Chương 1202: Thu phục râu cá trê. (Thượng)


- Đây là thứ gì? Tại sao lại có loại vật này chứ! Khi còn sống lão phu cũng là cao thủ Linh giai thượng phẩm a.
Khi đang nói chuyện, bích lục hỏa diễm trên người râu cá trê càng ngày càng nhiều, không ngừng thiêu đốt, lực lượng tinh hồn đang mất đi từng chút, thần sắc râu cá trê cũng uể oải không ít, động tác đã chậm hơn rất nhiều, làm cho Đường Phong muốn đối phó hắn càng ngày càng dễ dàng.
- Tha mạng, tha mạng! Đại thiếu tha mạng a.
Mắt thấy không cách nào chiến thắng Đường Phong, thậm chí có khả năng sẽ bị bích lục hỏa diễm thiêu đốt đến hồn phi phách tán, lúc này râu cá trê mở miệng cầu xin tha thứ, không hề có phong phạm của cao thủ Linh giai thượng phẩm chút nào.
Hắn đã chết một lần, hiện tại hắn không muốn chết thêm lần thứ hai, nếu lúc này chết đi thì đến cặn bã cũng không còn.
- Tiểu nhân hèn hạ, lưu ngươi làm gì?
Đường Phong không bị râu cá trê ảnh hưởng, một kiếm lại một kiếm, không nhanh không chậm chém xuống.
- Đại thiếu tha mạng, lão phu sai rồi, lão phu không nên khởi lên tà niệm đối với đại thiếu, đại thiếu đại nhân đại lượng, không nên chấp nhất với tiểu nhân.
Giọng nói của râu cá trê thê lương, làm cho người nghe cảm thấy rất thương tâm, làm người ta muốn rơi lệ, tuy đau khổ chống đỡ, những mỗi bộ vị trên thân thể của hắn đều bị Độc Ảnh kiếm chém trúng, bích lục hỏa diễm đang nhen nhóm.
- Miệng lưỡi trơn tru, thay đổi thất thường, càng không thể lưu ngươi lại được!
Đường Phong ra tay càng ngày càng hung ác.
- Đại thiếu làm ơn tha cho ta, chỉ cần tha mạng cho ta, sau này ta nhất định sẽ là thiên lôi sai đâu đánh đó, nói gì thì nói ta cũng là Linh giai thượng phẩm, nếu không phải đại thiếu có thể khắc chế ta, ít nhiều gì ta cũng có tác dụng, ta có thể giúp ngươi đánh nhau, ta còn biết rất nhiều kỳ văn bí mật, đại thiếu, xin hãy thủ hạ lưu tình.
Thế kiếm của Đường Phong chậm lại một chút, trên miệng nói:
- Nói nghe một chút!
Đây gọi là sống lâu thì thành tinh, râu cá trê là cao thủ hàng đầu của ngàn năm trước, cho nên biết được một số tin tức mà người thường không biết là đương nhiên, tuy hiện tại Đường Phong muốn tiêu diệt hắn, nhưng hắn thật sự có giá trị lợi dụng, cho nên Đường Phong mới lưu lại cho hắn một mạng, dù sao hắn cũng bị mình khắc chế gắt gao, cũng không sợ hắn làm ra sóng gió gì.
Râu cá trê vừa trốn tránh công kích của Đường Phong, vừa dập tắt hỏa diễm trên người, trong đầu cấp tốc tra tìm trong trí nhớ khi còn sống, có thể vì thời gian quá lâu, trong nhất thời không thể nghĩ ra tin tức gì hữu dụng, hắn gấp đến độ dậm chân, trong lúc bối rối, sắc mặt râu cá trê lại vui vẻ, mở miệng nói:
- Ta biết rõ nơi hạ lạc của một thanh Thần binh!
- Chuyện này là thật?
Đường Phong lập tức ngừng tay, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn râu cá trê.
- Tuyệt đối là thật!
Râu cá trê thấy Đường Phong không tiếp tục công kích mình, biểu hiện trên mặt cũng nhẹ nhõm không ít, dùng khí lực toàn thân, thật vất vả mới dập tắt hỏa diễm trên người, đứng cách xa Đường Phong vài chục trượng, vẻ mặt cười lấy lòng:
- Đại thiếu, không nên động thủ lần nữa.
Đường Phong tiện tay chỉ kiếm đến trước mặt hắn, híp mắt nhìn về phía râu cá trê:
- Nói, chuôi Thần binh này tên gì?
Nếu như râu cá trê lại nói với mình là Thủy Hàn Kiếm, Viêm Nhật Kiếm hay hoặc Khấp Huyết Thương, Đường Phong tuyệt đối sẽ đánh chết hắn. Bởi vì hạ lạc của những thanh Thần binh này hắn biết rõ, lời hắn nói khẳng định là nói dối mình. Nếu chuyện này lặp lại lần nữa, nếu hắn tiếp tục xài quỷ kế, Đường Phong sẽ không tin hắn lần nào nữa.
- Ngự Thần! Thần binh duy thứ nhất không có bài danh trong Thần Binh Phổ!
Vẻ mặt râu cá trê nghiêm túc nói.
- Là sao?
Đường Phong nghi hoặc không thôi, hắn đối với các Thần binh bài danh trên Thần Binh Phổ không biết bao nhiêu tin tức, trừ những Thần binh mà hắn biết rõ ra, còn lại thì hắn chỉ nghe qua Chính Dương Đao bài danh thứ tám mà thôi.
- Hắc hắc.
Râu cá trê thấy Đường Phong có hứng thú, thần sắc hòa hoãn lại, không còn cảm giác khẩn trương như trước đó, chậm rãi nói:
- Xem ra đại thiếu cũng biết Thần Binh Phổ, nhưng không biết gì nhiều về nói, lão phu nói đúng có không?
- Hãy bớt sàm ngôn đi, nói xem Thần binh Ngự Thần này tại sao lại như vậy?
Đường Phong lạnh lùng nhìn qua hắn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Râu cá trê vuốt chòm râu, vội vàng nói:
- Đại thiếu đã nghe qua Thần Binh Phổ, cho nên cũng biết, Thần binh bài danh thứ hai trên Thần Binh Phổ tên gọi là Khấp Huyết Thương, nhưng trên Thần Binh Phổ lại không có Thần binh xếp hạng thứ nhất!
- Tại sao lại như vậy?
Đường Phong hỏi.
- Cũng không phải đại thiếu cô văn quả lậu, trên Thần Binh Phổ không có Thần binh xếp hạng thứ nhất, mà là do không có Thần binh nào xứng đáng! Nguyên do trong đó, chính là vì thanh Thần binh Ngự Thần này.
Không ai nhìn thấy chân diện mục của Ngự Thần, không ai biết rõ nó là một thanh kiếm, một thanh đao hay một cây thương. Nhưng người đời chỉ biết nó là một thanh tuyệt thế Thần binh, kỳ nhân chế định Thần Binh Phổ năm đó cũng vô duyên nhìn thấy chân diện mục của Ngự Thần, cho nên mới không cách nào bình luận về bài danh của Ngự Thần, cho nên vị trí đệ nhất vẫn bỏ trống!
- Còn có chuyện như thế sao?
Đường Phong nghe một hồi cũng hiếu kỳ, một thanh Thần binh thần bí như vậy, uy lực của nó tuyệt đối không thể khinh thường.
- Nói như vậy, Ngự Thần cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đạt được?
- Đại thiếu anh minh!
Râu cá trê tận lực vỗ mông ngựa.
- Hạ lạc của Ngự Thần vào ngàn năm trước ai cũng biết. Nhưng không ai có khả năng chiếm được nó, vào ngàn năm trước, nơi hạ lạc của Ngự Thần, mỗi ngày đều có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ đến đấy, ôm hi vọng chinh phục Ngự Thần trong đầu, nhưng tất cả đều thất vọng mà quay về, mà trên Ngự Thần Sơn, mỗi ngày đều có cao thủ đánh nhau, rất nhiều người chết thảm tại đó.
- Người Thiên Cốc cũng không chiếm được sao?
Đường Phong kinh ngạc hỏi, ngàn năm trước, Thiên Cốc tuyệt đối là môn phái đỉnh cấp, ngay cả thực lực của tông môn này cũng không chiếm được Ngự Thần, chỉ nghĩ đến cũng biết có bao nhiêu khó khăn trong đó.
- Đúng vậy, ba tên đồng tử Phúc Lộc Thọ đều đã thử qua, trong đó Thọ đồng tử là có hi vọng nhất chỉ đi đến được giữa sườn núi, liền bị Ngự Thần đánh xuống. Sau khi ba đồng tử Thiên Cốc thử qua, chỉ còn lại rất ít người đi thu phục Ngự Thần. Cho nên dù đã trải qua ngàn năm, nhưng lão phu có chín thành nắm chắc, thanh Ngự Thần kia vẫn không có ai phu phục được, nếu đại thiếu có hứng thú, có thể đi lên thử một lần.

Vô Thường - Chương #1202


Báo Lỗi Truyện
Chương 1202/1679