Chương 121: Đẫm máu. (Thượng)


Tất cả bố trí trước đó chỉ có vài vị Thiên giai của Cự Kiếm Môn biết.
Trước khi hành động, ngay cả bốn vị phó đường chủ cũng không biết được hướng tiến công. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Ngô Bất Phá bị Lục Định Xuyên hỏi một câu liền chớp mắt kinh ngạc, thầm nghĩ có chỗ quái lạ, ngay cả ta cũng không biết thì tên tiểu tử này làm sao biết được? Chẳng lẽ Vạn đường chủ thật sự tới mật báo cho Thiên Tú?
- Các vị sư đệ, Ngô mỗ ta mấy năm này vì Cự Kiếm Môn nam công bắc tiến, lập biết bao công lao hạn mã, đối xử rộng rãi với huynh đệ, đồng sinh cộng tử, một lòng trung thành cùng tông môn, có nhật nguyệt chứng giám, sao có thể làm ra những chuyện vô tình vô nghĩa như vậy?
Lục Định Sơn quát:
- Ta sớm đã nhìn ra ngươi có gian ý, ỷ vào thực lực cao hơn bọn ta một chút, cả ngày đều muốn cưỡi lên đầu chúng ta. Không ngờ ngươi lại là kẻ lòng lang dạ thú như vậy! Ta sẽ giết ngươi vì tông môn thanh lý môn hộ!
Hai vị phó đường chủ bên cạnh liền giữ chặt Lục Định Xuyên lại, Lục Định Xuyên tính tình nóng nảy, đầu óc chỉ toàn cơ bắp, nghe gió lại tưởng là mưa, hai người bọn họ cũng không ngốc như hắn.
Tuy trong lòng cũng có chút hoài nghi, nhưng vào thời điểm mấu chốt thế này, tất nhiên phải hỏi rõ ràng trước đã, hơn nữa vẻ mặt Ngô Bất Phá cũng không giống giả.
Bốn vị phó đường chủ lập tức ném Đường Phong và Bạch Tiểu Lại sang một bên, sau đó lớn tiếng tranh luận với nhau, Ngô Bất Phá một người chọi với ba người nọ, thật sự là trăm chuyện cũng khó nói rõ, nói một hồi cả người đã ướt đẫm mồ hôi, Đường Phong lâu lâu lại đổ thêm dầu vào lửa, phá hòng thế cục.
Bạch Tiểu Lại đứng sau Đường Phong một quãng, nhìn vào nam nhân mới mười lăm tuổi ấy, trong lòng khâm phục sát đất.
Cho dù là mình đi nữa, khi đối diện với đại quân hai ngàn năm trăm người thế này, ngoại trừ tử chiến hoặc bỏ chạy thì không còn lựa chọn nào khác.
không ngờ hắn chỉ nói hai ba câu đã chia rẽ nội bộ đối phương.
Chẳng lẽ đây chính là phúc hắc trong truyền thuyết? Hay là giết người không thấy máu? Bạch Tiểu Lại đương nhiên biết Vạn Kiếm Phi đã chết chứ không phải tới mật báo.
Nàng cũng nhìn ra Đường Phong lúc này đang cố kéo dài thời gian, chính là nàng không rõ Đường Phong kéo dài thời gian làm gì.
Đánh sớm cũng là đánh, đáng muộn cũng là đánh, không bằng sớm đánh, sớm kết thúc.
Đám người đứng sau bốn vị phó đường chủ cũng đần mặt ra.
Lần này bọn họ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang tấn công Thiên Tú, một thân sát khí đã huy động tới đỉnh phong nhưng lại phải dừng lại ở nơi cách Thiên Tú hai dặm, bốn vị phó đường chủ chẳng những không hạ bất kì mệnh lệnh nào lại còn quay sang đấu khẩu với nhau.
Sát khí của họ ban nãy chẳng biết đã bay đi đằng nào, cả đám lòng như lửa đốt mà vẫn phải đứng chờ.
Giọng của Lục Định Xuyên là lớn nhất, bị hai vị phó đường chủ một trái một phải kéo lại, vẫn cố lao tới trước như con ngựa bị đứt dây cương, chỉ tay vào Ngô Bất Phá nói:
- ngươi nói ngươi không phải phản đồ thì giết tên tiểu tử này cho ta xem, giết hắn thì ta sẽ tin ngươi!
- Ta mà không dám giết hắn sao?
Tranh luận nãy giờ cũng khiến Ngô Bất Phá giận run người, bị đồng bạn của mình nghi ngờ chính là chuyện khiến người ta phi thường khó chịu.
- ngươi giết đi! Giết cho lão tử xem!
- lão tử giết cho ngươi xem, chờ đó!
- Vậy thì giết ngay đi!
- Ta giết!
Đường Phong đứng một bên chêm vào:
- Ngô phó đường chủ, việc này không nên chậm trễ, trì hoãn nữa e là có chuyện, mau hạ lệnh cho các huynh đệ Vạn Kiếm đường nhanh hành động đi!
- Câm miệng!
Bốn vị phó đường chủ lúc này chỉ hận không thể lấy kim khâu miệng Đường Phong lại.
Đường Phong cười lớn một tiếng rồi im lặng.
Ngẩng đầu nhìn lại bầu trời, thái dương đã lên cao, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, sưởi ấm cả người.
Cửa chính của Thiên Tú, ba vị trưởng lão mở to mắt nhìn bên này.
Dịch Nhược Thần thở dài nói:
- Xem ra Cự Kiếm Môn cũng không đoàn kết lắm, không ít người bị Phong Nhi thuyết phục, nhìn bọn họ tranh luận tới mức đỏ mặt tía tai kìa.
Hai người còn lại cũng liên tục gật đầu.
Ngô Bất Phá bị những lời Lục Định Xuyên nói chọc giận, rút vũ khí ra nhìn Đường Phong đầy hung tợn:
- Xú tiểu tử, lão tử sẽ giết chết ngươi, dùng máu của ngươi rửa sạch oan khuất của ta!
Tuy nói vậy nhưng Ngô Bất Phá cũng không dám tấn công bừa bãi, vì sau lưng Đường Phong vẫn còn một vị Thiên giai.
Ngô Bất Phá biết rõ, ba vị sư đệ đã có lòng hoài nghi mình, lúc mình động thủ họ nhất định sẽ không nhúng tay vào, trừ phi một chiêu giết được Đường Phong, như vậy mới có thể khiến họ tin tưởng, tới lúc đó bốn Địa giai đấu với một Thiên giai, mình mới có hy vọng sống còn.
Ngô Bất Phá nuốt nước miếng, chậm rãi tới gần Đường Phong nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn Bạch Tiểu Lại.
Trên gương mặt xinh đẹp của Bạch Tiểu Lại cũng dần hiện ra một chút sát khí.
Bạch Tiểu Lại nói:
- A Phong, lùi lại sau lưng ta, để xem kẻ nào dám động thủ!
Đường Phong vẫn chắp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn trời, chỉ có tóc cùng y phục khẽ phấp phới.
- Tới lúc rồi!
Đường Phong nheo mắt lại, thần sắc vốn có chút bất cần bỗng nhiên biến đổi, trở nên đằng đằng sát khí, ngữ khí cũng trở nên lãnh lệ âm trầm.
- Tới lúc gì?
Bốn vị phó đường chủ lập tức dấy lên nghi hoặc.
Đường Phong lạnh lùng mỉm cười, vươn tay về phía đám người, giống như không phải vươn một tay ra mà là vươn cả màn trời, màn trời có thể bao trùm hơn hai ngàn người này.
Sau đó dùng một loại thanh âm thong thả mà trầm thấp như mộng ảo nói:
- Nhật thượng tam can chính, huyết thủ đồ tẫn thành, vạn niệm giao thác huyễn tượng sinh, đàn nguyện trường mộng bất nguyện tinh!
Mỗi một chữ nói ra, sát khí trên thân Đường Phong lại nồng đậm hơn một phần, loại cảm giác âm trầm này phút chốc như một loạt sóng ba đào mãnh liệt trào dâng.
Lúc Đường Phong thốt ra chữ cuối cùng, đôi mắt đang nheo lại của hắn đột nhiên mở ra, bốn vị phó đường chủ đang đứng trước mặt theo dõi Đường Phong đột nhiên hoảng sợ phát hiện, trong mắt Đường Phong bất ngờ xuất hiện một mảnh đất khô cằn nhiễm đỏ máu tươi.
Biển máu vô bờ, khô lâu cuồn cuộn, thây chất thành núi, máu chảy thành sông! Còn có vô số yêu ma quỷ quái đang giương nanh múa vuốt lao tới.
Một cảm giác ớn lạnh không hẹn mà cùng xuất hiện từ lòng bàn chân của bốn vị phó đường chủ, dọc theo sống lưng chạy lên tới đỉnh đầu.
Bốn vị phó đường chủ thân là cảnh giới Địa giai đỉnh phong, nhưng tất cả đều bắt buộc chính mình phải dời tầm mắt đi, bởi vì bọn họ cũng cảm thấy sợ hãi.
Bạch Tiểu Lại đứng sau Đường Phong nên không thấy một màn như vậy, nhưng cảm giác lúc bị tập kích trên đường từ Tĩnh An thành về lại xuất hiện.
Bên cạnh Đường Phong, lấy hắn làm trung tâm, phảng phất như tỏa ra mùi máu nồng nặc, nhanh chóng lan ra bao trùm lấy hai ngàn năm trăm người kia.
Máu tươi chảy không ngừng, vô số tiếng kêu la, khóc lóc, rên ri thảm thiết vang lên, trong phạm vi mấy chục dặm này khoảng khắc như biến thành nơi hoang vu.
Dù đây chỉ là ảo giác nhưng trong nháy mắt Bạch Tiểu Lại vẫn cảm nhận được sâu sắc, hơn nữa cảm giác còn mãnh liệt hơn cả lần trước nữa.
Bàn tay xòe ra của Đường Phong nhanh chóng siết lại, nở nụ cười hung ác, lộ ra một khỏa răng nanh trắng lóa như nanh dã thú.
- Ha ha ha ha...
Đường Phong càn rỡ cười lớn, ánh mắt cao ngạo như một con chim ưng trên cao cúi nhìn chúng sinh, duy ngã độc tôn! nam nhân một khi đã giết người thì quyết không hạ thủ lưu tình.

Vô Thường - Chương #121


Báo Lỗi Truyện
Chương 121/1679