Chương 1241 : Nữ tử thần bí


- Chỉ có một mình mà dám xông vào Thiên Thánh Cung làm càn, quả thật là không biết sống chết!
Lê Kiếm Sinh hừ lạnh một tiếng.
Chỉ cần không phải thành chủ Huyết Vụ Thành Huyết Thiên Hà tự mình đến, mọi người ở đây ai cũng không để ý. Dù là Huyết Thiên Hà đến Thiên Thánh Cung, chỉ sợ cũng phải ôm hận mà về, tuy hắn là Linh giai thượng phẩm, nhưng Thiên Thánh Cung cũng có tồn tại không kém gì hắn.
Nhưng cũng phải nói, đã rất lâu rồi không có người ngoài dám bước vào Linh Mạch Chi Địa của Thiên Thánh Cung. Mấy trăm năm qua, tuy cũng có hai ba người rảnh rỗi trùng hợp tiến vào Thiên Thánh Cung, nhưng tất cả đều không có ngoại lệ, kết cục đều không tốt.
Cho nên đối với chuyện này bốn vị hộ pháp cũng không để bụng, Thiên Thánh Cung trừ bốn người bọn hắn ra, còn có gần trăm Linh giai cao thủ, dù phần lớn mọi người đang bế quan tu luyện, nhưng số lượng còn lại ở bên ngoài cũng làm cho nhiều người chùn bước. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lần này đi Thiên Tú để báo thù, cho nên phải thương thảo mang theo những những ai, Tiêu Tham Trữ và Vệ Đông Lâu đang bàn tính với nhau, định ra danh sách những ai phải đi, Đại hộ pháp và Lê Kiếm Sinh thì không nói lời nào, đang từ từ thưởng thức trà thơm.
- Đạp đạp đạp...
Tiếng bước chân liên tiếp lại vang lên làm bốn người nhướng mày, không khỏi quay đầu nhìn ra ngoài, sau một khắc, tên Linh giai hạ phẩm đi thông báo vừa rồi đã quay trở lại, thần sắc lúc này có chút không thích hợp, vội vội vàng vàng, vừa vào cửa đã hô:
- Đại hộ pháp, không tốt, người nọ quá lợi hại, Thánh cung đã hao tổn ba gã đệ tử!
- Cái gì?
Bốn vị hộ pháp kinh ngạc một hồi, từ trên ghế đứng bật dậy.
- Người đến là cao thủ Linh giai trung phẩm?
Thần sắc Đại hộ Pháp trở nên nghiêm túc, có thể xâm nhập Thánh cung, lại bị nhiều cao thủ vây chung quanh mà có thể đả thương người, không phải Linh giai trung phẩm thì không làm được.
- Linh giai hạ phẩm, nhưng tốc độ rất nhanh, chúng ta muốn bắt hắn nhưng không có biện pháp nào.
Sắc mặt tên đệ tử thông báo có chút xấu hổ, hắn cũng là Linh giai hạ phẩm, nhưng chuyện người ta làm được thì hắn chẳng thể làm được.
- Linh giai hạ phẩm? Rốt cuộc là ai?
- Hắn tự xưng là Thiên Tú Đường Phong...
Sắc mắt Tiêu Tham Trữ vốn đã khó coi lúc này càng thêm dữ tợn, nắm đấm nắm chặt, sát khí toàn thân tản ra:
- Là hắn!
Bọn người Đại hộ pháp nghi hoặc quay đầu nhìn lại, Tiêu Tham Trữ nói:
- Chính là người này, một trong hai Linh giai trung phẩm của Thiên Tú, Tô hộ pháp bại vong trên tay của người này.
- Này Tiêu hộ pháp, hắn chỉ có thực lực Linh giai hạ phẩm thôi...
- Đó là bởi vì các ngươi nhãn lực không đủ.
Tiêu Tham Trữ hừ lạnh một tiếng, thực lực một người thế nào, cảnh giới như thế nào, mình chỉ cần liếc là có thể nhìn ra. Trước đây tên Thiên Tú Đường Phong kia có cảnh giới Linh giai trung phẩm, làm sao chỉ qua một thời gian ngắn thực lực lại giảm đi chứ?
- Đến rất tốt, đang muốn báo thù rửa hận thay cho Tô hộ pháp, không nghĩ tới người này lại to gan lớn mật như thế, tới cửa nạp mạng.
Sắc mặt giận dữ của Tiêu Tham Trữ biến thành vui mừng, vội vàng đi ra ngoài.
Tuy một kiếm kinh thiên lúc chiến đấu ở ngoài Thiên Tú vẫn còn làm hắn run sợ, nhưng đây là Thiên Thánh Cung, là nơi của mình, trong nội cung cao thủ vô số, dù hắn có sử dụng một kiếm kinh thiên kia, cũng đừng mong chạy thoát được ra ngoài.
Đại hộ pháp trầm ngâm nói:
- Đi ra xem sao.
Nếu như người này đúng là người giết Tô hộ pháp, vậy thực lực của hắn không thể khinh thường, chỉ là Đại hộ pháp nghĩ mãi không thông, tại sao hắn lại đơn thương độc mã xâm nhập Thánh cung, tại sao hắn biết vị trí Thánh cung.
Cửa chính của Thiên Thánh Cung, Đường Phong cầm kiếm đứng đó, bên cạnh có hơn mười Linh giai cao thủ vây quanh, trên mặt đất còn nằm ba bốn tên, nhưng những người kia vẫn chưa chết, chỉ bị thương mà thôi.
Từ khi mình vừa tiến vào Thiên Thánh Cung, đã bị những người này vây quanh, tuy nhân số không nhiều lắm, nhưng đều là Linh giai hạ phẩm.
Đây là địa bàn của địch nhân, cho nên Đường Phong sẽ không vận dụng thực lực Linh giai trung phẩm ngay từ đầu, Tá Thi Hoàn Hồn vận dụng âm hồn càng cao, tiêu hao cương khí càng nhanh, cho nên hắn chỉ mượn âm hồn Linh giai hạ phẩm trong cương tâm mà thôi.
Bởi như vậy, cương khí bị tiêu hao và Thiên Nhân Hợp Nhất bổ sung, đều ngang bằng nhau, cho nên vẫn luôn bảo trì trạng thái đỉnh phong.
Dù là Linh giai hạ phẩm, thân thể của Đường Phong đã được rèn luyện đến cực hạn nên sức chiến đấu của hắn cũng rất mạnh, không phải là những người này có thể ngăn cản.
Đã qua thời gian nửa chén trà nhỏ, mười mấy người Thiên Thánh Cung này vẫn chưa chạm được vào góc áo của Đường Phong, ngược lại lại bị tốc độ cực nhanh của Đường Phong quật ngã, quật ngã ba người.
Sau khi nhìn thấy tốc độ như quỷ mị của Đường Phong, trong lòng những Linh giai cao thủ này đều run sợ, cảnh giác kéo dài khoảng cách với Đường Phong, triển khai xu thế vây quanh, bao vây Đường Phong vào giữa.
Có chút phiền phức ah! Đường Phong nhìn những cao thủ Thiên Thánh Cung chung quanh, cũng chau mày, Linh giai không có tên nào xoàng xĩnh, tuy vừa rồi mình xuất kỳ bất ý với địch nhân, nhưng nếu vẫn đánh tiếp như vậy, tình huống của mình sẽ không tốt, nhân số bọn chúng nhiều, mình chỉ có một mình, xa luân chiến cũng có thể đem mình mài từ từ cho đến chết.
- Phải tìm chính chủ trước mới được!
Thời điểm Đường Phong trầm tư, Linh Khiếp Nhan trốn trong trung tâm cương tâm kêu lên một tiếng, trên mặt lập tức hiện ra vẻ vui mừng, cảm ứng nhìn về một hướng.
Bên ngoài năm mươi dặm, trong một căn nhà gỗ, một người đang ngồi tay ôm đàn ngọc, trên mặt nữ tử được che phủ bởi một tấm sa mỏng, động tác dừng lại, sắc mặt lộ ra một chút chần chờ và kinh ngạc.
- Đàn tiếp đi.
Trước mặt nữ tử mang sa che mặt, là một người mặc quần áo hỏa hồng, dáng người vô cùng nóng bỏng khuôn mặt lạnh buốt, nữ tử kia đang chìm đấm trong âm nhạc bỗng nhiên mở mắt ra, lạnh nhạt nói.
- Ân.
Nữ tử mang sa mỏng gật đầu, vội vàng thu liễm tinh thần, chuyên tâm khảy đàn.
Nữ tử mặc quần áo hỏa hồng nghi hoặc liếc nhìn người ngọc trước mặt, lại quay đầu nhìn về phương hướng Thiên Thánh Cung, không biết cố ý hay vô tình ý mở miệng nói:
- Có ý tứ, đã nhiều năm rồi không ai dám đến nơi này gây chuyện, ta muốn nhìn xem người này làm sao còn sống đi ra ngoài.
Thời điểm nói lời này, nữ tử mặc quần áo hỏa hồng liếc nhìn thần sắc của người ngọc trước mặt, nhưng không phát hiện bất cứ điều gì không đúng.
Bên kia, Tiêu Tham Trữ và ba tên hộ pháp khác chỉ trong mấy tức thời gian ngắn ngủi đã xuất hiện trước mặt Đường Phong.
Trả lời kèm theo trích dẫn

Vô Thường - Chương #1241


Báo Lỗi Truyện
Chương 1241/1679