Chương 1246 : Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên (hạ)


Mỗi người đều phải vận cương khí hộ thân để chống chọi, triệt tiêu sự ăn mòn của hai cổ khí kình này.
Đường Phong lẳng lặng nhìn Vệ Đông Lâu, mắt phải bỗng nhiên biến thành đỏ tươi, vốn là đồng tử màu đen, bây giờ được thay thế bằng một chùm hỏa diễm.
- Hạ Viêm, Liệt Nhật Viêm Viêm Phần Thiên Kiếm!
Từ trên Độc Ảnh kiếm bắn ra một đạo liệt diễm, mạnh mẽ đánh vào thiết quyền của Vệ Đông Lâu.
Trong mắt Vệ Đông Lâu run rẩy kịch liệt, vội vàng thu chiêu, cấp tốc lui về phía sau, sở trường của hắn là lực đạo, nhưng tốc độ lại là sở đoản của hắn, còn chưa lùi được một bước, liệt diễm đã bao trùm lấy hắn.
Bùm! Liệt diễm bạo liệt trên người Vệ Đông Lâu, hỏa diễm bốc cháy cao hơn mười trượng, làm cho bầu trời cũng biến thành màu đỏ, Vệ Đông Lâu lúc này biến thành một hỏa cầu, mượn lực đạo của Đường Phong, bay ra ngoài hơn mười trượng, vận dụng cương khí toàn thân, lúc này mới có thể dập tắt hỏa diễm trên người.
Phóng nhãn nhìn lại, toàn thân Vệ Đông Lâu đầy bụi, quần áo bị đốt cháy, tóc cũng rối bời, da thịt bị tổn hại lỏa lồ lộ ra bên ngoài, chảy huyết dịch màu vàng nhạt.
Một kiếm này vẫn chưa lấy mạng của hắn, nhưng lại dọa hắn vỡ mật. Cực hàn biến thành cực nhiệt chỉ trong nháy mắt, nếu phản ứng chậm một chút, một kiếm vừa rồi đủ để đánh hắn thành trọng thương.
- Làm sao có thể...
Tiêu Tham Trữ vốn định phát động lực lượng cương tâm phát động tấn công, nhưng thấy biến cố như vậy liền đứng yên tại chỗ, đôi cánh Ưng sau lưng vũ động, sắc mặt biến thành trắng bệch.
Đường Phong phất tay thu Độc Ảnh kiếm lại, quay đầu nhìn qua mọi người một vòng, ánh mắt nhìn lên người Đại hộ pháp.
Nhìn thấy đôi mắt quỷ dị của Đường Phong nhìn mình, dù là ai trong lòng cũng nổi lên một cổ hàn ý. Đây là đôi mắt gì thế này, một con màu trắng, không hề có đồng tử màu đen, một con hỏa hồng, giống như khói lửa. Hai con mắt tản ra sắc thái hoàn toàn bất đồng, nhìn một cái cũng phải có dũng khí lớn lao, chớ đừng nói là đối mặt với hắn.
Cương khí toàn thân Đại hộ pháp không tự chủ mà vận chuyển, cường đại như hắn, nhưng khi đối mặt vời người trẻ tuổi gọi là Đường Phong này, cũng không thể nào áp chế cương khí chuyển động, thân thể lúc nóng lúc lạnh, chỉ có thể vận chuyển cương khí, mới có thể cảm thấy dễ chịu một chút.
- Hai chủng lực lượng cương tâm?
Đại hộ pháp trầm giọng nói từng chữ. Cả đời Đại hộ pháp vào nam ra bắc, kiến thức rộng rãi, dù đã mắt thấy tai nghe không ít người gặp kỳ ngộ, nhưng đồng thời có được hai chủng lực lượng cương tâm, trong tiềm thức cảm thấy đây chỉ là câu chuyện nhảm nhí truyền lưu trong thế tục, do người phàm tục tưởng tượng ra.
Dù sao một người cả đời chỉ có được một loại lực lượng cương tâm là thường thức, muốn đạt được loại lực lượng cương tâm thứ hai gian nan cỡ nào? Hơn nữa dù có khả năng đạt được, có được hai loại lực lượng cương tâm, nhưng cũng phải không xung khắc với cương tâm thứ nhất và công pháp đang tu luyện mới được. Làm không tốt, loại lực lượng cương tâm thứ hai không có được, mà bản thân bởi vì lực lượng xung đột mà chết bất đắc kỳ tử.
Đủ loại nguyên nhân, làm cho Đại hộ pháp cho rằng trên đời này không có ai có được hai loại lực lượng cương tâm.
Nhưng bây giờ, tên gọi là Đường Phong này đã đánh vỡ thường thức đó. Sau khi dùng kiếm chiêu cực hàn, lại vận dụng kiếm chiêu cực nhiệt, đôi mắt cũng tản ra cương khí chấn động khác nhau, chỉ có hai loại lực lượng cương tâm mới có thể giải thích được tình huống trước mắt.
- Đây là chuyện gì?
Đại hộ pháp khiếp sợ, nếu như mình đoán đúng, chẳng lẽ Đường Phong này có được lực lượng cương tâm Băng và Hỏa? Loại chuyện này quá vô căn cứ.
- Đại hộ pháp hảo nhãn lực.
Đường Phong cười khẽ một tiếng, nụ cười này phối hợp với hai mắt của hắn, làm cho người ta nhìn thấy liền nổi da gà.
Sắc mặt Đại hộ pháp lập tức âm trầm xuống, nếu dựa vào thực lực Đường Phong biểu hiện ra vừa rồi, vậy thì Vệ Đông Lâu và Tiêu Tham Trữ liên thủ còn có thể bắt lấy hắn. Nhưng hiện tại người này lại có nhiều loại lực lượng cương tâm như vậy, hơn nữa Vệ Đông Lâu lại bị thương không nhẹ, muốn bắt hắn là chuyện không có khả năng.
- Lê hộ pháp, Tô hộ pháp, lên một lượt.
Thần sắc Đại hộ Pháp đại biến, đưa ra một mệnh lệnh này cũng làm hắn cảm thấy xấu hổ.
Hai hộ pháp Thánh cung liên thủ, chẳng những không bắt được người trẻ tuổi này, còn bị thương một người, hiện tại lại ra lệnh cho hai người khác tiến lên, nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, chỉ sợ thể diện của Thánh cung sẽ mất hết.
Bốn hộ pháp liên thủ, nếu vẫn không bắt được hắn, cho dù tự sát tập thể, cũng không còn mặt mũi đi gặp cung chủ.
Nghe được mệnh lệnh, Lê Kiếm Sinh không nói lời nào rút bội kiếm bên hông ra, nhảy vào chiến trường, mà Tô Luyến Thủy lại chần chờ một lát. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Tô hộ pháp, người này là địch nhân.
Đại hộ pháp nhìn Tô Luyến Thủy trầm giọng nói.
- Vâng!
Tô Luyến Thủy thở dài một tiếng, song chưởng giơ lên, tiến lên công kích Đường Phong.
Thêm hai hộ pháp gia nhập chiến trường, sắc mặt Vệ Đông Lâu cũng rất khó coi, đồng thời phát động công kích, tốc độ của Đường Phong phát huy đến cực hạn, bốn người liên thủ với nhau, Đông Kiếm và Hạ Kiếm trong Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm liên tiếp thi triển, kiếm chiêu cực hàn và cực nhiệt quấy đến mức trong phạm vi giao chiến gió nổi mây phun, cương khí vô cùng hỗn loạn.
Bốn người này đồng thời tiến công, lấy thực lực Đường Phong bây giờ, chỉ sợ cũng chống cự không bao lâu sẽ thua, đến lúc đó phải thi triển ra đòn sát thủ.
Linh giai thượng phẩm, Đường Phong không dám tùy ý vận dụng, số cương khí dự trữ của mình bây giờ, Linh giai thượng phẩm chỉ có thể duy trì trong một nén hương! Vạn nhất dẫn cung chủ Thiên Thánh Cung đi ra, trong thời gian một nén hương không giải quyết được trận đấu, khi đó phiền toái của mình sẽ lớn hơn. Cho nên không phải thời điểm bất đắc dĩ, Đường Phong sẽ không có ý định vận dụng thực lực Linh giai thượng phẩm. Một khi vận dụng, ý nghĩa là mình sắp chạy trốn.
Thiên Thánh Cung có bốn Linh giai trung phẩm, nhìn đội hình cường đại này, không gì phá nổi, nhưng thực tế cũng có nhiều nhược điểm.
Vệ Đông Lâu vừa mới bị kiếm chiêu gây thương tích, cho nên không thể xuất ra toàn bộ thực lực, đây là nhược điểm đầu tiên, Tô Luyến Thủy niệm ân cứu mạng của Đường Phong, sẽ không xuất toàn lực, chiêu thức tuy tàn nhẫn, nhưng lại không có sát cơ, đây là nhược điểm thứ hai, còn Lê Kiếm Sinh và Tiêu Tham Trữ tuy vẫn đang ở trạng thái đỉnh phong, cũng muốn lấy tính mạng Đường Phong, nhưng hai người lại không vừa mắt với nhau, cho nên không kết hợp, trong hai người, đơn đả độc đấu đều có thể phát huy ra toàn bộ thực lực, nhưng khi liên thủ lại quấy nhiễu nhau, kình khí xông tới, đã bị tan rã hơn phân nửa, đây là nhược điểm thứ ba, đây cũng là nguyên nhân mà Đại hộ pháp cho Vệ Đông Lâu trợ trận, mà không lựa chọn Lê Kiếm Sinh và Tô Luyến Thủy.

Vô Thường - Chương #1246


Báo Lỗi Truyện
Chương 1246/1679