Chương 1243 : Đây là thành ý của ta (hạ)


Lại nói, lần này Thiên Thánh Cung tới Thiên Tú tông cũng bị hao tổn vài tên đệ tử, tuy Tô Luyến Thủy sống sót, nhưng đây là một chuyện sỉ nhục với Thánh cung. Thù này không báo, làm sao có chỗ đứng chân?
- Đại hộ pháp, oan gia nên giải không nên kết! Lần này vãn bối đến đây, mang theo thành ý mười phần!
Ngôn từ Đường Phong khẩn thiết.
- Thành ý đâu?
Đại hộ pháp hùng hổ dọa người, chỉ có một mình mà xâm nhập vào Thánh cung còn dám nói thành ý? Đây quả là một chuyện cười.
- Mấy người kia chính là thành ý!
Đường Phong chỉ vào ba tên đệ tử Thiên Thánh Cung đang nằm hôn mê trên mặt đất.
- Vừa rồi nếu vãn bối nguyện ý, bọn họ sớm đã biến thành người chết.
Thần sắc Đại hộ Pháp lập tức âm trầm hơn rất nhiều, Đường Phong nói đúng, có thể dưới loại tình huống thế này, đối phương vẫn có thể nói được lời này, đây mà là thành ý sao? Ngược lại giống như đang thị uy.
Đường Phong muốn hòa giải với Thiên Thánh Cung, tuy mình đã giết không ít người của Thiên Thánh Cung, nhưng phần lớn là giết người diệt khẩu, ngay cả cao thủ như Ngũ Triêu Dương cũng bị mình giết, nhưng không ai biết được.
Lần này hắn tới Thiên Thánh Cung mục đích chủ yếu là lập uy, mà không phải là báo thù! Bên Thiên Tú cũng không có ai chết, cho nên chuyện này không quá căng thẳng, chỉ có một địch nhân cường đại như Huyết Vụ Thành là quá đủ rồi.
Chỉ cần người của Thiên Thánh Cung biết được mình cũng không dễ chọc, khi đó Thiên Tú mới có thể bình an phát triển. Liều đến lưỡng bại câu thương, cũng chỉ có Huyết Vụ Thành là ngư ông đắc lợi mà thôi, đây là việc mà không ai muốn nhìn thấy.
- Dù lời nói là thế, nhưng Đường thiếu hiệp muốn đàm phán điều kiện với lão phu, chỉ sợ chưa đủ tư cách và thực lực!
Đại hộ pháp chậm rãi lắc đầu. Điều kiện là thứ chỉ khi thực lực song phương không chênh lệch với nhau, một mình Đường Phong sao có thể đánh đồng với Thiên Thánh Cung chứ?
Nếu lần này hắn đáp ứng, chỉ sợ sau này tùy tiện một thế lực trong thế tục cũng muốn đàm phán điều kiện với Thiên Thánh Cung, chẳng lẽ khi đó phải đáp ứng toàn bộ sao? Thánh cung không phải là nơi từ thiện.
- Tư cách và thực lực sao?
Đường Phong thở dài một tiếng, xem ra chuyện lần này không làm lớn một chút, sẽ không có biện pháp tiếp tục đàm phán. Nếu như thế, vậy thì quấy cho nước đục là được, làm cho bọn họ biết rõ, mình hoàn toàn có tư cách và thực lực đàm phán với họ.
- Tại sao là Linh giai hạ phẩm, sao có thể là Linh giai hạ phẩm chứ?
Tiêu Tham Trữ từ nãy tới giờ vẫn luôn thì thầm, hắn phải nhìn xem, Đường Phong vẫn chỉ có thực lực Linh giai hạ phẩm, chứ không phải là Linh giai trung phẩm như lần trước hắn nhìn thấy.
Thời điểm đang nói thầm, bỗng nhiên Tiêu Tham Trữ phát hiện trong tay Đường Phong xuất hiện một thanh kiếm, luồng kiếm ý xung thiên như Khốn Long xuất hải bạo phát ra.
Kiếm ý lập tức bộc phát, một vòng ánh sáng tỏa ra, sau đó là một tiếng vang nhỏ truyền tới, Tiêu Tham Trữ cảm thấy gò má tê rần, đột nhiên sau lưng cách đó không xa truyền tới một tiếng nổ mạnh rung trời lỡ đất.
Tròng mắt mỗi người đều run rẩy, ngay cả Đại hộ pháp cũng không ngoại lệ, biến hóa trong nháy mắt vừa rồi quá nhanh, một cổ lạnh lẽo từ tay và chân truyền lên não làm hắn giật mình, lạnh hết sống lưng.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tòa kiến trúc cách đó vài dặm đột nhiên bị cắt ra, nửa khúc trên của kiến trúc không có điểm tựa, đang từ từ trượt xuống, rơi xuống mặt đất, khói bụi bay lên bốn phía, tiếng ầm ầm vang lên không dứt.
Rắc một tiếng, thanh Thiên binh trong tay Đường Phong lập tức bị vỡ vụn, Tiêu Tham Trữ đang lau đôi má, lòng bàn tay đang ướt đẫm mồ hôi.
- Không có ý tứ, đánh sập một kiến trúc rồi.
Đường Phong vứt bỏ nửa chuôi kiếm trong tay, nhìn qua Đại hộ pháp nói:
- Đây là thành ý của vãn bối, Đại hộ pháp thấy thế nào?
Thần sắc Đại hộ Pháp âm lãnh và mang theo vẻ khiếp sợ, kiếm ý của một kiếm vừa rồi vẫn đang làm nội tâm của hắn kích động, đâm vào kinh mạch trong người rất đau, một kiếm đáng sợ như vậy, dù Đại hộ pháp tự nhận có kiến thức rộng rãi, cũng chưa bao giờ nhìn thấy. Một kiếm này, nếu hắn thật sự ra tay với mọi người ở đây, trừ mấy Linh giai trung phẩm có thể bảo vệ tánh mạng ra, chỉ sợ những người khác ngay cả thời gian phản ứng cũng không có liền bị đánh chết.
Một kiếm như thế, người trẻ tuổi kia hoàn toàn có đủ tư cách nói chuyện ngang hàng với mọi người ở đây.
Nhưng chiêu thức càng cường đại, hạn chế khi thi triển càng lớn. Nhìn thanh Thiên binh vỡ vụn dưới chân Đường Phong, Đại hộ pháp biết rõ một kiếm như vậy không thể nói thi triển thì thi triển, một thanh Thiên binh cũng không chịu nổi kiếm ý, chỉ sợ cũng cần một lượng cương khí vô cùng khổng lồ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tên trẻ tuổi này, không thể để hắn phát triển tiếp, nếu không dù là Thánh cung cũng không thể áp chế nổi hắn, không bằng nhân cơ hội này bóp chết hắn từ trong trứng nước, mới có thể bảo vệ Thánh cung sau này bình yên không lo.
Nghĩ tới đây, Đại hộ pháp chậm rãi giơ tay lên, lập tức chém một cái thật mãnh liệt, nói:
- Giết hắn!
Lông mày Đường Phong nhíu lại, hắn biết dù mình có thi triển ra Vô Cấp Kinh Mang Kiếm, cũng không có khả năng uy hiếp được đám người kia.
Đại hộ pháp vừa hạ mệnh lệnh, vô số người công kích về phía Đường Phong, Tô Luyến Thủy cũng khẩn trương nhìn qua, có ý định mở miệng ngăn cản, nhưng lời nói vừa đến miệng liền nuốt trở vào.
Nhìn qua có rất nhiều đệ tử Thiên Thánh Cung đang công kích về phía mình, thần sắc Đường Phong lạnh lẽo:
- Đại hộ pháp đã cảm thấy thành ý của vãn bối không đủ, vậy vãn bối sẽ không làm Đại hộ pháp thất vọng, hy vọng Đại hộ pháp chớ trách vãn bối hạ thủ không lưu tình!
Tá Thi Hoàn Hồn!
Cương khí chấn động của Linh giai hạ phẩm biến đổi, trực tiếp biến thành Linh giai trung phẩm, ở trước mặt bao nhiêu người, trong tay Đường Phong lập tức xuất hiện một thanh trường kiếm màu bích lục, chuôi kiếm này vừa xuất hiện, liền có một phiến mây mù xuất hiện theo, bao phủ những đệ tử Thiên Thánh Cung đang vọt tới bên người Đường Phong vào bên trong.
Khiên Ti Lung Hải, Địa Võng Thiên La!
Đem đám đệ tử Thiên Thánh Cung bao phủ vào trong đám mây độc, một thanh phi đao không chút chần chờ phóng ra ngoài, trên phi đao được cương tâm quán chú một tầng hào quang óng ánh, một cổ kình đạo kỳ diệu đến cực điểm, hơn mười chuôi phi đao giống như thế trải rộng thành một cái lưới, cao thấp trái phải đều bay thẳng về phía trước, sau đó cắt qua thân thể của đám cao thủ Thiên Thánh Cung.
Trả lời kèm theo trích dẫn

Vô Thường - Chương #1243


Báo Lỗi Truyện
Chương 1243/1679