Chương 1232 : Nghe đồn (thượng)


Đây chính là đan điền của mình, khi tấn chức Thiên giai trung phẩm, cương khí toàn thân của mình hóa thành cương dịch, nhưng số lượng cương dịch không nhiều, nhưng lúc này, cương dịch trong đan điền đã gia tăng trong phạm vi lớn, cương dịch đang chảy xuôi trong kinh mạch có kim quang óng ánh, trong đan điền lúc này đầy kim quang lấp lánh.
Loại tình huống này trước kia chưa bao giờ xuất hiện qua, nhưng Đường Phong biết rõ đây không phải chuyện xấu, cương dịch lóe ra kim quang, càng nồng đậm hơn lúc trước, càng thêm ngưng thực.
Nguyên nhân là do mình tu luyện Linh Quyết sao? Đường Phong chỉ có thể suy đoán như vậy.
Linh Quyết là bí mật bất truyền chỉ có Linh nhân mới biết, không có xung đột với bất cứ công pháp nào, người có được Linh Quyết, có thể đồng thời tu luyện hai chủng công pháp, nhưng hạn chế của công pháp này quá lớn, chỉ có thể tu luyện khi ở bên cạnh linh mạch, nếu không phải thời gian trước Đường Phong đạt được Sơn Hà Đồ, muốn tu luyện Linh Quyết là chuyện không có khả năng.
Công pháp cường đại như vậy, biến hóa mang đến rất rõ ràng, cho nên không có gì đáng ngạc nhiên.
Trong kinh mạch và trong đan điền đều tràn ngập cương dịch óng ánh, Thiên giai thượng phẩm và Thiên giai trung phẩm tuy chỉ có kém một cấp, nhưng khác biệt trong đó giống như ngày và đêm vậy. Ít nhất, cương khí trong cơ thể Đường Phong hiện giờ đã nhiều hơn trước ba đến bốn lần có thừa, hơn nữa chất lượng cũng tăng lên không ít.
Ngưng thần nhìn về phía cương tâm, điều quỷ dị chính là cương tâm sau khi mình tấn chức càng thêm sáng bóng.
Mở to mắt, Đường Phong thả thần thức ra, cả thế giới cũng bất đồng với trước kia, nhưng bất đồng ở điểm nào, Đường Phong không thể biết rõ.
Ngón tay khẽ điểm, cũng không có sử dụng bất cứ cương khí nào, thiên địa linh khí đang nhanh chóng tụ tập lại, đang bay múa chung quanh ngón tay Đường Phong, tốc độ tụ tập linh khí càng lúc càng nhanh, trên ngón tay đang hình thành một vòng xoáy mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Tấn chức Thiên giai thượng phẩm, đã có thể điều động một ít thiên địa linh khí cho mình dùng! Trong nháy mắt, Đường Phong cũng minh bạch nguyên do trong đó.
Cong ngón tay búng ra, vòng xoáy này nhanh chóng bay ra ngoài, đâm vào vách tường của mật thất, phát ra âm thanh cực lớn, đánh vỡ một góc tường.
Chiêu thức này tuy không có lực sát thương gì, nhưng lại có thể vận dụng khi đối địch, gia tăng sức chiến đấu cho bản thân mình, tuy tăng lên không nhiều, nhưng chỉ cần một chút cũng đủ để ảnh hưởng đến kết quả của cuộc chiến. Thiên giai thượng phẩm đã có thể điều động một chút thiên địa linh khí, nếu là thật sự tấn chức lên Linh giai, chỉ sợ có thể điều động thiên địa linh khí gấp nhiều lần.
Đường Phong xuất quan, tấn chức Thiên giai thượng phẩm là chuyện không cần phải che dấu, cho mọi người đến chúc mừng cũng tốt. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trong sân Yên Liễu Các, Tô Luyến Thủy đang ngồi trên ghế thái sư, sắc mặt có chút trắng bệch, thỉnh thoảng lại ho nhẹ một cái, sức khôi phục của nữ nhân này quả thật rất mạnh. Nguyên nhân trong đó nhất định có liên quan đến Thủy hệ cương tâm của nàng, Thủy hệ thắng ở bền bỉ, khôi phục. Tuy vào nửa tháng trước chịu một kích trí mạng, nhưng được Lưu Tô sư tỷ tận tình chăm sóc, cho nên thương thế đã không đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi và vẫn còn chút suy yếu mà thôi.
Nàng ở lại Yên Liễu Các, hoàn toàn là ý của Đường Phong.
Nữ nhân này không thể không đề phòng, Yên Liễu Các có nhiều Linh giai cao thủ, an bài nàng ở chỗ này, nàng có trở mình cũng không thể làm được gì.
Giờ phút này, một đám người hoặc đứng hoặc ngồi tụ tập trong sân, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Luyến Thủy, lại cho nội tâm của nàng rất bất an.
Mọi người cũng không biết nên xử lý nàng thế nào mới tốt, theo đạo lý, đối với địch nhân, giết càng nhanh càng tốt. Nhưng nếu muốn giết, đã giết từ sớm rồi, kéo dài đến bây giờ mới giết cũng không phải chuyện quan trọng. Không giết nàng, nhưng nàng vẫn là Linh giai trung phẩm, là mối nguy hiểm.
Tô Luyến Thủy đối với bọn người Đường Phong mà nói, chính là gánh nặng!
- Phế bỏ tu vi của nàng đi!
Cung chủ đại nhân đưa ra đề nghị rất hung ác.
Sắc mặt Tô Luyến Thủy tái nhợt, nhưng không để ý đến Phi Tiểu Nhã, mà nhìn về phía Đường Phong nói:
- Còn không bằng dùng một kiếm giết ta đi!
Một Linh giai trung phẩm bị phế bỏ tu vi, tuyệt đối là chuyện khó chịu hơn cả cái chết.
- Muốn chết cũng không đơn giản như vậy.
Chu Tiểu Nhã duỗi một ngón tay chỉ vào Tô Luyến Thủy, sau đó cười khanh khách không ngừng.
- Gương mặt rất xinh đẹp, dáng người cũng khá tốt, giết ngươi chẳng phải quá tiện nghi cho ngươi sao? Trong khoảng thời gian này vì cứu chữa ngươi đã hao tốn không ít đan dược và tiền bạc, không bằng phế bỏ tu vi của ngươi rồi đưa vào kỹ viện trong Tĩnh An thành, ít nhiều gì cũng có thể thu lại chút lợi nhuận.
Vừa nói, cung chủ đại nhân cắn nhẹ vào vành tai của Tô Luyến Thủy một cái, một cắn này làm toàn thân của nàng run lên một hồi.
Đám đàn ông bên cạnh nghe thấy xấu hổ muốn chết.
Đường Phong biết rõ Phi Tiểu Nhã đang nói đùa, nhưng biểu lộ và bộ dáng đã làm cho Tô Luyến Thủy bị dọa sợ. Không có nữ nhân nào muốn mình có vận mệnh như vậy.
- Ngươi dám làm như vậy, hiện tại ta sẽ chết cho ngươi xem.
Tô Luyến Thủy cắn đôi môi đỏ mọng của mình chảy ra máu tươi.
- Ngươi không có cơ hội này
Phi Tiểu Nhã cười rất gian tà, hạ thấp người xuống, trong miệng quát một tiếng:
- Lão Thang!
- Có thuộc hạ!
Thang Phi Tiếu trả lời.
- Dẫn đi xử lý một chút, sau đó đóng gói đưa đến Vạn Hoa Lầu trong Tĩnh An thành!
- Vâng!
Thang Phi Tiếu ngẩng đầu bước đến gần Tô Luyến Thủy.
Tô Luyến Thủy sợ hãi đến mức hai cánh tay đang nắm chặt la can trên ghế bành, biểu lộ bộ dáng sống chết cũng không theo, đôi mắt xinh đẹp nhìn qua đám người, quăng ánh mắt lên người Mạc Lưu Tô.
Nàng biết rõ, ở đây không có ai có nhân tính, chỉ có nữ tử này chiếu cố nàng trong nửa tháng nay là người thiện lương, nếu muốn thoát khỏi vận rủi này chỉ có thể dựa vào nàng nói tốt cho mình.
Thần sắc Mạc Lưu Tô gian nan nghiêng đầu qua, Tô Luyến Thủy cảm giác hy vọng cuối cùng trong lòng mình cũng đã tan biến.
Dưới sự bất đắc dĩ nàng nhìn về phía Đường Phong, trong đôi mắt tràn đầy hoảng sợ và khẩn cầu, đáp lại nàng là vẻ mặt lạnh nhạt, không ý muốn mở miệng ngăn cản.
Chết thì chết, chết cũng không để đám người kia thực hiện ý đồ của mình! Tô Luyến Thủy đưa ra quyết định, tuy kinh mạch bị phong ấn, không thể vận dụng cương khí, nhưng sức lực để cắn đứt lưỡi của mình vẫn có.
- Đợi một chút!
Ngay thời điểm Tô Luyến Thủy quyết định, một âm thanh truyền tới, nàng nhìn về thấy Đường Phong đứng lên, đang đi về phía mình.

Vô Thường - Chương #1232


Báo Lỗi Truyện
Chương 1232/1679