Chương 1217: Ngọc Thủ Kim Long. (Hạ)


Sau một khắc, đệ tử Thiên Thánh Cung trợn mắt há hốc mồm nhìn một con rắn cực lớn xuất hiện.
Đầu rắn cực lớn này, dài vài chục trượng, toàn thân kim quang lóng lánh, chỉ thấy sáu đầu rắn bạch ngọc kia đang dính liền vào một thân thể, bao vây bọn họ và người của Huyết Vụ Thành vào giữa.
- Ngọc Thủ Kim Long!
Tô Luyến Thủy là người biết nhìn hàng, vừa rồi đầu rắn cực lớn này không lộ ra toàn bộ bản thể cho nên nàng cho rằng là sáu con Bát giai linh thú ẩn núp dưới mặt đất, từ tình hình hiện tại xem ra, làm gì có sáu đầu Bát giai linh thú chứ? Rõ ràng là một con linh thú có sáu đầu, hơn nữa con linh thú này xuất hiện làm nàng nhớ lại một ít tin tức.
Ngọc Thủ Kim Long, đây là tên của con rắn ở trước mắt này, con này cũng giống như Phượng Hoàng, đều là thượng cổ linh thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết, tuy cấp bậc của nó không cao như Phượng Hoàng nhưng không thể khinh thường. Nếu Ngọc Thủ Kim Long phát triển đến thời kỳ trưởng thành, nó sẽ có chín đầu, đến loại trình độ này dù là Linh giai thượng phẩm nhìn thấy cũng phải đi đường vòng.
Tuy con Ngọc Thủ Kim Long trước mắt này chỉ có sáu đầu, nhưng cũng đủ làm Tô Luyến Thủy run lên, bởi vì không phải nó chỉ có sáu đầu, mà là tám đầu, có điều chỉ lộ ra sáu đầu hoàn hảo, hai đầu còn lại không biết vì nguyên nhân gì, đã biến mất hơn phân nửa, nhìn dấu vết miệng vết thương, hẳn là bị thứ gì đó không biết tên thôn phệ.
Ngọc Thủ Kim Long tám đầu, cách thời kỳ trưởng thành không kém bao nhiêu, ít nhất cũng tương đương với cảnh giới Linh giai trung phẩm đỉnh phong, tuy hai đầu của nó bị hủy, thực lực hơi giảm, nhưng nếu không cẩn thận ứng phó, chỉ sợ khó toàn thân trở ra.
- Ha ha ha.
Lý Thiên Cừu nhìn thấy cảnh này, cất tiếng cười to, vừa dẫn đầu phần đông cao thủ Huyết Vụ Thành ngăn cản đầu hắc phong, vừa chế nhạo nói:
- Tô cô nương, các ngươi nên tự bảo vệ mình trước thì hơn.
Tô Luyến Thủy hơn sững sờ,hừ lạnh một tiếng:
- Lão thất phu,ngươi cho rằng đầu hắc phong trước mặt ngươi dễ đối phó hơn sao?
Lý Thiên Cừu được nàng nhắc nhở, nhìn thấy Ngọc Thủ Kim Long đã bị mất hai đầu, thần sắc cũng nghiêm túc lại.
Tình hình hiện tại rất nguy hiểm, Lý Thiên Cừu cũng nhìn ra, nhưng đầu hắc phong này, nó là một linh thú cường đại chuyên sinh sống trong lòng đất. Mà những con rắn nhỏ và tiểu hắc phong hắn gặp được trong thông đạo kia, có lẽ là hậu đại do bọn chúng sinh sản ra.
Điều này cho thấy thực lực của hắc phong không chênh lệch với Ngọc Thủ Kim Long, nếu không nó cũng không có khả năng sống sót đến tận bây giờ, linh thú có quan niệm địa bàn rất mạnh, nhất là linh thú cường đại, cái này gọi là một núi không thể có hai hổ, bằng không không có khả năng chung sống hòa bình. Nếu giống như trong tưởng tượng, chỉ sợ thực lực của con hắc phong này không chênh lệch với Ngọc Thủ Kim Long đã mất hai đầu bên kia, thậm chí... Khó đối phó hơn một chút, bởi vì hai cái đầu đã biến mất của Ngọc Thủ Kim Long, chính là bằng chứng tốt nhất, hai con linh thú này tranh đấu trong lòng đất nhiều năm, chắc chắn hai đầu của Ngọc Thủ Kim Long đã bị hắc phong thôn phệ.
Rất nhanh, Lý Thiên Cừu biết rõ suy nghĩ vừa rồi của mình là chính xác, hắn dẫn hai ba mươi Linh giai cao thủ quần nhau với hắc phong này, nhưng đến hiện tại lại không chiếm được tiện nghi gì, ngược lại đám người của hắn bị công kích không ngừng kêu khổ thấu trời, không cách nào tới gần nó được, ngược lại thường xuyên bị nó làm cho kinh hồn táng đảm.
Đầu hắc phong này, chắc hẳn là Bát giai linh thú! Dù không có khí thế như Ngọc Thủ Kim Long, nhưng linh động mười phần, độ nguy hiểm của nó làm người ta khó lòng phòng bị.
- Tô cô nương, việc đã đến nước này, không bằng chúng ta đánh cuộc một lần, ai có thể giải quyết linh thú trước mặt mình trước, người đó sẽ có được cổ bảo, thế nào?
Lý Thiên Cừu dò hỏi.
- Hừ, ngươi không nói ta cũng phải làm như vậy. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tô Luyến Thủy hừ lạnh một tiếng, tình hình hiện tại đã rất rõ ràng, hai thế lực đều phải đối phó Bát giai linh thú trước mặt mình, nhanh tay thì còn chậm tay thì mất, lúc đó lại đi gây phiền toái cho đối phương, cũng là cách làm tự chiu đầu vào lưới.
- Ân?
Lý Thiên Cừu và Tô Luyến Thủy đạt thành hiệp nghị, đang chuẩn bị đem toàn lực để tiêu diệt hắc phong, nhưng khi con mắt liếc qua cách đó trăm trượng có một thân ảnh cô độc.
Đường Phong nhìn hắn cười cười, rất thản nhiên.
Hắn không có biện pháp, ở đây rất trống trải, không có nơi để ẩn núp thân hình, hơn nữa đã đến nơi đây, Đường Phong cũng đoán được bảo bối của râu cá trê được giấu ở nơi nào rồi.
Thừa dịp bọn họ mải mê đối phó Bát giai linh thú, Đường Phong sẽ có thời gian lấy bảo bối của râu cá trê ra, sau đó thản nhiên chạy trốn, cho nên hiện giờ có bị Lý Thiên Cừu phát hiện, hắn cũng không lo lắng chút nào.
Lý Thiên Cừu phát hiện Đường Phong thì Tô Luyến Thủy cũng phát hiện, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra nghi hoặc trong mắt nhau.
Tất cả mọi người cho rằng Đường Phong là người của đối phương, một Thiên giai trung phẩm, đặt trong hai thế lực lớn hoàn toàn không có địa vị gì, hành động trọng yếu như thế này làm sao có thể để một Thiên giai trung phẩm theo?
Huống chi, Lý Thiên Cừu phát hiện kẻ này nhìn có chút quen mắt, giống như đã từng gặp qua. Lại cẩn thận hồi tưởng, không khỏi nhớ tới chuyện mấy tháng trước, ở trong một Linh Mạch Chi Địa, đúng là hắn đã nhìn thấy Đường Phong, nhưng lại không lưu lại ấn tượng sâu sắc gì.
Đường Phong đang phất phất tay với hai vị Linh giai trung phẩm, trên mặt là một nụ cười đầy nhiệt tình... Sau đó thân thể co rụt lại, tiến vào trong lỗ thủng mà đầu rắn vừa chui lên.
Sắc mặt Lý Thiên Cừu đại biến, lúc này mới ra lên cho thủ hạ:
- Đi giết tên kia cho ta!
Cùng lúc đó, Tô Luyến Thủy cũng ra mệnh lệnh giống như vậy.
Ở trước mặt hai thế lực đỉnh cấp, cổ bảo ngàn năm trước bị người khác cướp đi, đây là chuyện quá sức mất mặt.
Trong trận doanh của hai bên, phân ra hai vị Linh giai cao thủ, đuổi theo về hướng mà thân ảnh Đường Phong vừa biến mất, đi vào trong lỗ thủng trước mặt, bốn người liếc nhìn nhau, vừa liều mạng công kích lẫn nhau vừa nhảy xuống dưới.
Chỉ phân ra hai người, không phải Lý Thiên Cừu và Tô Luyến Thủy không muốn điều thêm nhân thủ, mà là hắc phong và Ngọc Thủ Kim Long quá khó chơi, cho nhiều người đi chỉ sợ lật thuyền trong mương, hơn nữa Đường Phong là là một Thiên giai trung phẩm, phái hai vị Linh giai đi đối phó hắn là đã cho hắn thiên đại mặt mũi.
Hiện tại tranh đấu, chẳng những là tranh đấu trên mặt đất với linh thú, mà dưới mặt đất hai vị Linh giai cũng đang tranh đấu. Chỉ cần bất cứ bên nào thắng lợi, đồng nghĩa với việc chiếm hết tiên cơ.

Vô Thường - Chương #1217


Báo Lỗi Truyện
Chương 1217/1679