Chương 1193: Long đan! (Hạ)


- Làm sao ngươi biết?
Bạch Ngọc Long kinh ngạc hỏi.
- Nếu là như vậy, thời điểm mới vào đây vãn bối đã xúc động trận pháp rồi.
- Xúc động? Những sinh vật trong bích họa kia đâu?
- Đều bị vãn bối giết!
Đột nhiên Bạch Ngọc Long không nói lời nào, lẳng lặng phiêu phù ở đó, qua một lúc lâu mới cảnh giác hỏi một câu:
- Thực sự đã giết toàn bộ?
- Đã giết toàn bộ, vừa rồi xảy ra động tĩnh lớn như vậy, tiền bối không nghe thấy sao?
Đường Phong nghi hoặc hỏi thăm.
- A! Do lão phu vẫn nghỉ ngơi, cho nên không lưu ý. Tiểu gia hỏa, có thật là những sinh vật trong bích họa kia đã bị ngươi giết sạch rồi không?
Bạch Ngọc Long lại lo lắng hỏi một câu.
- Những lời vãn bối nói đều là thật, không chút giả dối.
Sau khi Đường Phong nói xong, chỉ thấy cổ họa trước mặt đột nhiên động đậy, bức họa dài vài chục trượng, quỷ mị bay lơ lửng, sau đó phiêu đãng trong đại sảnh.
Một lát sau, tiếng Bạch Ngọc Long cười từ trong cổ họa truyền tới:
- Ha ha ha, rốt cuộc lão phu đã không bị nhốt ở địa phương quái quỷ này chịu tội rồi.
Đường Phong nhíu mày, khi khi những tiếng cười này, trong nội tâm cảm thấy có chút không thích hợp. Vừa rồi Bạch Ngọc Long này cũng không phải hảo tâm, nó bảo mình xúc động trận pháp, chắc chắn biết rõ uy lực của trận pháp. Nếu xúc động trận pháp này không phải là mình, dù là Linh giai thượng phẩm chỉ sợ cũng không thể bình yên vô sự. Nếu trận pháp vẫn còn, người khác chắc sẽ tin lời nó, chỉ sợ đến chết cũng không biết mình chết như thế nào.
Hiện tại lại nghe nó nói, đột nhiên Đường Phong cảm thấy, trận pháp một mặt bảo vệ linh mạch, mặt khác chỉ sợ là hạn chế sự tự do của Bạch Ngọc Long này! Nhưng không biết vì sao những tông môn cổ xưa lại làm thế.
Cổ họa di chuyển trong đại sảnh mấy vòng, liền dừng lại trước mặt Đường Phong, hai mắt Bạch Ngọc Long sáng quắc nhìn chằm chằm vào Đường Phong, Đường Phong có cảm giác trong ánh mắt của nó không có hảo ý.
- Làm tốt lắm, không nghĩ tới dùng tiêu chuẩn gà mờ như ngươi cũng có thể phá hủy trận pháp, xem ra trải qua thời gian lâu như vậy, uy lực của trận pháp đã giảm bớt không ít.
Bạch Ngọc Long thật cao hứng nói một câu.
Đây là tán thưởng hay là khinh bỉ đây? Đường Phong nghe thấy thế mắt trợn trắng, hắn chưa từng nghe người nào nói qua mình là gà mờ cả.
Thiên giai trung phẩm, cảnh giới không tính là thấp.
- Ân, lão phu là người tri ân đồ báo! Tiểu gia hỏa đã giúp lão phu khôi phục tự do, lão phu tự cho ngươi một ít thứ gọi là tạ lễ.
Bạch Ngọc Long lại mở miệng nói.
- Tiền bối khách khí.
Đường Phong không thèm đếm xỉa đáp, nhưng hắn lại tập trung tinh thần nhìn chằm chằm bức cổ họa cùng Bạch Ngọc Long, không biết là tạ lễ gì?
- Thái độ của ngươi là có ý gì, lão phu nói muốn cho ngươi, ngươi phải lấy, nếu không lấy lão phu sẽ nổi giận.
Bạch Ngọc Long vừa nói, vừa hé miệng, từ trong đó nhổ ra mấy khối linh thạch sáng long lanh.
- Cho ngươi năm khối linh thạch đỉnh cấp với làm tạ lễ được chứ? Đây chính là bảo bối mà người khác nhìn thấy đều đỏ mắt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Năm khối đỉnh cấp linh thạch! Đây là số tài phú không nhỏ. Nhưng Đường Phong lại không yên tâm với con Bạch Ngọc Long này chút nào, có trời mới biết mình cầm đồ vật của nó thì sẽ xảy ra chuyện gì, vừa rồi nó bảo mình xúc động trận pháp kia mà, hơn nữa mình cũng không thiếu linh thạch, lập tức lắc đầu:
- Hảo ý của tiền bối, vãn bối tâm lĩnh.
- A! Ánh mắt của ngươi rất cao, năm khối linh thạch đỉnh cấp không để vào mắt đúng không?
Bạch Ngọc Long lại đem linh thạch nuốt vào bụng, lại mở miệng ra, nhổ ra một quả giống như trứng gà toàn thân óng mượt.
Thứ này vừa xuất hiện, ánh mắt của Đường Phong bị hấp dẫn, bời vì thứ này thật sự không tầm thường, toàn thân tản ra thất thải lưu quang, làm cho lòng người cảm thấy ấm áp.
Đây là một khỏa Long đan, nếu ngươi có thể thừa nhận được năng lượng Long đan bạo phát ra, sau khi phục dụng nó, nó sẽ đề thăng cảnh giới của ngươi lên Linh giai! Đây là một trong những bảo bối đắc ý nhất của lão phu!
Ặc! Rất tốt a! Cho dù Đường Phong lo lắng về đầu Bạch Ngọc Long này, nhưng lúc này cũng động tâm. Một khỏa Long đan, sau khi phục dụng liền tấn chức Linh giai, thứ đồ chơi này có công hiệu tốt hơn Tinh Thần Thiên Nguyên Đan rất nhiều, cả hai không cùng cấp bậc.
Kìm lòng không được, Đường Phong duỗi tay ra.
Nhưng thời điểm bàn tay đưa tới được một nửa, Đường Phong vội vàng rút tay trở về.
- Chẳng lẽ một quả Long đan không làm ngươi thỏa mãn? Tiểu gia hỏa, làm người không nên quá tham lam, người quá tham nhất định không có kết cục tốt.
Âm thanh Bạch Ngọc Long rất không cao hứng.
Đường Phong nghiêm trang lắc đầu:
- Tiền bối hiểu lầm, vãn bối cảm thấy vô công bất thụ lộc, trận pháp kia là do tiểu bối không cẩn thận nên xúc động nó, không phải vì muốn cứu tiền bối mà làm thế, cho nên những thứ đồ vật này, tiền bối nên thủ trở về.
Câu nói sau cùng, Đường Phong nói ra cũng cảm thấy có chút tiếc hận. Long đan, hắn hoàn toàn động tâm, nhưng lúc thò tay tới lấy. Nhưng khi nghe được lời nói lúc nãy của nó, giống như nó còn có thứ còn quý trọng hơn Long đan rất nhiều.
Hiện tại nó đang tri ân đồ báo, mình càng cường ngạng càng có chỗ tốt, nếu mình cự tuyệt Long đan, nó sẽ cho mình thứ gì? Đường Phong rất ngạc nhiên, cũng rất chờ mong.
Sau khi cự tuyệt, trong nội tâm Đường Phong cũng cảm thấy bất an, vạn nhất con Bạch Ngọc Long thấy mình từ chối như thế, một khi nó mất hứng thì một sợi lông nó cũng không cho mình, đó chẳng phải là lỗ lớn sao?
Lén lút dò xét thần sắc Bạch Ngọc Long, thấy đối phương vẫn khí định thần nhàn, không có biến hóa gì, hai mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm vào Đường Phong, qua thật lâu, Bạch Ngọc Long mới cười ha hả một tiếng:
- Ta ngược lại nhìn thấy tiểu tử ngươi khôn khéo vô cùng.
Đường Phong kinh hoảng, xem ra suy nghĩ trong lòng mình đã bị nó nhìn thấu.
- Được rồi!
Bạch Ngọc Long trầm ngâm một tiếng,
- Lão phu sẽ lấy bảo bối quý trọng nhất ra làm tạ lễ, miễn cho ngươi nói ta tri ân bất đồ báo, trong nội tâm của ngươi sau này sẽ nhớ thương ta mãi không thôi!
Sau khi nói xong, miếng thất thải Long đan kia bị Bạch Ngọc long nuốt vào bụng , nó lại mở rộng miệng ra, một thanh trường kiếm cũng có thất thải lưu quang bay ra.
Sắc mặt Đường Phong kịch biến.
Thanh trường kiếm thất thải lưu quang này dài hơn ba thước, nhưng hào quang sáng chói, kiếm chưa xuất vỏ mà hàn ý đã tản ra bốn phía, Đường Phong cũng cảm nhận được kiếm ý phô thiên cái địa bức về phía mình.

Vô Thường - Chương #1193


Báo Lỗi Truyện
Chương 1193/1679