Chương 124: Kỳ tích sinh ra. (Thượng)


Cho đến bây giờ, trong đám người đó, có thể duy trì thanh tinh chỉ còn vài vị phó đường chủ thực lực cao thâm nhất mà thôi, những người khác đều đã rơi vào cuồng loạn.
Bọn họ huy động vũ khí loạn chém, không có vũ khí thì dùng tay, dùng chân, dùng răng cắn, máu tươi kích thích thần kinh của mỗi người.
Có không ít kẻ lao tới tấn công Đường Phong, nhưng sau khi trúng Như Mộng Tự Huyễn thì bọn họ đều không biết vận dụng cương khí, sao có thể là đối thủ của Đường Phong, hoàn toàn không cần Bạch Tiểu Lại ra tay, tới một tên thì Đường Phong giết một tên, thuận thiện ngưng luyện âm hồn của những kẻ này.
- Được rồi Lại tỷ, chúng ta giải quyết sạch sẽ mấy tên phó đường chủ kia thôi.
Đường Phong chậm rãi rảo bước tiến vào chiến trường, Bạch Tiểu Lại theo sát phía sau hắn.
Đối phó đám người này, Đường Phong thậm chí chẳng cần dùng ám khí, ám khí của mình đều do Thang Phi Tiếu và Tần Tứ Nương phối hợp tạo ra, phẩm chất rất tốt, dùng ám khí để đối phó bọn họ thì quá lãng phí.
Lấy thanh nhuyễn kiếm của Diệp Trầm Thu ra khỏi Mị ảnh không gian, Đường Phong một đường chém giết qua đó, đơn giản như chém củ cải trắng vậy, không ai có thể tiến vào phạm vị một trượng quanh người hắn.
Bạch Tiểu Lại thì càng trực tiếp, nữ hài vốn thích sạch sẽ, hiện tại đám người này toàn thân cơ hồ đều là máu, nàng làm sao để bọn họ tới gần chứ, địch nhân còn cách đó hơn năm trượng đã bị nàng phóng điện cho cháy thành tro bụi.
Đường Phong cũng không cần dùng kiếm chiêu cao siêu gì, chi đơn giản như đâm, chém, bổ để lấy mạng người, mỗi bước chân đều dẫm lên máu.
Một bước giết một người, tâm dừng tay không ngừng.
Ninh khiếu vạn nhân thiết xi hận, bất giáo vô hữu mạ ngã danh, phóng nhãn thiên hạ thiên vạn lý, hà xử anh hùng bất sát nhân? Giết một người là có tội, giết vạn người là anh hùng, giết được chín trăm vạn chính là anh hùng trong anh hùng! Giết! Giết! Giết! Thanh trừ toàn bộ chướng ngại chắn trước mặt, Đường Phong cũng không màn tới máu tươi phun xối xả của địch nhân, để mặc máu tươi dính trên người mình, nhuộm mình thành một huyết nhân.
Mỗi lần giết một người, Đường Phong đều vươn tay phất một cái trên trán của kẻ đó, khoảnh khắc liền ngưng luyện được một cái âm hồn.
Bốn vị phó đường chủ của Cự Kiếm Môn, trong đó Ngô Bất Phá đã chết, còn lại ba người.
Vừa rồi bọn họ lui lại trong đám người, ngờ là nơi an toàn nhất, nhưng lại không lường được đây mới là chỗ nguy hiểm nhất.
những kẻ đánh mất lý trí tuy không tạo được chút uy hiếp gì cho họ, nhưng bọn chốc lát cũng không cách nào thoát khỏi vòng vây.
Bọn họ lúc này mới phát hiện hóa ra giết người cũng phiền phức thế, nhất là giết một lúc nhiều người như vậy.
Sự tình đã tới nước này rồi thì họ cũng biết đại sự khó thành.
Bọn họ lúc này thầm nghĩ mở một đường máu thoát thân, sau đó chạy càng xa càng tốt.
Đây cũng chưa phải chuyện tồi tệ nhất, tệ nhất chính là trong đầu bọn họ mạc danh kỳ diệu xuất hiện ảo giác không ngừng, mỗi khi bọn họ giết một người, trong lòng sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái, cùng với sự sảng khoái vô hạn, bọn họ càng ngày càng mê luyến cảm giác này, muốn đắm mình trong đó mãi mãi.
Ba người đều biết không nên có suy nghĩ như vậy, chỉ cần vẫn còn chút lý trí, nhất định sẽ không lấy việc giết người để tìm vui.
Giết người cũng chỉ là một thủ đoạn, một loại thủ đoạn huyết tinh vì để đạt được mục đích mới tiến hành mà thôi.
Nhưng bất luận thế nào đi nữa thì họ cũng không đẩy những suy nghĩ này ra khỏi đầu được, mấy loại ảo giác và suy nghĩ này cung gây ảnh hưởng lớn tới tốc độ đột phá vòng vây của họ.
Lúc Đường Phong và Bạch Tiểu Lại tiến tới bên cạnh Lục Định Xuyên thì hắn đang bóp cổ một đệ tử Cự Kiếm Môn, hung hăng vặn vẹo, vừa vặn gãy cổ của tên kia vừa dùng sức lay mạnh đầu của mình, giống như muốn lắc cho những ảo giác trong đầu rơi ra ngoài.
Cả người hắn lúc này đều là máu, trên y phục còn dính một chút thịt vụn cùng nội tạng, không rõ là của ai.
Đường Phong còn chưa kịp động thủ, Bạch Tiểu Lại đã vọt tới, một đôi nhục chưởng mang theo điện mang vươn ra bao trùm cả người Lục Định Xuyên.
Lục Định Xuyên thậm chí còn chưa kịp phản kháng đẽ bị Bạch Tiểu Lại giết chết.
Đường Phong tiến lên trước, ngưng luyện âm hồn của Lục Định Xuyên, sau đó liền nói một tiếng với Bạch Tiểu Lại, tiến tới chỗ mục tiêu tiếp theo.
Giết nhiều người và ngưng luyện âm hồn nhiều như vậy, Đường Phong cũng dần tìm ra một chút quy tắc.
Lúc ngưng luyện âm hồn, thi thể phải tương đối đầy đủ, thiếu một tay hay một chân đều có thể ngưng luyện ra, nhưng nếu bị chia ra làm vài khối thì không được.
Ngày đó Biên Nam Phong bị Đường Phong một kiếm chém thành hai nửa, hư hao quá nhiều nên mới không thể ngưng luyện.
những đám người này hiện tại đều không sử dụng cương khí, Đường Phong cũng vô pháp nhìn ra thực lực của họ tới đâu, đành bất chấp tất cả, dù sao chỉ cần thấy một tên thì giết một tên, giết một người thì ngưng luyện một lần.
Một đường đi tới, ngưng luyện ít nhất cũng hơn một trăm cái âm hồn, trong đó phần lớn đều là Huyền giai, có mấy người là Địa giai, mang đến lợi ích vô cùng lớn cho Đường Phong.
Tuy trong đám người này không phải bất kỳ ai cũng đều đáng chết, thậm chí trong đó cũng có không ít người lương thiện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nhưng lẽ nào những đệ tử Thiên Tú lại đáng chết hay sao? Lẽ nào những nữ nhân đó lại không lương thiện? Trong thời đại trọng nam khinh nữ thế này, rất nhiều người trong số họ đều là cô nhi được Thiên Tú nuôi dưỡng, bọn họ không cha không mẹ, quý trọng sinh mạng hơn bất kỳ kẻ nào, không muốn nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt, không muốn có thêm bất kỳ đứa trẻ nào lâm vào hoàn cảnh giống như họ.
Nhưng đứng trên một lập trường khác thì dù bản tính của kẻ địch không xấu xa đi nữa cũng vẫn là kẻ địch, ngươi không giết hắn thì hắn sẽ giết ngươi.
Dù là thế giới nào đi nữa cũng không có trẳng đen tuyệt đối, ánh sáng và bóng tối.
Hai loại tính chất hoàn toàn bất đồng này từ xưa tới nay đã cùng nhau tồn tại, tạo nên thế giới này.
Trong mắt của đệ tử Thiên Tú thì Đường Phong là người tốt, nhưng trong mắt của những đệ tử Cự Kiếm Môn đã chết đi thì hắn chính là ác nhân! Giết người, quả thật chỉ là một loại thủ đoạn để đạt được mục đích của mình mà thôi.
Giết chết hai phó đường chủ còn lại của Cự Kiếm Môn cũng không mấy khó khăn, bọn họ lúc này thân mình còn lo chưa xong, dược tính của Như Mộng Tự Huyễn vẫn đang phát huy, bọn họ trúng độc ngày càng nặng, có những đệ tử chán sống cứ vây lấy bọn họ thì họ có thể thoát đi đằng nào? Đường Phong và Bạch Tiểu Lại cơ hồ chẳng tốn mấy công sức đã giết được cả hai.
Sau khi giết xong hai người đó, Đường Phong cũng không lập tức rời khỏi chiến trường mà càng không ngừng ngưng luyện âm hồn, Bạch Tiểu Lại ù ù cạc cạc theo sát hắn, không sao hiểu được hắn đang làm gì.
Hắn cứ vuốt nhẹ một cái lên người những kẻ đã chết, sau đó lại nhanh chóng lý khai, thoạt nhìn giống như chẳng làm gì cả, nhưng Bạch Tiểu Lại kinh hãi phát hiện, cương khí trên người Đường Phong giống như không thể khống chế tỏa ra từng đợt gợn sóng, hơn nữa ngày càng mãnh liệt.
bỏ ra nửa canh giờ, Đường Phong ngưng luyện được ít nhất cũng gần tám trăm âm hồn, không biết mệt mỏi là gì.
Nhưng loại công việc này thật sự là rất nhàm chán và tẻ nhạt.
Tuy vẫn còn mấy trăm người đang hỗn chiến, nhưng Đường Phong cũng không buồn để ý tới họ nữa.
Không có thuốc giải thì dù bọn chúng không bị kẻ khác giết chết thì cũng sẽ tự giết mình thôi.
- Lại tỷ, đi thôi!
Đường Phong xoay người đi về phía Thiên Tú.

Vô Thường - Chương #124


Báo Lỗi Truyện
Chương 124/1679