Chương 1199 : Thiên Cơ Ấn (Thượng)


- Bị bắt và đưa đến nơi này không ít hơn hai mươi người, chúng ta bị đám tạp chủng Thiên Cốc trói trên cột, phong ấn kinh mạch, không thể động đậy. Mà những chiếc cột này lại được sắp xếp theo một phương thức rất kỳ lạ, đại khái là một trận pháp. Sau đó Thiên Cơ tử lão thất phu xuất hiện, phát động trận pháp, dùng tính mạng của chúng ta, lấy sinh cơ và cương khí của chúng ta làm vật dẫn, đem phương viên vài vạn dặm và linh mạch này, tất cả đều phong ấn trong bức tranh, đây chính là quá trình hình thành Sơn Hà Đồ.
- Thì ra Sơn Hà Đồ là do người Thiên Cốc làm ra.
Đường Phong nghe được liền thổn thức không thôi, bảo bối cường đại như thế này không ngờ lại được con người chế tạo ra, từ đó cũng nhìn ra thủ đoạn của Thiên Cốc rất kỳ diệu.
Nhưng để chế tạo thứ này lại hao phí tính mạng của hơn hai mươi cao thủ đã ngoài Linh giai trung phẩm, chỉ sợ khi đó người Thiên Cốc muốn chế tạo bức họa này cũng không dễ dàng gì.
Nhưng lại có thể đem phương viên vài vạn dặm phong ấn vào trong bức tranh, đây là việc mà Đường Phong không thể nghĩ tới.
Điều này cũng giải thích vì sao khi mình đi tới đây chỉ gặp toàn đất cát, thì ra là nơi này đã bị phong ấn vào trong bức tranh, lưu lại chỉ có đất cát mà thôi.
- Không biết vì cái gì, sau khi Sơn Hà Đồ hình thành, hồn phách lão phu không biến mất, nhưng những tên ác nhân khác, tất cả đều đã chết toàn bộ, làm cho lão phu lẻ loi trơ trọi ở đây hơn một ngàn năm, tiểu gia hỏa ngươi mới xuất hiện.
Râu cá trê thở dài một tiếng, lập tức lại hung dữ nói:
- Cho nên ta mới nói đám người Thiên Cốc đáng chết, tại sao lại không giảng đạo lý lại lạm sát người vô tội? Mà tên Thiên Cơ tử càng đáng chết, nếu có một ngày lão phu thoát khốn, lão phu nhất định sẽ lấy tính mạng của hắn.
Đường Phong không dám nói Thiên Cơ tử đã chết. Thiên Cơ trận pháp ở trên người của hắn, nếu vì thế mà tên râu cá trê này ngấp nghé, khẳng định được không bù được mất.
- Ngươi cũng không tính là lẻ loi trơ trọi, không phải còn một đầu thượng cổ linh thú này làm bạn hay sao?
Đường Phong cười ha hả một tiếng, chỉ chỉ vào Bạch Ngọc Long ở bên cạnh, vừa dứt lời, sắc mặt Đường Phong kịch biến, kinh ngạc vạn phần nhìn qua Bạch Ngọc Long, cẩn thận suy nghĩ những lời mà râu cá trê đã nói, trong lòng có một suy đoán lớn mật.
Chẳng lẽ Bạch Ngọc Long cũng không phải là thượng cổ linh thú? Đường Phong không tự chủ được nheo mắt lại, cẩn thận đánh giá Bạch Ngọc Long ở bên cạnh.
Từ lúc đầu đến giờ, tuy đầu Bạch Ngọc Long này uy phong lẫm lẫm, khí thế bức người, nhưng Đường Phong chưa bao giờ nghe nó nói bất kỳ âm thanh nào, nó lại không có tính tình của thượng cổ linh thú, nhưng trên người của nó lại tản ra linh khí chấn động kinh thiên động địa.
Trước đây Đường Phong vẫn cho là thực lực bản thân thượng cổ linh thú cường đại nên sinh ra chấn động, nhưng hiện tại nhìn lại cảm thấy có chút không đúng, cổ linh khí chấn động này rất tinh khiết, không phải linh thú có thể phát ra được.
- Hắc hắc, bị ngươi nhìn ra rồi.
Râu cá trê đắc ý sờ râu, mỉm cười nói.
- Chẳng lẽ nó... là linh mạch?
Tròng mắt Đường Phong nhảy lên.
- Đúng vậy, nó là linh mạch, là sinh mạch thượng thừa hóa Long, là linh mạch đẳng cấp cao nhất trong thiên hạ! Thế gian chỉ có một đầu này mà thôi.
Râu cá trê gật đầu.
Đường Phong không cách nào bình tĩnh được, chậm rãi đứng lên, đi đến trước mặt Bạch Ngọc Long, vươn tay ra sờ sờ thân thể Bạch Ngọc Long, đầu Long này cũng không làm ra bao nhiêu phản ứng, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn sang Đường Phong, mắt to như hai hạt châu chiết xạ ra một vòng hào quang mạch mã.
Đường Phong không nghĩ tới, đầu Bạch Ngọc Long lại là linh mạch, nếu không râu cá trê mới vừa nói quá trình hình thành Sơn Hà Đồ, đem linh mạch này phong ấn cùng, chỉ sợ hắn vẫn không nghĩ tới chuyện này. Đầu Bạch Ngọc Long quá mức chân thật, tuy linh mạch hóa thành Bạch Hổ mà Chung Lộ chiếm cứ không tệ, nhưng cũng có thể từ trên người Bạch Hổ nhìn ra dấu vết, nhưng lại không cách nào đánh đồng với đầu Bạch Ngọc Long trước mặt.
Người không biết nội tình sẽ cho rằng đây là một đầu Bạch Ngọc Long, sẽ không liên hệ nó với một đầu linh mạch, mà mọi người sẽ cho rằng nó là một đầu thượng cổ linh thú.
- Tại sao người của Thiên Cốc lại đem một đầu tuyệt đỉnh linh mạch phong ấn ở đây? Chẳng lẽ bọn chúng không cần linh thạch tu luyện sao?
Đường Phong một bên vuốt ve Bạch Ngọc Long một bên mở miệng hỏi.
- Hắc hắc, bọn hắn tính sai.
Râu cá trê cười một tiếng.
- Trước thời điểm phong ấn, đầu sinh mạch này hoàn toàn chưa thức tỉnh, người Thiên Cốc chỉ cho rằng nó là một đầu linh mạch bình thường, nào biết sau khi phong ấn, nó lại hóa thân thành Long, nếu không ngươi cho rằng người Thiên Cốc thật sự hào phóng đem một đầu linh mạch như thế phong ấn như vậy sao? Tuy bọn chúng đều là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng một đầu sinh mạch hóa thành Long cũng có sức hấp dẫn rất lớn với chúng, đây là thứ mà bất cứ người nào cũng xem là bảo bối đấy.
- Vậy tại sao bọn chúng lại lưu Sơn Hà Đồ này ở đây?
Đường Phong lại hỏi.
- Ta không rõ lắm. Sau khi bị phong ấn, hồn phách lão phu cũng phải qua một thời gian rất lâu mới tỉnh lại, khi đó Sơn Hà Đồ đã thành hình. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Không đúng, trước khi vào Sơn Hà Đồ, ta ở bên ngoài cũng phát hiện một đầu linh mạch, chẳng lẽ nơi này có hai cái linh mạch?
Đột nhiên Đường Phong nhớ tới việc này, theo đạo lý mà nói, tuyệt đối không có hai đầu linh mạch ở cùng một chỗ, nhưng ở chỗ này lại phát sinh. Tuy linh mạch ở bên ngoài phẩm cấp không cao, nhưng dù sao cũng là linh mạch.
- Không có gì kỳ lạ quý hiếm. Loại tình huống này chỉ có ở nơi có linh mạch thượng thừa nhất mới có thể sinh ra, linh khí của Tiểu Bạch quá nồng đậm, tích lũy trong mấy trăm năm mấy ngàn năm, ở phụ cận sinh ra một đầu linh mạch khác cũng không có gì đáng nói. Nhưng những loại linh mạch như thế, linh thạch sản xuất ra đều không cao, không thể so với chủ mạch.
Đường Phong gật đầu, điểm này là thật, linh thạch trước đây mà hắn lấy được, tất cả đều linh thạch cấp thấp cùng linh thạch trung cấp, linh thạch cao cấp không gặp qua.
- Tiểu tử, ngươi muốn nó sao?
Râu cá trê thấy Đường Phong nhìn Bạch Ngọc Long trước mặt lưu luyến không quên, mở miệng hỏi một câu.
- Ân.
Đường Phong không cần nghĩ ngợi đáp, một đầu sinh mạch ở ngay trước mặt, không động tâm thì đầu của kẻ đó có bệnh.
- Ngươi chết tâm này đi, lão phu phải mất mấy trăm năm, mới có thể quen thuộc với Tiểu Bạch, nó mới chịu nghe lời ta nói. Ngươi là người mới mà muốn có nó, chỉ sợ phải nằm mộng mới có thể đạt được, ngươi không nên sờ nó, vạn nhất chọc giận Tiểu Bạch, nó phát hỏa thì ta cũng không thể ngăn cản được.

Vô Thường - Chương #1199


Báo Lỗi Truyện
Chương 1199/1679