Chương 1200 : Thiên Cơ Ấn (Hạ)


Râu cá trê hảo tâm nhắc nhở còn chưa dứt tiếng, lại kinh ngạc thấy Tiểu Bạch cúi thấp đầu, cọ cọ vào người Đường Phong, bộ dáng rất thân mật, giống như một con cún con đang làm nũng.
- Ân?
Tròng mắt râu cá trê muốn rơi ra khỏi hốc mắt. Hắn còn nhớ rõ lúc trước mình quá nhàm chán, thời điểm muốn hàng phục Bạch Ngọc Long, phải bị nó giày vò mấy trăm năm.
Lúc ban đầu Bạch Ngọc Long không phải muốn đụng thì đụng, tại sao tiểu tử này lại có tùy ý chạm đến chứ?
- Không đúng ah...
Râu cá trê không rõ ràng cho lắm.
- Chẳng lẽ Tiểu Bạch biết được tâm tư của lão phu, cho nên mới không ra tay với tiểu tử kia?
- Ha ha, lão thất phu. Xem ra Tiểu Bạch rất có duyên phận với bổn thiếu gia.
Đường Phong cười lớn một tiếng, xoay người nhảy lên trên lưng Bạch Ngọc Long.
Bạch Ngọc Long ngửa đầu rống một tiếng điếc tai, cả thân thể xoay chuyển trên mặt đất, vô cùng vui sướng bay múa.
- Này...
Râu cá trê kinh hãi, hắn còn tưởng Tiểu Bạch thực sự nổi giận, đang muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng khi thấy Bạch Ngọc Long chở Đường Phong bay tới bay lui giữa không trung, không thấy có chút bộ dáng tức giận nào, không chỉ thế, nó vẫn thỉnh thoảng uốn éo cái đầu Long to lớn, cọ cọ vào Đường Phong trên lưng của nó.
- Ta kháo! Tiểu tử này có thực sự có chút cổ quái.
Râu cá trê bị Đường Phong làm giật mình, tuy tính tình Tiểu Bạch không quá xấu, nhưng cũng không tính là tốt, nếu là người bình thường đứng trên lưng nó, có thể an ổn sao? Chỉ sợ đã náo đến long trời lỡ đất, nhưng tiểu tử này đứng trên lưng nó, chẳng những Tiểu Bạch không tức giận, ngược lại còn rất vui mừng.
Không thể để bọn chúng tiếp tục đùa giỡn, vạn nhất bọn chúng thiết lập quan hệ tốt, Tiểu Bạch làm phản, chẳng phải khi đó được không bù mất.
- Tiểu tử, nhanh nhảy xuống, Tiểu Bạch muốn nổi giận rồi đó.
Râu cá trê đứng phía dưới nói chuyện giật gân.
Nhưng Đường Phong lại không nghe thấy, lúc này hắn đang chau mày, cảm nhận được trong đan điền đang nhảy lên không thể ức chế. Từ khi Bạch Ngọc Long mang theo hắn bay lên không trung, đan điền đã bắt đầu nhảy lên.
Hắn tưởng đây là phản ứng của Tiểu Khô Lâu, nhưng cẩn thận xem xét lại phát hiện không phải, có phản ứng, chính là Bạch Đế Ấn đang bị phong ấn trong đan điền. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Từ khi có được Bạch Đế Ấn, Đường Phong không phát hiện nó có bao nhiêu công hiệu, trừ việc làm cho hắn có thể tự do xuất nhập Bạch Đế Bí Cảnh ra, cũng chỉ làm cho hắn có thể khống chế thiên địa linh khí trong Bạch Đế Bí Cảnh một phạm vi rộng mà thôi.
Nhưng giờ khắc này, Bạch Đế Ấn lại có phản ứng dị thường, Đường Phong cũng không biết vì sao.
Bạch Đế Ấn nhảy lên càng ngày càng lợi hại, cương khí trong đan điền hỗn loạn không thôi, trái tim và cổ họng của Đường Phong xuất hiện ảo giác, hô hấp toàn thân không thuận lợi, sắc mặt tái nhợt vạn phần.
Cố tình áp chế dị thường của Bạch Đế Ấn, nhưng hắn bất lực, ngược lại Bạch Ngọc Long dưới chân, càng ngày càng vui mừng.
- Đông đông đông...
Giống như tiếng búa nện, một tiếng lại một tiếng, mạnh mẽ hữu lực, mỗi một lần tiếng vang truyền ra, lấy Đường Phong làm trung tâm, đều có một cổ linh khí chấn động mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, giống như một hồ nước an tĩnh bị một cục đá ném xuống làm rung động.
Râu cá trê há to mồm, lúc này hắn cũng mơ mơ màng màng, không biết Đường Phong hiện giờ đang làm gì.
Tiếng long ngâm lại truyền ra, trong âm thanh còn xen lẫn một chút vui mừng.
- Đến cùng là có chuyện gì?
Râu cá trê gấp đến độ dậm chân, đang muốn đi lên điều tra Đường Phong và Tiểu Bạch một chút, nhưng hắn lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, trạng thái hiện tại, có lịch duyệt như hắn, cũng không biết có cái gì đang diễn ra.
- Đông đông đông...
Thời điểm âm thanh trầm đục này dày đặc tới một trình độ nhất định, một tia sáng lóng lánh từ trong đan điền Đường Phong phát ra, một tia sáng này giống như tia sáng lúc bình minh, chiếu sáng tứ phương, làm cho mắt người ta không thể mở ra được, râu cá trê cố gắng trừng lớn đôi mắt, nhưng lại bị ánh sáng này làm cho đôi mắt nhức buốt, nước mắt tuôn ra ào ào rơi xuống mặt đất, bất đắc dĩ đánh bỏ qua nhắm mắt lại.
Một lát sau, ánh sáng tán đi, thật vất vả mới khôi phục thị lực, đầu tiên râu cá trê nhìn lên bầu trời, chỉ liếc một cái, thân thể râu cá trê lập tức cứng ngắc, nhìn thấy đại ấn đang trôi nổi giữa không trung trước mặt Đường Phong, một tia ký ức nhanh như thiểm điện xẹt qua đầu hắn, hoảng sợ nói:
- Thiên Cơ Ấn!
Đường Phong lúc này đang đứng trên người Bạch Ngọc Long cũng khôi phục lại, chẳng biết tại sao Bạch Đế Ấn đang ở trong đan điền của mình lại chạy ra, lơ lửng trước mặt, sau khi Bạch Đế Ấn xuất hiện, Bạch Ngọc Long dưới thân lúc này đã an tĩnh lại, chậm rãi đáp xuống mặt đất, cái đầu cực lớn buông xuống, xuất hiện trước mặt Đường Phong.
Có cảm giác như nó đang cúi đầu xưng thần, Đường Phong chau mày, hắn không rõ ràng tình huống hiện tại.
Tiếng râu cá trê kinh hô truyền vào tai Đường Phong, hắn quay đầu nhìn về phía đối phương, thấy mặt mũi của lão thất phu này tràn đầy thần sắc tham lam, hai con mắt trở nên cuồng nhiệt.
- Thiên Cơ Ấn?
Đường Phong nghi hoặc hỏi một tiếng, người của Bạch Đế thành đều gọi nó là Bạch Đế Ấn, nhưng xem ra vào ngàn năm trước nó còn có tên gọi khác. Hơn nữa, râu cá trê đã nhìn ra nó là Thiên Cơ Ấn.
- Tại sao Thiên Cơ Ấn lại ở trên người của ngươi?
Râu cá trê kích động hỏi thăm.
- Vô tình có được.
Đường Phong đáp.
- Nhanh đưa cho ta, có nó chúng ta có thể ly khai địa phương quỷ quái này, Sơn Hà Đồ cũng không trói buộc được tự do của chúng ta.
Râu cá trê đi về phía Đường Phong, duỗi bàn tay lớn run run đưa tới.
Đường Phong lấy tay bắt lấy Bạch Đế Ấn, sau khi cầm vào trong tay, Bạch Đế Ấn hóa thành một đạo lưu quang, biến mất vào trong đan điền của hắn.
- Thiên Cơ Ấn đâu rồi?
Đột nhiên thần sắc râu cá trê trở nên dữ tợn, hung dữ hỏi thăm.
- Ngươi phải cho ta biết, rốt cuộc Thiên Cơ Ấn có tác dụng gì.
Đường Phong nhìn râu cá trê đi tới trước mặt mình, âm thầm cảnh giác phòng bị, quả nhiên người này không phải là người lương thiện gì, tuy trước kia không ra tay với mình, bị đánh cũng chỉ tránh né, nhưng từ khi Bạch Đế Ấn xuất hiện, hiển nhiên đã khôi phục lại bản tính của mình.
- Thiên Cơ Ấn, thấy rõ Thiên Cơ, chớ nói Sơn Hà Đồ, bất luận là phong ấn nào trên đời này, nó đều có thể mở ra. Chỉ cần vận dùng lực lượng của nó, chúng ta liền có thể ly khai Sơn Hà Đồ.
- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi không muốn rời đi sao? Muốn rời đi thì đem Thiên Cơ Ấn giao cho ta.
Thần sắc râu cá trê có chút không bình tĩnh.
- Thiên Cơ Ấn là bảo bối của Thiên Cốc?
Đường Phong hỏi, hắn chỉ suy đoán theo tên, cho nên không biết có đúng hay không.

Vô Thường - Chương #1200


Báo Lỗi Truyện
Chương 1200/1679