Chương 122: Đẫm máu. (Hạ)


Thiên thu bất hưu nghiệp, tẫn tại sát nhân trung! Cùng với tiếng cười của Đường Phong, vài tiếng kêu thảm đột ngột vang ra từ trong đám người phía sau.
Bốn vị phó đường chủ biến sắc, Lục Định Xuyên quay đầu nhìn về phía sau hô:
- Xảy ra chuyện gì?
Mấy tiếng kêu thảm thiết vừa rồi nhất định là người nào đó la lên trước khi chết, ngắn ngủi mà dồn dập.
Trong đám người phía sau truyền tới một tiếng quát to đầy kinh hãi:
- Vạn Kiếm đường.... Một tên đệ tử Vạn Kiếm đường sát hại đồng môn!
Lời còn chưa dứt. trong đám người lại liên tục truyền tới tiếng kêu thảm thiết, còn có tiếng đao kiếm đâm vào người, chỉ trong hai giây ngắn ngủi đã vang lên hơn mười tiếng kêu thảm.
Lục Định Xuyên trán nổi đầy gân xanh, ánh mắt tóe lửa nhìn Ngô Bất Phá, miệng mắng to:
- Con mẹ ngươi Ngô Bất Phá! Ngươi còn dám nói mình không phải phản đồ, để mạng lại đây!
Hai vị phó đường chủ còn lại vốn chỉ có thái độ hoài nghi, nhưng màn thảm kịch phía sau cùng với những lời Đường Phong nói vừa này đã khiến họ nhất trí cho rằng, Ngô Bất Phá và Vạn Kiếm Phi đã dẫn dắt đệ tử Vạn Kiếm đường phản lại Cự Kiếm Môn.
Cho nên cùng lúc Lục Định Xuyên động thủ thì họ cũng đứng bên người Ngô Bất Phá tung ra một quyền và một chưởng.
Ngô Bất Phá vốn còn đang ngơ ngác, sao lại có biến cố thế này? Rốt cuộc là có phản bội Cự Kiếm Môn hay không chỉ có trong lòng hắn tự rõ.
Nhưng tên đệ tử của Vạn Kiếm đường kia thật sự đã đẩy hắn vào cảnh vạn kiếp bất phục, dù bây giờ hắn có trăm miệng cũng khó mà nói rõ.
Lúc ba vị phó đường chủ tấn công Ngô Bất Phá thì hắn vẫn còn trong trạng thái bần thần, hắn vẫn đang mải mê nghĩ xem có phải là Vạn Kiếm Phi đã phản bội Cự Kiếm Môn, sau đó để mình đứng ra chịu tội thay hay không? vẫn chưa nghĩ được gì thì đã bị chiêu thức của ba vị đồng môn đánh trúng lên người.
Ngô Bất Phá vội vận khởi cương khí ngăn lại ở những vị trí trí mạng, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong người như đảo lộn, phun ra một búng máu, giữa lưng lõm vào một hố to, là do một quyền của một vị phó đường chủ đánh ra, trực tiếp đánh gãy vài cái xương sườn.
Ngô phó đường chủ khí huyết công tâm, liếc mắt nhìn thấy cách đó không xa, Đường Phong nhếch môi cười châm biếm, Ngô Bất Phá giày giụa giơ lên vũ khí trên tay, hung tợn nói:
- Đây là một âm mưu! Là âm mưu của tiểu tử này! Xú tiểu tử, lão tử dù chết cũng không cho ngươi sống yên ổn.
Ngô Bất Phá vừa nói liền mặc kệ những đòn tấn công của ba vị đồng môn đánh lên mình, nhấc lên vũ khí chém tới chỗ Đường Phong.
Đường Phong vẫy nhẹ tay, chuyển tâm luân đã xoay tròn bay ra ngoài, chuyển tâm luân sau khi có cương khí quán nhập vào càng thêm sắc bén, vận tốc quay cũng nhanh hơn, dưới sự khống chế của thiết tuyến trên tay Đường Phong, đột phá phòng ngự của Ngô Bất Phá, cắt đứt yết hầu của hắn.
Ngô Bất Phá trong tình trạng không chút đề phòng bị ba vị đồng môn tấn công đã mất đi nửa cái mạng, giờ phút này chi dựa vào một chút hơi tàn sau cuối muốn kéo Đường Phong chết chung mà thôi.
Cương khí phòng ngự trên thân làm sao còn có thể đỡ được công kích của Cương binh, chuyển tâm luân dễ dàng cắt đứt yết hầu của hắn. dây ra một chuỗi huyết tuyến rồi lại quay về trên tay Đường Phong.
Thân thể Ngô Bất Phá nặng nề ngã về phía trước, dưới tác dụng của quán tính mà ngã xuống ngay bên chân Đường Phong.
Đường Phong vươn một tay ấn nhẹ trước trán Ngô Bất Phá, tâm pháp vừa chuyển, liền ngưng luyện ra được một âm hồn.
Ba vị phó đường chủ ngây ngốc nhìn một màn trước mắt, dù Lục Định Xuyên có ngốc hơn nữa thì lúc này cũng đã hiểu được Đường Phong và Ngô Bất Phá căn bản không phải đồng bọn.
Bằng không thì Đường Phong sao lại xuống tay độc ác như thế? Nhưng hiểu được thì sao chứ, người đã chết rồi thì làm được gì nữa? Lục Định Xuyên sửng sốt một lúc, trừng mắt nhìn Đường Phong, đang muốn ra tay với Đường Phong thì lại bị hai người kia lôi lại.
Hai người vô cùng cảnh giác nhìn Bạch Tiểu Lại, chậm rãi lắc đầu với Lục Định Xuyên.
Một vị cường giả Thiên giai hạ phẩm có thể đánh bại hai mươi người Địa giai đỉnh phong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Cho dù lúc này bọn họ có cùng xông lên thì cũng không thể thắng được nữ nhân trước mặt.
Huống chi, vị Thiên giai cường giả này cũng chưa chắc chỉ là Thiên giai hạ phẩm, nàng vẫn im lặng đứng đó, không có bất kỳ dự định động thủ nào, hai vị phó đường chủ sao có thể để Lục Định Xuyên đi vuốt râu hùm cơ chứ?
- Trước tiên nên giết hết những kẻ gây rối rồi tính sau, trong đám đệ tử nhất định có phản đồ!
Một vị phó đường chủ suy đoán, bằng không vừa rồi sao lại trùng hợp như thế, Đường Phong vừa nói thì một đệ tử Vạn Kiếm đường bắt đầu ra tay giết người? Vừa nói vừa dùng sức lôi Lục Định Xuyên trở về bên trong đám người, chỉ có đứng bên trong đám người này thì bọn họ mới được an toàn.
Từ đầu chí cuối, Đường Phong và Bạch Tiểu Lại chỉ im lặng nhìn đối phương, không có bất kỳ ý định làm gì cả
Vẻ mặt Đường Phong khá hờ hững, vẻ mặt Bạch Tiểu Lại lại mờ mịt khó hiểu.
- Bọn chúng... bị gì vậy?
Bạch Tiểu Lại ngây ngốc nhìn đại quân do hai ngàn năm trăm người hợp thành giờ đây vô cùng hỗn loạn, đội ngũ nguyên bản rất chỉnh tề, chia làm từng nhóm nhỏ, mà những người trong từng nhóm đó đều vây quanh một hai đệ tử Cự Kiếm Môn bộ dạng điên loạn, mấy kẻ bị vây bên trong hai mắt đỏ ngầu, thần trí không tỉnh táo, cả người toàn là máu tươi, không ngừng hươ vũ khí trên tay chém những người bên cạnh.
những đồng môn quen biết liền không ngừng gọi tên của họ, nhưng bọn họ căn bản không nghe được, cũng không có phản ứng gì, chi biết loạn chém loạn đâm, chiêu thức lung tung, cũng không dùng cương khí gì cả, giống như một người điên chỉ biết lao đầu vào đám đông.
Bất quá điểm giống nhau chính là thực lực của những người phát điên này đều không cao, toàn bộ đều là luyện cương kỳ tiêu chuẩn hoặc Hoàng giai.
Không ai biết bọn họ đang phát cơn điên gì, la hét một hồi, chẳng những không ngừng lại mà còn càng thêm nóng nảy.
Sự nóng nảy và bất an của họ giống như một phản ứng dây chuyền, dần dần, càng có thêm nhiều người rơi vào tình huống này, tất cả đều hai mắt đỏ ngầu, hai thở nặng nề, giống như con trâu đực bị chọc giận.
Một Cự Kiếm Môn đệ tử đang muốn tới đỡ đồng môn vừa ngã xuống đất, vừa đỡ hắn dậy, một đạo hàn quang lóe lên liền cảm thấy tay tê rần, cánh tay đã bay ra ngoài, ngay sau đó, máu tươi phun ra không ngừng, đồng bạn được hắn đỡ lên lộ ra nụ cười tàn bạo, dùng sức nhìn mình chằm chằm, cười ngây ngô, hắn còn chưa kịp la lên tiếng nào thì tên kia đã chém một kiếm ngang đầu hắn, cảnh tượng cuối cùng đập vào mắt hắn chính là cơ thể không đầu của mình.
Một người bị ai đó đẩy một cái, còn chưa kịp đứng vững thì sau lưng đã bị đâm một kiếm, trường kiếm xuyên qua người, hắn cúi đầu xuống nhìn, còn có thể thấy được mũi kiếm vấy máu.
Hắn muốn đưa tay đâm một kiếm về phía sau, vũ khí còn chưa kịp giơ lên thì lại có bốn năm thanh kiếm cắm vào người hắn.
Có người, miệng không ngừng cười lớn, tay không ngừng chém người, sau đó bị người chém, hai chân của hắn đã bị chặt đứt, nhưng hắn dường như không biết đau đớn là gì, một tay chống người, một tay cầm vũ khí chém loạn xung quanh, mỗi kiếm đều dính máu.
Còn có một người, sau khi chém hơn mười đao lên người đồng bạn bên cạnh, liền dùng một kiếm rạch lên ngực mình, vừa co giật vừa dùng tay ra sức móc vật bên trong lồng ngực ra, lát sau liền bất động.
.... Đủ loại thảm kịch và kiểu chết kinh khủng khiến người ta không dám tin đã diễn ra.

Vô Thường - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/1679