Chương 1210: Sống mái với nhau. (Hạ)


Tuy oán giận, nhưng Đường Phong cũng không quen biết những tông môn này, cho nên cũng sẽ không đi báo thù cho bọn họ.
Mặc niệm một lát, Đường Phong lại tiếp tục lên đường.
Cả Đào Nguyên, Đường Phong chỉ cần mất khoảng hai ngày là đi xuyên qua, cho nên còn cách chỗ râu cá trê giấu bảo bối không xa lắm.
Ở đây ngoài bản thân mình ra, còn có đội ngũ của Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ Thành, cho nên Đường Phong không dám khoa trương quá mức, cước lực cũng chậm dần. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dù là như thế, thời gian trong Đào Nguyên lại qua một ngày nữa, cuối cùng cũng đến được vị trí trong lời nói của râu cá trê.
Mê Tung Chi Lâm!
Trước mặt là một cánh rừng đào non xanh nước biếc, hoàn toàn bất đồng với rừng đào bên ngoài, rừng đào ở đây là do người ta trồng xuống, rậm rạp chằng chịt, phân bố theo một quy tắc thần kỳ quỷ dị. Đây tất nhiên là thủ bút của râu cá trê, thực lực năm xưa của hắn dù không tệ, nhưng nhân phẩm quá kém, trộm cắp khắp nơi, dẫn đến có vô số cừu gia, tùy thời đều phải đề phòng người ta đánh trộm.
Mà những bảo bối trộm được không thể mang theo trong người, cho nên phải tìm một nơi an toàn để che dấu. Mà Mê Tung Chi Lâm này chính là nơi mà hắn che dấu bảo bối.
Nếu như nhìn từ trên không trung xuống, sẽ nhìn thấy Mê Tung Chi Lâm này phân bố theo một hình tròn cực lớn, có những thông đạo dài hẹp kéo dài tới tận trung tâm, mỗi một lối đi đều cơ quan và bẫy rập không giống nhau, muốn đi tới vị trí trung tâm, tuyệt đối là chuyện khó khăn trùng trùng.
Loại địa phương đặc thù này, trong Đào Nguyên cũng không phải là bí mật gì, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, những người tu luyện và các tông môn trong Đào Nguyên vẫn không thể lấy được bảo tàng của râu cá trê, có thể nghĩ cũng biết những thông đạo này che dấu bao nhiêu nguy hiểm.
Thời điểm Đường Phong tới đây, vốn rất mừng rỡ, nếu những thông đạo này có nguy cơ trùng trùng với người khác, nhưng hắn vẫn không coi vào đâu, chỉ cần đem Sơn Hà Đồ từ trong Mị Ảnh không gian lấy ra, là có thể từ trong miệng của râu cá trê biết được phương pháp tiến vào an toàn, không cần phải đối mặt với những nguy hiểm kia.
Nhưng khi vừa mừng rỡ xong, Đường Phong lại phiền muộn khi phát hiện, ở bên ngoài Mê Tung Chi Lâm, có hai nhóm người đang đánh nhau.
Ta kháo! Thiếu chút nữa Đường Phong muốn thổ huyết, hai nhóm người kia, một đám trong đó lại chính là nhóm Lý Thiên Cừu tiến vào trước hắn một canh giờ, mà nhóm bên kia không cần suy nghĩ cũng biết là người Thiên Thánh Cung.
Bên Lý Thiên Cừu có một Linh giai trung phẩm,ha ba mươi Linh giai hạ phẩm, bên Thiên Thánh Cung cũng không kém, cũng có một Linh giai trung phẩm dẫn đội, tuy nhân số không được nhiều như Huyết Vụ Thành, nhưng cũng không kém hơn là bao.
Hai đại thế lực đỉnh cấp này từ xưa tới nay vẫn thủy hỏa bất dung, cho nên khi gặp nhau cùng một chỗ, chắc chắn sẽ phát sinh chiến đấu. Hơn mười Linh giai đại chiến, thiên địa biến sắc, cát bay đá chạy, Đường Phong còn nhìn thấy đủ loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, mặt đất bị lõm xuống vài thốn, linh khí trong không khí hỗn loạn vô cùng, thỉnh thoảng lại có người trúng chiêu, miệng phun máu tươi lảo đảo vài bước, có người bị đánh lén, có người phản đánh lén, trận chiến nóng bỏng vô cùng.
Điều làm cho Đường Phong phiền muộn không phải là đội ngũ của hai thế lực đỉnh cấp, mà là bọn họ lại xuất hiện tại đây, rõ ràng là nhìn chằm chằm vào bảo tàng của râu cá trê mà đến, nếu không sẽ không có khả năng trùng hợp như vậy.
Đây đều là bảo bối của thiếu gia! Sao có thể cho phép các ngươi nhúng chàm? Tuy trong nội tâm Đường Phong tức giận bất bình, nhưng cũng chỉ có thể lẳng lặng theo dõi kỳ biến, hiện giờ mà liều chết xông vào, tuyệt đối là tự tìm cái chết.
Cẩn thận cúi thấp người, một bên nhìn hai thế lực đỉnh cấp sống mái với nhau, một bên trong lòng nguyền rủa bọn chúng tốt nhất là nên lưỡng bại câu thương, đồng quy vu tận.
Ngược lại hiện giờ Đường Phong muốn đem râu cá trê ra, bảo hắn mang chính mình vào bên trong Mê Tung Chi Lâm, nhưng suy nghĩ này lại không thực tế, một khi Sơn Hà Đồ xuất hiện, bản thân mình khi đó sẽ là bia ngăm sống, không đợi đến lúc xông vào đã bị đám người kia đánh chí tử.
Khó làm, không có râu cá trê chỉ dẫn, Đường Phong không biết nên làm thế nào để tiến vào Mê Tung Chi Lâm, càng không biết bảo bối của hắn được giấu ở nơi nào.
Tuy Linh giai cao thủ cường đại, nhưng nếu hỗn chiến trong phạm vi lớn như vậy, luôn có tổn thương. Đường Phong đoán bọn chúng khai chiến khoảng nửa canh giờ, trên mặt đất đã có ba bốn cổ thi thể, những người còn lại cũng có không ít người bị thương không nhẹ.
Lý Thiên Cừu cùng tên Linh giai trung phẩm của Thiên Thánh Cung đang đơn đả độc đấu, song phương xem ra thù oán hai bên chất chứa đã lâu, ra tay không chút lưu tình, nhưng thực lực hai bên không hơn kém nhau bao nhiêu, cho nên không ai làm gì được ai.
Làm cho Đường Phong ngoài ý muốn chính là, tên Linh giai trung phẩm của Thiên Thánh Cung,lại là nữ tử. Ăn mặc một thân quần áo màu vàng nhạt, thân hình linh động, thần sắc lạnh như băng, ngực lớn vô cùng, lúc này đang nhấp nhô lên xuống, đàn hồi mười phần. Lão thất phu như Lý Thiên Cừu không để ý chút nào, chỉ là mưu tính tìm cách hạ độc thủ.
Song phương lại mạnh mẽ đối bính một chưởng, chưởng lực cường đại làm ảnh hương một phạm vi lớn, mắt thường có thể nhìn thấy rung động đang khuếch tán ra bốn phía, Lý Thiên Cừu và nữ tử mặc quần áo màu vàng nhạt kia từ bay ngược về trong không trung vài chục trượng mới có thể đứng vững thân hình, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ khinh thường và xem thường.
Xinh đẹp, trong nội tâm Đường Phong nhịn không được nói thầm một tiếng, tuy Lý Thiên Cừu và nữ tử áo vàng đều không xuất toàn lực, vẫn còn trong giai đoạn thăm dò lẫn nhau, nhưng nếu cứ đánh tiếp như vậy, cũng có lúc đánh đến động chân hỏa, đến khi đó, tràng diện không cách nào thu thập được, tuyệt đối sẽ rơi vào tình trạng ngươi sống ta chết.
- Dừng tay!
Thời điểm Đường Phong đang cầu nguyện cho bọn chúng tiếp tục đánh nhau, Lý Thiên Cừu lại giơ tay lên, điều này vượt qua dự kiến của Đường Phong, nhàn nhạt quát lên một tiếng.
Nữ tử áo vàng cũng cực kỳ phối hợp giơ một tay lên.
Hai đại Linh giai trung phẩm hạ mệnh lệnh, những tên Linh giai của Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ Thành đang dây dưa với nhau cũng thoát ra khỏi đối thủ của mình, tụ tập đến sau lưng Lý Thiên Cừu và nữ tử áo vàng kia. Trên mặt đất có dấu vết của đại chiến, còn lại chỉ là mấy thi thể. Tràng diện cuộc chiến vốn nóng bỏng, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn đã ổn định trở lại, một màn này làm cho Đường Phong ẩn nấp ở một nơi xa trợn mắt há hốc mồm.

Vô Thường - Chương #1210


Báo Lỗi Truyện
Chương 1210/1679