chỉ sợ cũng phải biến mất.
Phải luyện hóa tà hỏa, sau đó dung nhập nó vào cương tâm.
Dùng lực lượng Băng hệ cương tâm đem dập tắt nó, hoặc dùng lực lượng Hỏa hệ cương tâm dung hợp nó! Biện pháp đầu tiên Đường Phong không cần thử cũng biết không thể thành công, thời điểm đối chiến với Hắc Phượng, hắn đã vận dụng Băng hệ cương tâm cũng không thể nào ngăn cản được Hắc Viêm, hiện tại bày ra trước mặt mình, chỉ có loại phương pháp thứ hai, dùng Hỏa hệ cương tâm dẫn đạo Hắc Viêm, dung nhập nó thành một bộ phận của cương tâm.
Dù chỉ là cách nghĩ đơn giản, nhưng Đường Phong cảm thấy khả năng thành công của biện pháp này rất lớn.
Cương tâm của một người sau khi hình thành, cũng không phải uy lực của cương tâm sẽ không thay đổi. Lực lượng cương tâm mạnh hay yếu, đều chậm rãi gia tăng theo cảnh giới của người tu luyện, hoặc tìm kiếm linh khí đồng nguyên mà hấp thu.
Tà hỏa dù là tà khí, nhưng cũng là hỏa, chỉ cần là hỏa, thì Hỏa hệ cương tâm của mình có thể dung hợp!
Vận chuyển Vô Thường Quyết, Đường Phong điều động lực lượng Hỏa hệ cương tâm của mình, mắt phải của Tiểu Khô Lâu vốn là một đoàn hỏa diễm màu hỏa hồng thiêu đốt hừng hực, lại mạnh mẽ nhấp nháy vài cái, bốc lên rất cao.
Trong nháy mắt, Đường Phong cảm giác mình có thể nắm Hỏa hệ linh khí của thiên địa trong bàn tay của mình, cũng có thể điều tiết khống chế một ít thiên địa linh khí cho mình dùng, đây là khả năng của Linh giai mới có, dưới Linh giai, lúc chiến đấu chỉ có thể dựa vào bản thân.
Nuốt cho ta! Thần thức Đường Phong khẽ động, Hỏa hệ cương tâm tản mát ra lực hấp dẫn vô cùng cường đại, hấp dẫn tà hỏa trên người Tiểu Khô Lâu, muốn kéo nó vào trong mắt phải.
Tà hỏa là thứ chỉ thuộc về một mình Hắc Phượng, nhưng lúc này lại không có chút trở ngại nào, tựu theo ý chí của Đường Phong, nó cứ thuận theo hấp lực tiến vào trong mắt phải của Tiểu Khô Lâu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tình huống này đã vượt qua dự kiến của Đường Phong, hắn không nghĩ tới sẽ nhẹ nhàng đơn giản như vậy. Tuy Tà Hỏa Hắc Phượng có máu tưới của mình, có một ít liên hệ với mình, nhưng đây là thứ đến từ bên ngoài, phát sinh xung đột với Hỏa hệ cương tâm của mình là điều không thể tránh khỏi, Đường Phong tưởng rằng sẽ phải tiêu hao không ít khí lực mới có thể đạt tới trình độ này, nhưng không ngờ lại không có chút khó khăn nào.
Chẳng lẽ Hỏa hệ cương tâm của mình và tà hỏa của Hắc Phượng lại tương dung đến trình độ này sao? Đây là hiện tượng nhất thể đồng nguyên mới có thế xảy ra!
Nhưng dù nói thế nào, đây là một hiện tượng tốt, Đường Phong vừa khống chế tà hỏa tiến vào mắt phải, vừa tiến hành quan sát tình huống của cương tâm, không bởi vì mọi việc diễn ra quá thuận lợi mà buông lỏng cảnh giác.
Xương cốt Tiểu Khô Lâu đen nhánh, Hắc Viêm đang thiêu đốt càng ngày càng ít, đang từ từ biến mất không thấy nữa, những âm hồn bị thiêu đốt khổ không thể tả, vào lúc này đã tìm được nơi an toàn để đặt chân, tất cả đều chạy về vị trí mà Hắc Viêm không có bao trùm.
Đường Phong có thể tưởng tượng ra được bộ dáng của chúng chính là kìm lòng không được thở ra một hơi, nghĩ đến tình cảnh như vậy, chính hắn cũng cảm thấy buồn cười.
Toàn bộ Hắc Viêm trên đùi phải của Tiểu Khô Lâu đã biến mất toàn bộ, Đường Phong cảm giác áp lực đã lớn hơn, chỗ mắt phải vốn là hỏa diễm màu hỏa hồng, nhưng lúc này lại đậm đặc như nước, tản ra vô tận tà khí và quỷ dị, bản thân của Tiểu Khô Lâu cũng phát ra tiếng khanh khách, giống như nó đang thừa nhận thống khổ rất lớn.
Lại qua thời gian nửa chén trà, Hắc Viêm trên người Tiểu Khô Lâu đã biến mất hơn phân nửa, dị biến liền xảy ra.
Hắc Viêm giống như con ngựa hoang thoát ra khỏi yên cương, đang bộc phát rất mãnh liệt, không hề nghe theo sự điều động của Đường Phong nữa, cũng không thèm kiên nể gì mà tiến vào trong mắt phải của Tiểu Khô Lâu, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ mắt phải, hỏa diễm trong đó càng ngày càng nóng.
Thần thức mà Đường Phong tản ra để quan sát tan rả, suýt nữa từ trong trạng thái nhập định bị chấn tỉnh lại.
Cưỡng chế thần thức chấn động, Đường Phong nhìn chằm chằm vào cương tâm, vừa rồi hắn cảm thấy Hắc Viêm xảy ra một ít biến hóa, đó là một loại cảm giác bất khuất, giống như Hắc Phượng cao quý, Hắc Viêm cũng không muốn cúi đầu trước Đường Phong, cũng không để cho Đường Phong muốn làm gì thì làm, tất cả Hắc Viêm đều tràn ngập trong mắt phải, giống như muốn thiêu cháy Hỏa hệ cương tâm.
Thiêu đốt vạn vật, trong phạm vi thiêu đốt của Hắc Viêm, không được có mặt của những thứ hỏa khác.
Nếu là Đường Phong không ngăn cản, chỉ sợ Hỏa hệ cương tâm của Đường Phong sẽ bị phá hủy trong thời gian ngắn, đến lúc đó hắn sẽ không còn Hỏa hệ cương tâm để điều động nữa.
Đường Phong thật vất vả mới có được lực lượng của Hỏa hệ cương tâm, sao có thể để cho thứ không có tính mạng như Hắc Viêm phá hủy được chứ? Toàn bộ lực lượng của Hỏa hệ cương tâm được triển khai, không lùi bước, cũng không sợ hãi, ý chí của Đường Phong quán chú vào trong cương tâm, Hỏa hệ cương tâm vốn bị áp chế đã sinh động trở lại, lập tức phá tan sự đốt cháy của Hắc Viêm, chỗ mắt phải của Tiểu Khô Lâu, tuy vẫn đen kịt như trước, nhưng bên trong sự đen kịt đó, lại ẩn chứa một tia hỏa hồng nhàn nhạt, màu hỏa hồng này chẳng khác gì hoa hồng chóm nở, đang từ từ nở ra khoe khoang vẻ đẹp của mình.

Vô Thường - Chương #1276


Báo Lỗi Truyện
Chương 1276/1679