Chương 1242 : Đây là thành ý của ta (thượng)


Nhìn thấy những gương mặt này, Đường Phong khẽ cười một tiếng:
- Tiêu hộ pháp, đã lâu không gặp!
Thần sắc Tiêu Tham Trữ lo lắng vô cùng, lạnh lùng nhìn Đường Phong, hận không thể xông lên phía trước trực tiếp đánh chết hắn, nhưng lại nghĩ tới một kiếm kinh thiên kia, Tiêu Tham Trữ lại đứng nguyên tại chỗ.
- Vãn bối Thiên Tú Đường Phong, bái kiến Đại hộ pháp, Lê hộ pháp, Vệ hộ pháp!
Biểu hiện của Đường Phong giờ phút này hoàn toàn không giống tới đây nháo sự, nho nhã lễ độ, bộ dạng giống như tiểu bối bái kiến tiền bối.
Nhưng làm cho đám người này có chút giật mình, tên Thiên Tú Đường Phong này vậy mà lại nhận ra bọn họ, hắn là một ngoại nhân làm sao biết được rõ ràng như vậy?
Sắc mặt Đại hộ pháp vẫn như thường, nhìn những Linh giai cao thủ đang nằm trên mặt đất, lại nhìn Đường Phong, mở miệng nói:
- Tốt một tuổi trẻ tuấn kiệt, ra tay quyết đoán và có chừng mực như vậy, lão phu thay những đệ tử này tạ ơn Đường thiếu hiệp đã hạ thủ lưu tình.
Những người nằm trên mặt đất không chết, chỉ tạm thời bị hôn mê, cũng không bị trọng thương gì, xem ra tên Thiên Tú Đường Phong này không cố ý tới đây nháo sự, nếu cho nên không trực tiếp đánh chết những người này, nếu không làm sao lưu tính mạng của họ chứ?
- Đại hộ pháp quá lời rồi.
Đường Phong cười cười.
- Tiêu hộ pháp, người này chính là Linh giai trung phẩm cao thủ trong miệng của người đó sao?
Lê Kiếm Sinh dò xét Đường Phong không chỉ một lần, rốt cuộc cũng nhịn không được chế nhạo một tiếng.
Tuy người này tuổi còn trẻ đã có thực lực Linh giai đã làm cho hắn khiếp sợ, nhưng hắn không phải là Linh giai trung phẩm, từ cương khí chấn động trên người mà xét, chỉ là một Linh giai hạ phẩm mà thôi Lê Kiếm Sinh hỏi những lời này, ngay cả Đại hộ pháp cũng nhịn không được liếc qua Tiêu Tham Trữ.
Thần sắc Tiêu Tham Trữ tràn đầy nghi ngờ nói:
- Thời điểm ở Thiên Tú người này đúng là Linh giai trung phẩm, tại sao hiện tại...
- Hừ...
Lê Kiếm Sinh hừ một tiếng.
- Xem ra Tiêu hộ pháp lúc ở Thiên Tú bị dọa sợ vỡ mật, nhãn lực cũng yếu đi không ít, ngay cả Linh giai hạ phẩm cũng nhìn sai thành Linh giai trung phẩm, đúng là chuyện cười!
Tiêu Tham Trữ đang muốn giải thích, tiếng quần áo phất phơ từ đằng xa nhanh chóng truyền tới, ngay sau đó là một thân ảnh xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Tô hộ pháp?
Vệ Đông Lâu chợt nhìn thấy Tô Luyến Thủy, còn tưởng rằng hắn thấy quỷ, trước đây Tiêu Tham Trữ đã xác nhận tin tức Tô Luyến Thủy bị một kiếm của Đường Phong chém chết, không hề giả dối. Nhưng bây giờ nhìn thấy, Tô Luyến Thủy đang sống rất tốt.
Thân thể Tô Luyến Thủy bay bổng xuất hiện trước mặt mọi người, tiếc hận và bất đắc dĩ nhìn Đường Phong, lúc này mới đi tới trước mặt Đại hộ pháp chắp tay nói:
- Thuộc hạ bái kiến Đại hộ pháp.
Đại hộ pháp nhẹ nhàng gật đầu, vẻ nghi hoặc trong mắt càng đậm, Tiêu Tham Trữ mang về tin tức, không có điều nào là đúng, điều này đã làm cho hắn tràn đầy ngờ vực vô căn cứ.
- Không phải ngươi đã chết rồi sao?
Tiêu Tham Trữ nhìn Tô Luyến Thủy, giống như vớ được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng hỏi thăm.
Tô Luyến Thủy chần chờ nửa ngày, lúc này mới gật đầu, nhìn qua Đường Phong nói:
- Đúng là đã chết, nhưng chính là bọn hắn đã cứu sống ta.
- Tô hộ pháp.
Đại hộ pháp trầm giọng hô một câu.
- Có thuộc hạ.
- Nói như vậy, hắn có thể tới được Thánh cung, lại biết được thân phận của chúng ta, là ngươi nói cho hắn biết?
Thần sắc Đại hộ Pháp có chút âm trầm, tuy người trước mặt không có tính uy hiếp với hắn, nhưng tin tức về Thiên Thánh Cung tuyệt đối không cho phép người nhà tiết lộ.
Mà Đường Phong và Tô Luyến Thủy một trước một sau đi tới đây, nếu không phải kết bạn mà đi, Đại hộ pháp không tin, hơn nữa Đường Phong có ân cứu mạng với Tô Luyến Thủy, cũng có thể giải thích được vì sao đối phương lại tìm được Thánh cung, lại biết đám người bọn họ.
- Thuộc hạ không dám.
Tô Luyến Thủy vội vàng nói:
- Tuy thuộc hạ cảm kích ân cứu mạng của bọn họ, nhưng ta tuyệt đối không tiết lộ tin tức về Thánh cung mảy may.
- Nàng không nói cho ta biết những chuyện này, ta từ chỗ người khác mà biết được.
Đường Phong nhàn nhạt giải thích một câu, còn vấn đề tin hay không là chuyện của bọn họ.
- Việc này tạm thời không đề cập tới.
Đại hộ pháp cũng không muốn ở trước mặt Đường Phong dây dưa những việc vặt này, ánh mắt lão lóe ra hào quang, nhìn Đường Phong hỏi:
- Xin hỏi Đường thiếu hiệp lần này đến Thánh cung chúng ta muốn làm gì?
Tuy dùng thực lực và số lượng cao thủ của Thánh cung muốn giết Đường Phong rất đơn giản, Đại hộ pháp dù sao cũng là Đại hộ pháp, không muốn ở trước mặt đệ tử làm chuyện lấy lớn hiếp nhỏ, lấy nhiều khi ít, cho nên vẫn hỏi rõ một câu.
Tô Luyến Thủy nhếch miệng mệt mỏi nhìn qua Đường Phong, nàng thật sự sợ Đường Phong ở đây nói ra muốn báo thù cái gì đó.
- Cung chủ quý cung bế quan quanh năm, cho nên vãn bối vô duyên được nhìn thấy, nếu như vậy, Đại hộ pháp hẳn là người thay mặt Thánh cung nói chuyện?
Đường Phong nhìn qua Đại hộ pháp nói.
- Không tệ.
Đại hộ pháp nhíu mày, không nghĩ tới người trẻ tuổi này cũng biết được một chút tin tức về cung chủ.
- Đường thiếu hiệp có chuyện gì, nói với lão phu là được.
- Vậy vãn bối sẽ nói.
Đường Phong cười khẽ một tiếng.
- Chuyện này rất đơn giản, vãn bối muốn nói quý cung nên ước thúc đệ tử của mình một chút, chớ để bọn họ lại tới Thiên Tú của ta là được, Thiên Tú của ta thế đơn lực cô, phần lớn đều là những nữ hài chưa thấy qua các mặt trái của xã hội, không chịu nổi đệ tử quý cung giày vò, hù dọa những tiểu cô nương này sợ đã là tốt lắm rồi.
Thần sắc Đại hộ Pháp sững sờ, chợt cười ha hả.
Sắc mặt Đường Phong rất nghiêm túc, thần thái cũng rất chăm chú, nhìn thẳng về phía Đại hộ pháp.
- Làm càn!
Lê Kiếm Sinh nhịn không được quát một tiếng, tuy vừa rồi Đường Phong rất bình thản, nhưng ai cũng nghe ra được ý uy hiếp trong lời nói. Chỉ là một Linh giai của thế tục, có tư cách gì uy hiếp Thánh cung? Trên đại lục chỉ có hai thế lực cao nhất là Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ Thành, không phải Thiên Thánh Cung và Thiên Tú tông!
Tiếng cười của Đại hộ pháp dừng lại, phất tay với Lê Kiếm Sinh, ánh mắt như kiếm nhìn về phía Đường Phong nói:
- Nếu lão phu không đáp ứng thì sao?
Đây là chuyện không thể đáp ứng, dù Đường Phong nói rất lễ độ, nhưng nếu muốn Đại hộ pháp nhận lời, cảm giác rất không tốt, điều này đồng nghĩa với việc hạ thấp uy danh của mình, tăng trưởng uy phong cho đối phương.

Vô Thường - Chương #1242


Báo Lỗi Truyện
Chương 1242/1679