Chương 1236 : Tin hay không tùy ngươi (hạ)


Ăn uống no đủ, Đường Phong nhắm mắt lại nghỉ ngơi dưỡng sức, Tô Luyến Thủy ngồi trước mặt dùng ánh mắt rất mãnh liệt nhìn hắn, nàng muốn nhìn chằm chằm vào hắn cho đến khi hắn mở miệng nói chuyện mới thôi!
Nửa đêm, Tô Luyến Thủy nhịn không được, mí mắt càng ngày càng nặng, vậy là ngủ say sưa, đợi đến lúc bừng tỉnh, sắc trời đã sáng rõ, đưa mắt nhìn quanh, tên nam nhân kia đã đi từ sớm, bên cạnh chỉ còn một đống lửa đã cháy hết đang tỏa ra nhiệt lượng thừa.
- Xú nam nhân đáng chết!
Tô Luyến Thủy hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Nàng cho tới bây giờ, cũng không biết được rốt cuộc nam nhân kia muốn làm gì. Nhưng đến lúc này, chỉ sợ sẽ không còn gặp mặt. Trời đất bao la, hai người không có khả năng sẽ tiến lên một con thuyền giống nhau.
Lại đi một ngày đường, đợi đến lúc màn đêm buông xuống, Tô Luyến Thủy lại phát hiện ở cách đó không xa có một ánh lửa đang bừng cháy.
Một dự cảm không rõ ràng trong lòng hiện lên, lén lút đi tới gần xem xét, Tô Luyến Thủy bất đắc dĩ phát hiện, bên cạnh đống lửa có một thân ảnh quen thuộc, chuyện giống như hôm qua lại tái diễn.
Tại sao hắn lại biết mình đi hướng này? Tô Luyến Thủy như đang nằm mơ. Đây tuyệt đối không phải là chuyện trùng hợp, chỉ có một cách giải thích là đối phương đang có cùng lộ trình với mình, cố ý ở chỗ này chờ đợi.
Tức giận tiến lên, phất tay đem đống lửa này dập tắt.
Đường Phong giương mắt nhìn qua hỏi:
- Làm gì thế?
Tô Luyến Thủy cũng hỏi ngược lại.
- Ta cũng muốn hỏi ngươi đang làm gì. Nói cho ta biết mục đích của ngươi!
- Hộ tống ngươi trở về Thiên Thánh Cung, chẳng phải ngày hôm qua đã nói với ngươi rồi sao.
Đường Phong nhìn thấy thịt dã thú trong tay vẫn chưa chín, trường kiếm run lên, ném nó sang một bên.
- Ít giả nhân giả nghĩa đi!
Tô Luyến Thủy hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi đi theo ta, là muốn tìm hiểu Thiên Thánh Cung nằm chỗ nào đúng không? Thật sự xem những năm qua bổn hộ pháp sống uổng phí hay sao? Ngay cả chút thủ đoạn nhỏ của ngươi cũng nhìn không ra sao?
Tô Luyến Thủy cười lạnh liên tục.
Đường Phong sững sờ thoáng một chút, nhịn không được cười xùy một tiếng, chỗ Thiên Thánh Cung, đối với người khác chỉ sợ đúng là cơ mật, nhưng với mình chẳng phải là bí mật gì cả, thời điểm giết chết đệ tử Thiên Thánh Cung, Đường Phong đã biết rõ vị trí của đại phái đỉnh cấp này rồi.
- Bị ta nói trúng, không dám trả lời sao?
Tô Luyến Thủy lạnh lùng nhìn Đường Phong, nói:
- Địa phương đặt Thánh cung, dù ngươi biết được thì có thể làm gì chứ? Lấy thực lực hiện giờ của ngươi, có thể tìm Thánh cung báo thù sao? Đúng là không biết lượng sức!
Đường Phong chậm rãi lắc đầu, đứng lên đi đến bên cạnh Tô Luyến Thủy, Tô Luyến Thủy nhanh chóng thối lui vài bước, bày ra tư thế phòng ngự:
- Đừng tới đây!
Đường Phong trực tiếp đi đến trước mặt Tô Luyến Thủy, nhìn chằm chằm vào đối phương, mở miệng nói:
- Ngươi có tin ta dùng sức một người là có thể quấy Thiên Thánh Cung của ngươi đến mức long trời lỡ đất hay không?
- Cuồng vọng!
Tô Luyến Thủy phỉ nhổ một tiếng, xem người khác là đồ ngốc sao, ai dám liều lĩnh như vậy?
- Vẫn là câu nói kia, tin hay không tùy ngươi, mục đích lần này của ta, đúng là đi báo thù.
Đường Phong cười ha hả một tiếng, quay người đi qua một bên, ngồi xuống nghỉ ngơi.
Bỗng nhiên, Đường Phong lại mở mắt ra nói:
- Đến lúc đó ta và ngươi sẽ là địch nhân, nếu ngươi dám ra tay với ta thì đừng hy vọng ta hạ thủ lưu tình!
Trong lời nói mang theo hương vị cảnh cáo, đột nhiên Tô Luyến Thủy phát hiện hắn không phải đang nói đùa.
Trên phiến đại lục này, chưa có bất cứ người nào dám đơn thân độc mã đi đến Thánh cung gây sự, chẳng lẽ hắn không sợ chết sao? Nếu ngươi đã muốn, bổn hộ pháp sẽ thành toàn cho ngươi, cho người biết thế nào là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng, chỉ hy vọng trước khi chết ngươi đừng hối hận là được!
Tô Luyến Thủy oán hận hạ quyết tâm, cũng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, đợi đến lúc Tô Luyến Thủy mở mắt ra, Đường Phong đã không còn ở đây, nhưng Tô Luyến Thủy biết rõ, nam nhân này vào ban đêm nhất định sẽ chờ mình, hắn muốn vào Thánh cung, nhất định phải dựa vào mình dẫn đường mới được.
Đúng như Tô Luyến Thủy sở liệu, thời điểm ban đêm, nàng lại tụ hợp với Đường Phong, hai người xem như không nhìn thấy nhau, cũng không làm bất cứ việc gì.
Liên tiếp vài ngày đều xảy ra tình huống như vậy, không đến tám ngày, Đường Phong và Tô Luyến Thủy đã bay ra khỏi bản đồ Lý Đường đế quốc.
Đây là lần đầu tiên Đường Phong đi xa như vậy, chỗ của Thiên Thánh Cung, không phải ở trong Lý Đường, mà là ở một vùng đất khác.
Tuy chưa từng tới nơi này, nhưng Đường Phong từ trong trí nhớ của các âm hồn, Đường Phong không lo lắng mình đi sai đường, cũng không cần tận lực đi theo Tô Luyến Thủy.
Chỉ cần mình đi về hướng Thiên Thánh Cung, nữ nhân này sẽ tự động theo tới. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ban đêm, Đường Phong vẫn như cũ tìm địa điểm nhóm lửa, từ trong Mị Ảnh Không Gian lấy ra một ít đồ nướng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, không tới nửa canh giờ, Tô Luyến Thủy sẽ xuất hiện ở đây.
Những ngày này hắn vẫn thả chậm cước trình, chính là sợ Tô Luyến Thủy theo không kịp, nếu đã muốn đi đến Thiên Thánh Cung báo thù, cũng không thể để mất dấu.
Nhưng vượt qua dự kiến của Đường Phong, hắn đã đợi một cạnh giờ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của nữ nhân kia, những ngày này vẫn không có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Chẳng lẽ nàng có chuyện nên chậm trễ thời gian? Đường Phong quyết định chờ một chút.
Lại qua nửa canh giờ, vẫn không thấy bóng dáng của Tô Luyến Thủy đâu cả.
Đường Phong mắng thầm một tiếng, đứng dậy, cấp tốc bay về phía sau. Chỉ sợ nữ nhân này đã gặp phải phiền toái rồi.
Một đường bay trở về, vừa thả thần thức ra bốn phía điều tra, bay không đến năm mươi dặm, bỗng nhiên Đường Phong phát giác ở bên trái cách ba mươi dặm có một cổ cương khí chấn động truyền đến.
Quả nhiên là gặp phiền toái, khi Đường Phong đuổi theo tới nơi, thời gian lại qua nửa nén hương, dưới ánh trăng mông lung, Đường Phong nhìn thấy Tô Luyến Thủy đang bị vài người vây công, tính tình nữ nhân này rất quật cường, mấy ngày nay Đường Phong nướng đồ ăn cho nàng thì nàng vẫn không ăn, trong dã ngoại không tìm được đồ ăn, chỉ uống nước, hiện tại lại đại chiến một phen, bộ dáng rất chật vật, xem ra thể lực đã không còn bao nhiêu.
Những người vây công nàng đều có thực lực Linh giai, dù chỉ là Linh giai hạ phẩm, nhưng không phải là đối thủ mà nàng hiện giờ có thể đối phó được.
Những người kia đánh rất cẩn thận, hẳn đã nhận ra Tô Luyến Thủy, cũng biết được thực lực của nàng, trợ giúp lẫn nhau, đông đánh một chiêu, tây đánh một chiêu, làm cho Tô Luyến Thủy không biết đâu mà đở.

Vô Thường - Chương #1236


Báo Lỗi Truyện
Chương 1236/1679