Chương 1254: Hạ lạc của Thi Thi! (Thượng)


Tên tiểu tử hèn hạ kia đâu? Hỏa Phượng dùng đôi mắt Phượng bế nghễ nhìn đại địa, nhưng không phát hiện tung tích của đối phương, ngay cả cương khí chấn động cũng biến mất vô tung vô ảnh!
Chạy? Xem như ngươi chạy trốn nhanh! Hỏa Phượng oán hận nghĩ thầm, tuy mình là linh thú hóa thân, nhưng dù gì cũng là nữ nhân, tiểu tử thúi kia lại nhắm vào chỗ đó đánh một quyền, ai mà chịu đựng được chứ.
Thân thể đảo quanh, quay đầu liếc nhìn thấy Thiên Thánh Cung lâm vào biển lửa, Hắc Hỏa diễm căn bản không cách nào dập tắt, vừa rồi mình và người trẻ tuổi kia chiến đấu đã khuếch trương thêm vài dặm, trong phạm vi vài dặm đó mọi thứ đều bị thiêu đốt không còn.
Lúc nãy trên trăm Linh giai cao thủ đang ngăn chặn tốc độ lan truyền của hỏa diễm, cũng có người muốn xông vào đem mộc côn đen kịt kia vứt bỏ, nhưng không có biện pháp tiến vào trong biển lửa.
- Bỏ đi!
Một tiếng quát mắng phẫn nộ từ trong miệng Hỏa Phượng truyền ra, đệ tử Thiên Thánh Cung vội vàng thoát ra thật xa, tránh sang một bên.
Chỉ thấy Hỏa Phượng bay ở phía trên mộc côn đen kịt kia, há miệng nhổ ra, một đạo Hỏa Long từ miệng trong bay ra, Hỏa Phượng chuyển động đầu, đạo Hỏa Long kia cũng chuyển động theo, bao chung quanh hắc sắc hỏa diễm.
Không cần mất bao lâu, một đạo hỏa diễm có đường kính vài dặm được hình thành, bao ở bên ngoài, chính là hỏa diễm của Hỏa Phượng, là một loại hỏa diễm màu trắng quỷ dị, hiển nhiên nóng tới cực hạn. Mà lửa ở bên trong, chính là hắc sắc hỏa diễm.
Hỏa Phượng mở hai cánh ra, hạ xuống mặt đất, thân hình nhoáng một cái, lại biến thành hồng sam nữ tử vừa rồi, kinh ngạc nhìn về phía biển lửa, chau mày.
Đại hộ pháp đi đến bên người nàng, lén lút dò xét nàng, cung kính hỏi thăm:
- Phu nhân, thương thế như thế nào?
Hồng sam nữ tử khẽ vuốt một phần dưới bụng, lắc đầu:
- Không có gì đáng ngại.
Tuy một kiếm kia lợi hại, nhưng Hỏa Phượng chi huyết là thuốc tiên, trong khoảng thời gian ngắn miệng vết thương đã khép lại, nhưng kiếm ý lưu lại trong thân thể muốn hóa giải cũng cần không ít thời gian.
- Vậy là tốt rồi.
Đại hộ pháp buông lỏng một hơi, nếu vị này hộ cung thánh thú này có bề gì, sau khi cung chủ xuất quan, người bị trách phạt nhất định là mình.
Nhìn biển lửa đang thiêu đốt trước mặt, Đại hộ pháp mở miệng hỏi:
- Phu nhân, chuyện này... Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Liệu Nguyên Hỏa! Chỉ cần một đống lửa nhỏ, sẽ cháy lan ra cả đồng cỏ, hơn nữa là tà hỏa, nó là bất diệt!
Hồng sam nữ tử thở dài một tiếng, tuy mình có thể nuốt tà hỏa, nhưng nếu không giải quyết Tà Ngô Đồng, không cách nào trừ tận gốc tà hỏa, huống chi, nếu mình nuốt tà hỏa, cũng sẽ chịu tra tấn, đó không phải là thứ mất một hai năm là có thể hóa giả.
- Vậy làm sao bây giờ?
Đại hộ pháp sợ hãi, nếu thứ này không thể diệt, phiền toái sẽ rất lớn.
- Tà hỏa chị bị ra vây khốn mấy ngày, mấy ngày sau ta sẽ bất lực, tháo dây cần tìm người buộc dây, tên tiểu tử kia, vì sao các ngươi lại trêu chọc hắn?
Đối mặt với câu hỏi của hồng sam nữ tử, Đại hộ pháp không dám giấu diếm, lập tức đem xung đột giữa Đường Phong và Thiên Thánh Cung từng chuyện nói ra.
Hồng sam nữ tử lẳng lặng nghe xong, sắc mặt biến thành âm trầm, liếc Đại hộ pháp nói:
- Nói cách khác, người ta tới đây để hoà giải, kết quả các ngươi không lĩnh tình, cho nên ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt đúng không?
Nghe được câu này, cả người Đại hộ pháp đổ mồ hôi như tắm!
Phu nhân nói những lời này mang theo ý trách cứ rất nặng, nhất thời Đại hộ pháp cũng không phản bác được, hắn hiện giờ đang run động.
Tiểu tử kia đúng là tới đây để hóa giải ân oán, nhưng Thiên Thánh Cung cũng không phải tông môn bình thường, mà một trong hai thế lực đỉnh cấp của đại lục, mà trước đó cũng đã ăn không ít thiệt thòi từ tiểu tử kia, làm sao có thể vì dăm ba câu của hắn mà hóa giải dễ dàng như vậy được? Nếu làm như vậy, chỉ sợ sẽ bị người ta chế nhạo.
Thời điểm Đại hộ pháp không biết nên trả lời như thế nào, hồng sam nữ tử đột nhiên lại khoát tay:
- Được rồi, chuyện cũng đã xảy ra, nhiều lời vô ích, cung chủ các ngươi bế quan không ra, tà hỏa ở đây các ngươi nên chiếu cố nhiều một chút, đừng làm cho nó lan tràn tiếp. Ta phải tự mình đi một chuyến, đem tiểu tử kia mang về đây.
- Tạ ơn phu nhân xuất thủ tương trợ!
Đại hộ pháp lập tức cảm giác như vừa bỏ được một tảng đá nặng trong lòng xuống, nếu bảo mình chạy đến Thiên Tú bắt Đường Phong mang về, hắn thật sự sợ hãi vì hắn không có bổn sự này, Linh giai thượng phẩm và trung phẩm, tuy chỉ kém một cấp, nhưng sức chiến đấu chân thật trong đó cách biệt giống như trời và đất.
Mà thực lực của nam nhân kia vừa biểu hiện ra ngoài, nếu hắn muốn lấy tình mạng của mình, không cần động nhiều chân tay.
- Có ý tứ, hắn đã có Tà Ngô Đồng, vậy thì chắc chắn có vật kia...
Hồng sam nữ tử nói thầm một câu, trong đôi mắt hiện ra một tia hưng phấn.
Đường Phong lê tấm thân tàn vội vàng chạy về hướng lối vào Thiên Thánh Cung, huyết khí ở ngực hỗn loạn không thôi, cốt cách đau đớn, sắc mặt tái nhợt, đã rất lâu rồi hắn chưa từng bị thương nặng như vậy.
Từ khi thân thể được rèn luyện tới cực hạn, đây là lần đầu tiên bị người ta đánh hắn thành như vậy, nhưng vào lúc này, hồng sam nữ tử đang nổi giận ở phía sau, xương sườn của Đường Phong bị gãy rất nhiều, xương gãy đâm vào phổi, làm cho hắn bị nội thương không nhẹ.
Nếu chỉ có chút thương thế này thì đơn giản, dùng tố chất thân thể của hắn muốn khôi phục trở lại hoàn toàn không khó. Nhưng làm cho người ta tức muốn thổ huyết, thời gian dài chiến đấu thi triển Tá Thi Hoàn Hồn, Vô Cấp Kinh Mang Kiếm bộc phát, làm cho cương khí toàn thân của hắn đã lâm vào tình trạng dầu cạn đèn tắt.
Mấy quyền cuối cùng của hồng sam nữ tử, một phần cương khí rất lớn đã bị Bất Phôi Giáp triệt tiêu, nhưng đôi tay trắng nõn như phấn của nàng lại mang theo hỏa kình xuyên thấu qua, Bất Phôi Giáp cũng không thể ngăn cản nên đã xâm nhập vào cơ thể của hắn.
Mà hỏa kình này cũng không phải hỏa bình thường, là hỏa của Hỏa Phượng Hoàng! Kinh mạch toàn thân nóng rực đau đớn, cả người giống như bị nướng chín, mà bản thân của hắn bây giờ lại không còn chút cương khí dư thừa nào để ngăn cản sự quấy nhiễu của hỏa kình, làm cho nó tàn sát bừa bãi trong cơ thể.
Hỏa Phượng Hoàng! Đường Phong chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mình lại nhìn thấy một con thượng cổ linh thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết này! Nhưng vừa rồi mình đánh ra một chiêu Vô Cấp Kinh Mang Kiếm, mà nhìn hồng sam nữ tử kia mình cũng nhận biết được một chuyện.

Vô Thường - Chương #1254


Báo Lỗi Truyện
Chương 1254/1679