Chương 1275: Thôn phệ Hắc Viêm. (Thượng)


Chỉ trong nháy mắt, trong lòng Đường Phong xuất hiện cảm giác kỳ quái, cảm giác giữa mình và Hắc Phượng có một mối liên hệ không thể chia cách với nhau, dù là hơi nhạt.
Huyết dịch của hắn bị Hắc Viêm thôn phệ càng ngày càng nhiều, mà mối liên hệ này càng lúc càng mãnh liệt.
- Chuyện này...
Đường Phong nhíu mày, chợt thần sắc hắn vui vẻ, vội vàng tán hộ thân cương khí đi.
Nếu giống như mình tưởng tượng, Hắc Viêm có thể đốt cháy tất cả thế gian của Hắc Phượng, sau khi chạm vào máu tươi của mình, lại không có ảnh hưởng gì, ngược lại bị mình hấp thu không ít.
Lực lượng băng hệ cương tâm cũng tán đi, Đường Phong vội vàng vận dụng lực lượng Hỏa hệ cương tâm, điên cuồng thôn phệ Hắc Viêm của Hắc Phượng.
- Tại sao? Tại sao lại như vậy?
Hắc Phượng dùng ngữ khí không thể tin được, Hắc Phượng không ai bì nổi, lúc này lại đang thất kinh.
- Bởi vì ngươi đang dùng một nửa máu tươi của ta để sống lại, cho nên thân thể của ngươi đang chảy huyết dịch của bổn thiếu gia, máu mủ tình thâm, làm sao ngươi có thể đả thương ta chứ?
Đường Phong tham lam cắn nuốt Hắc Viêm của Hắc Phượng, đem Hắc Viêm cất giữ trong cương tâm.
- Nhân loại hèn hạ, mơ tưởng dùng loại phương thức này để khống chế ta.
Hắc Phượng há miệng phun ra một đạo Hắc Viêm, mà đạo Hắc Viêm này bay vào trong Khúc Đỉnh Sơn, trực tiếp đem phương viên mười dặm trong đó biến thành một cái biển lửa. Nguồn: http://truyenyy.com
- Hắc Phượng cao quý há có thể cúi đầu trước ngươi, ta sẽ trở lại, lần tiếp theo sẽ là tử kỳ của ngươi.
- Ta chờ.
Đường Phong cười to.
Hắc khí trên người Hắc Phượng nhúc nhích, thân thể không lồ kia co lại, trực tiếp biến thành lớn như lòng bàn tay, uy áp phô thiên cái địa và Hắc Viêm nóng bỏng đã biến mất không còn gì nữa.
Đường Phong và Hắc Phượng đều té xuống Dạ Vũ Hồ, đang ở giữa không trung, Đường Phong bắt lấy Hắc Phượng, sau đó gập thân lại, bay về phía Thiên Tú tông!
Nhìn Hắc Phượng đang ngủ say như chết trong tay, Đường Phong lần đầu tiên khó xử, xem ra tiểu chút chít này rất không an phận, tuy không biết vì sao nó đột nhiên bạo động, nhưng với thực lực mà nó biểu lộ ra không có ai có thể áp chế, nếu không phải nó mang trong người một nửa máu tươi của mình, chỉ sợ ngày hôm nay Thiên Tú tông đã gặp đại nạn.
Cách tốt nhất bảo đảm cho an toàn của mọi người là hiện tại chính thừa dịp nó hôn mê trực tiếp giết nó, nhưng tâm của Đường Phong không ngoan độc đến trình độ này.
Hắc Phượng hiện tại, đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, chỉ lớn cỡ bàn tay, thân thể nhỏ bé xinh xắn, cũng không biết có phải vừa rồi đột nhiên bạo tẩu hao phí nhiều khí lực hay không, cho nên hiện giờ ngủ rất ngon lành.
- Phong thiếu!
Tiếu thúc nuốt một ngụm nước bọt, kinh ngạc nhìn Hắc Phượng, trên gương mặt vẫn còn sợ hãi, nói:
- Vừa rồi là thế nào?
- Không biết.
Đường Phong lắc đầu, hắn cũng không biết tại sao Hắc Phượng mới trọng sinh sống lại có một ngày, lại đột nhiên quay đầu giáo như vậy.
Từ khi Hắc Phượng bạo tẩu cho đến lúc ngủ say không động đậy này chỉ diễn ra trong thời gian hơn mười tức ngắn ngủi, nhưng nhưng linh khí chấn động cường hoành và công kích hung mãnh của Hắc Viêm đã sớm hấp dẫn đại bộ phận đệ tử Thiên Tú tông tới đây.
Bên ngoài Yên Liễu Các, những nữ tử tụ tập thành đàn nối đuôi nhau chạy về phía bên này, trên gương mặt lộ rõ thần sắc kinh hoàng và lo lắng, khi nhìn thấy Đường Phong, không khỏi kinh ngạc, lập tức dừng cước bộ, ngây ngốc nhìn Đường Phong, một ít nữ hài tử gan lớn tiến lên hai ba bước nhìn hắn, nhát gan thì dùng ánh mắt nhìn hắn, nhưng không có ngoại lệ, trên mặt của những nữ hài từ này đều đỏ bừng, giống như đang nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy.
- Tiểu lưu manh!
Tứ Nương khẽ gắt một tiếng, cũng dời ánh mắt, hai má ửng hồng, Chu Tiểu Điệp và Thi Thi thì che mắt lại, ngồi xỗm trên mặt đất.
Đường Phong nhìn thấy phản ứng kỳ quái của mọi người, không khỏi chau mày, đang có chuyện gì xảy ra?
- A Phong...
Lại tỷ xấu hổ xông lên, ôm cổ Đường Phong, dùng âm thanh nhỏ như muỗi thì thầm vào lỗ tai của hắn:
- Quần áo của ngươi!
Đường Phong cúi đầu nhìn xuống, dù da mặt của hắn rất dày, nhưng lúc này cũng phải đỏ mặt, bởi vì hắn lúc này đang trần truồng không mảnh vải che thân! Vừa rồi chiến đấu với Hắc Phượng, quần áo trên người bị Hắc Viêm trên người của Hắc Phượng đốt cháy, sau khi ngăn chặn được Hắc Phượng, chỉ một mực lo lắng tại sao nó bạo động, mà hồn nhiên quên mất trạng thái của mình hiện giờ.
Chỉ trong mấy tức thời gian ngắn ngủi, đã có mấy ngàn đệ tử Thiên Tú nhìn thấy xuân quang của hắn.
Mất mặt quá lớn! Đôi má của Đường Phong phát sốt, vội vàng dùng tay ôm lấy Lại tỷ che lại, mượn thân thể của nàng làm vật che chắn, triển khai thân pháp, chạy như sấm chớp vào Yên Liễu Các, trồn vào trong phòng.
Chẳng lẽ Phong sư huynh có sở thích trần truồng chạy ra ngoài? Trong lòng của không ít đệ tử Thiên Tú đều xuất hiện ý nghĩ này, rất nhiều người trong các nàng nghe thấy động tĩnh của nơi này, nhưng không nhìn thấy Hắc Phượng, cho nên hiểu lầm là chuyện rất bình thường.
- Mắc cỡ muốn chết!
Trong phòng, Đường Phong cẩn thận từng li từng tí thả Hắc Phượng ra, tìm một bộ y phục mặc lên người, bị nhiều đệ tử Thiên Tú nhìn thấy cũng không có gì, trọng yếu nhất là, lại bị Tứ Nương và Chu Tiểu Điệp nhìn thấy.
Sau này làm sao mà hắn dám ngẩn đầu mà nhìn mặt các nàng đây?
Lại tỷ nghe Đường Phong phàn nàn, liền hé miệng cười khẽ.
- Lại tỷ, các ngươi chiếu cố tiểu chút chít này vài ngày, không nên cho nó ăn cái gì, ta cần phải bế quan một thời gian.
Đường Phong phiền muộn lắc đầu.
Lại tỷ nhìn Đường Phong một cái, trong ánh mắt lóe ra một tia ôn nhu và điềm tĩnh, nhẹ nhàng gật đầu.
Bên ngoài Yên Liễu Các, Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên hỏi đám đệ tử một hồi, sao khi phân phó cho đệ tử Thiên Tú giải tán, mới đi tìm bọn người Thang Phi Tiếu hỏi rõ tình huống, sau khi Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên hiểu rõ liền cười khổ không thôi.
Đường Phong bế quan, mọi người còn tưởng rằng hắn không dám đi ra gặp mọi người, trốn trong phòng điều chỉnh tâm tình, kỳ thật Đường Phong thật sự đang bế quan.
Hắc Phượng bạo động, trước mắt thì chỉ nhìn thấy chỗ hỏng trong đó, nhưng lại mang đến chỗ tốt cho Đường Phong.
Khi Hắc Viêm đốt cháy làn da làm cho xuất da thịt rạn nứt, máu tươi chảy ra dung nhập vào Hắc Viêm, nhưng không có bị bốc hơi, ngược lại còn tạo thành hiện tượng huyết thủy tương dung, làm cho Đường Phong hấp thu không ít Hắc Viêm.
Dù chỉ hấp thu trong một lát, lần này Tà Hỏa Hắc Phượng cung cấp cho cương tâm Đường Phong chỗ tốt, tà hỏa là thứ có thể thiêu đốt hết tất cả mọi thứ trong thiên địa mà không bị dập tắt, uy năng không thể tưởng tượng, nhưng lúc này nó đang tràn đầy trong cương tâm, đang bốc cháy trong cương tâm Tiểu Khô Lâu, phía trên của Tiểu Khô Lâu chính là âm hồn, nhưng không cách nào ngăn cản nổi tà hỏa, đang phát ra tiếng gào khóc thảm thiết hoảng sợ và không cam lòng.

Vô Thường - Chương #1275


Báo Lỗi Truyện
Chương 1275/1679