Chương 1206: Đào Nguyên Thành. (Thượng)


- Đại thiếu bớt giận.
Trong lòng râu cá trê hối hận, thần sắc trên mặt không thay đổi.
- Khi lão phu còn sống đúng là thu thập không ít kỳ trân dị bảo, nhưng thời điểm bị Thọ đồng tử bắt được, toàn bộ những bảo bối kia đã bị người Thiên Cốc lấy đi, cho nên...
Đường Phong không muốn nghe hắn nói, trực tiếp đem Sơn Hà Đồ thu vào Mị Ảnh không gian, lão thất phu này, không thấy Nại Hà tâm không chết, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Phải trừng phạt hắn một phen mới được.
Quay đầu nhìn lại, Đường Phong nhìn chuẩn một phương hướng, chạy vội về hướng đó.
Sinh mạch hóa thành Long trong Bạch Đế Bí Cảnh đã bị mình thu phục, chỉ sợ Linh Khí Phong Bạo sẽ vĩnh viễn biến mất. Lấy cấp bậc của linh mạch dưới lòng đất kia, còn xa lắm mới tới trình độ hình thành Linh Khí Phong Bạo, cho nên nhìn theo dấu vết của Linh Khí Phong Bạo, nhất định sẽ tìm được lối vào, cho nên không cần lo lắng sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
Một ngày sau, Đường Phong đã ra khỏi phạm vi sa mạc, năm ngày sau, liền tới lối vào.
Đường Phong không vội vã đi ra ngoài, hắn khoanh chân ngồi dưới đất, đem Sơn Hà Đồ lấy ra.
- Đại thiếu tha mạng.
Sơn Hà Đồ vừa xuất hiện, râu cá trê vội vàng kêu la:
- Ngày lão phu bị bắt, những bảo bối thu thập được đều đã cất giấu cẩn thận, cho nên không bị bất cứ kẻ nào phát hiện.
- Ah? Không phải ngươi nói chúng bị người Thiên Cốc lấy đi rồi sao?
Đường Phong liếc xéo nhìn hắn.
- Thời gian quá lâu, lão phu tuổi tác đã cao, trí nhớ cũng có chút sai lầm.
Râu cá trê không ngừng xoa tay.
- Nói đi, đi hướng nào.
- Ngàn năm trước chỗ đó gọi là Đào Nguyên Thành, hiện tại không biết có thay đổi gì không, bên ngoài Đào Nguyên Thành có một chỗ Linh Mạch Chi Địa, đồ vật của lão phu đều cất giấu ở đó.
Râu cá trê bị giam năm ngày, trở nên trung thực đến cực điểm, Đường Phong hỏi cái gì hắn cũng nói.
- Đào Nguyên Thành?
Đường Phong tìm được cái tên này trong trí nhớ, nhưng không phải trong trí nhớ của bản thân, hắn chưa bao giờ đi qua, mà cô đọng trong trí nhớ của âm hồn mà tìm ra được tin tức. Nhưng hắn không nghĩ tới, nơi này lại có một Linh Mạch Chi Địa.
Nếu như trong tính toán, cả Lý Đường đế quốc hắn biết có bốn nơi có Linh Mạch Chi Địa, trong đó là Băng Hỏa đảo đã bị mình hủy diệt, Đường Gia Bảo, Bạch Đế Bí Cảnh và một chỗ chính là Đào Nguyên Thành.
Đào Nguyên Thành khoảng nằm cách Bạch Đế thành xa xôi, một ở phía bắc, một ở phía đông, không sai biệt lắm phải đi xuyên qua phân nửa bản đồ của Lý Đường.
Có đi hay không? Đường Phong suy nghĩ nửa ngày, vẫn quyết đinh đi xem. Đồ vật mà râu cá trê thu thập nhất định có giá trị xa xỉ, nếu vận khí tốt trong ngàn năm qua không ai phát hiện ra, những thứ đó xem ra cũng có chút tác dụng với mình.
Về phần tin tức lúc trước về Thần binh Ngự Thần mà râu cá trê tiết lộ ra, Đường Phong không có tâm tư, lấy thực lực của người Thiên Cốc, cũng không có biện pháp chiếm được Ngự Thần, mình hiện giờ chỉ đạt tới Thiên giai trung phẩm thì có thể làm gì chứ.
Đang muốn động thủ thu hồi Sơn Hà Đồ, râu cá trê kinh hoảng nói:
- Đại thiếu, không nên a, lão phu lẻ loi trơ trọi một mình trong thế giới đen kịt kia, rất là đau khổ a.
- Chịu đựng một chút sẽ quen thôi.
Đường Phong trấn an nói:
- Ta cũng không thể đem Sơn Hà Đồ cầm trong tay được a. Bên trong thứ này phong ấn một đầu linh mạch thượng thừa, linh khí ba động quá mạnh mẽ, cầm nó theo bản thiếu gia chẳng khác gì một bia ngắm sống, yên tâm đi, cách một đoạn thời gian ta sẽ mang ngươi ra ngoài hít thở không khí. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Râu cá trê há hốc mồm, nhưng không có biện pháp phản bác, liền tùy ý để Đường Phong đem Sơn Hà Đồ thu vào.
Đây đúng là chuyện không có biện pháp, Sơn Hà Đồ phát ra linh khí ba động quá mãnh liệt, vạn nhất bị bị hữu tâm nhân nhìn thấy, sẽ mang cho Đường Phong rất nhiều phiền toái.
Vận dụng Bạch Đế Ấn, mở của vào Bạch Đế Bí Cảnh ra, thân thể Đường Phong lóe lên đi ra ngoài.
Tình huống bọn người Bạch Nguyệt Dung hiện giờ thế nào Đường Phong không muốn nhìn, đông đảo cao thủ Bạch Đế thành cắm rễ ở Hôi Y Bảo, hôm nay đã qua rất nhiều thời gian rồi, có lẽ cũng đã quen thuộc hoàn cảnh mới.
Ra khỏi Bạch Đế Bí Cảnh, Đường Phong liền đóng cửa vào lại, chưa kịp thích ứng với hoàn cảnh bên ngoài, đột nhiên bên tai vang lên tiếng tay áo vang lên phần phật.
Có người? Trong nội tâm Đường Phong cả kinh, vội vàng tháo chạy về hướng bên cạnh, cũng may hắn tương đối quen thuộc hoàn cảnh của Bạch Đế thàng, động tác cực nhanh trốn vào trong một căn phòng cách đó trăm trượng, mở Thiên Nhân Hợp Nhất Chi Cảnh ra, đem khí tức toàn thân hòa tan vào cảnh vật xung quanh.
Cơ hồ khi Đường Phong vừa ẩn nấp thân hình, liền có rất nhiều cổ thần thức cường đại lướt qua bên cạnh Đường Phong.
Tám Linh giai! Đường Phong đoán được thực lực của người tới, hơn nữa làm cho người ta kinh ngạc vạn phần, trong tám Linh giai này, có một Linh giai trung phẩm.
Người Thiên Thánh Cung? Rốt cuộc Đường Phong cũng biết tám Linh giai này đến từ nơi nào. Có thể xuất động nhiều cao thủ Linh giai như vậy, trừ Huyết Vụ Thành ra chỉ có Thiên Thánh Cung mới có thể làm được. Nghĩ đến trước đây Ngũ Triêu Dương mang theo rất nhiều cao thủ đến đây cướp đoạt Bạch Đế Bí Cảnh, đến nay vẫn chưa có tin tức, làm cho người của Thiên Thánh Cung nghi hoặc, lúc này mới phải người đi dò xét xem đã xảy ra chuyện gì.
Tám Linh giai! Cho dù Đường Phong vận dụng Tá Thi Hoàn Hồn, cũng không có khả năng lưu toàn bộ bọn chúng lại. Linh giai cao thủ không phải dễ dàng đánh chết như vậy, một khi có bất kỳ tên nào lọt lưới, chỉ sợ sẽ mang đến phiền toái không ngừng.
Đã không thể đánh chết, chỉ có thể ẩn nấp thân hình, chờ đợi những người này rời đi. Dưới Thiên Nhân Hợp Nhất Chi Cảnh, Đường Phong căn bản không có chút nào đưa khí chấn động truyền ra, chỉ cần nín thở tức liền sẽ không để cho người phát hiện.
Ba tức qua đi, Đường Phong nhìn thấy nhiều đạo thân ảnh xuất hiện trước mặt, từ bốn phương tám hướng bay tới, tụ tập ở vị trí cửa vào Bạch Đế Bí Cảnh.
- Tình huống thế nào?
Một người đứng chính giữa mở miệng hỏi.
- Không rõ ràng lắm, vừa rồi nơi này có một tia linh khí chấn động truyền ra, nhưng sau đó liền biến mất.
Người đi đến nơi này trước nhất trả lời.
Những người còn lại đều nhíu mày, nếu như nói tia linh khí chấn động kia là ảo giác, vậy tại sao cả tám người đều cảm ứng được, cho nên vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác.
Phóng nhãn nhìn quanh, ở đây với lúc trước không có gì khác nhau, càng không có bất kỳ khí tức gì, điều này làm cho tám người nghĩ mãi không ra.

Vô Thường - Chương #1206


Báo Lỗi Truyện
Chương 1206/1679