Chương 1190: Tìm linh thạch cho ta.


Thời điểm Đường Phong giải quyết những sinh vật trong bích họa trong thông đạo, ba bộ dược thi cũng giết được khá nhiều, bọn chúng vẫn xếp thành một hàng, ngăn ở lối vào của thông đạo, không cho vô số sinh vật trong bích họa ở bên ngoài tràn một loạt vào trong thông đạo, mỗi lần tiếp cận chỉ là một số ít mà thôi.
Dược thi cũng có thực lực Linh giai hạ phẩm, lại không biết đau đớn, không sợ đau nhức, đối phó với sinh vật trong bích họa quả thật quá dễ dàng.
Nếu tình huống vẫn tiếp tục như vậy, Đường Phong hoàn toàn không cần ra tay, ba bộ dược thi cũng có thể tiêu diệt toàn bộ mấy ngàn sinh vật trong bích họa. Nhưng tình hình thực tế lại không phải như vậy, còn rất nhiều linh thú phi hành đang ở trên đầu của ba cổ dược thi, cho nên ba bộ dược thi lúc này phải tả xung hữu đột, phía trước lại có vô số tên mặc khôi giáp đang vây quanh, phía sau và trên đỉnh đầu có vô số linh thú phi hành, trong thời gian ngắn ngửi trên người của ba cổ dược thi xuất hiện rất nhiều vết thương, nếu là người thì bọn chúng sớm đã chết, nhưng chúng là sinh vật không có tính mạng, cho nên vẫn có thể chèo chống đến tận bây giờ.
Thời điểm Đường Phong cầm đoạn cây khô màu đen xuất hiện phía sau dược thi, những phi hành linh thú kia vẫn đang công kích dược thi, hoàn toàn không để ý đến đoạn cây khô màu đen đang quét về phía chúng.
Oanh một tiếng, một con phi hành linh thú bị cây khô quét trúng, lập tức biến thành cát chảy, rơi vãi xuống mặt đất.
- Thoải mái!
Đường Phong đại hỉ, xem ra chọn đoạn cây khô này làm mộc côn, đúng là lựa chọn không tệ. Vừa rồi hắn không sử dụng bao nhiêu cương khí, cũng không tốn bao nhiêu khí lực, nhưng chỉ dựa vào bản thân mộc côn, sức nặng của nó cũng đã hơn ngàn cân, dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai quét trúng sinh vật trong bích họa, chỉ dựa vào lực đạo cũng đủ để hủy diệt chúng.
Lại quét một côn qua, đánh vào đầu của một con phi hành linh thú, làm đầu của nó bạo liệt ra, nếu nó là sinh vật sống, trên mặt đất lúc này sẽ dính đầy huyết tinh.
Đường Phong không đi tìm những sinh vật hình người mặc khôi giáp kia, hắn chỉ thanh lý những con phi hành linh thú ở phía sau của ba cổ dược thi, bản thân hắn cũng bay lên không trung, nhìn chằm chằm vào những con phi hành linh thú đang bay tới bay lui để hạ độc thủ.
Không một con phi hành linh thú nào có khả năng ngăn cản uy lực của một côn, mỗi một côn quét qua, đều có một con linh thú mất mạng. Đối phó những sinh vật không có tính mạng này, chỉ có thể dựa vào man lực để hủy diệt chúng, cho nên dùng vũ khí nặng như thế này còn tốt hơn sử dụng kiếm. Kiếm đánh nhẹ nhàng, khi Đường Phong sử dụng kiếm đánh chết những sinh vật trong bích họa, phải hao phí rất nhiều khí lực.
Lại một con phi hành linh thú bị tiêu diệt,thân thể Đường Phong ở trên không trung, phóng nhãn nhìn xuống, trong lòng hắn than thở. Sau khi mình xúc động trận pháp, những sinh vật trong bích họa trên vách tường của các thông đạo đều sống lại, làm cho đại sảnh vốn trống trải, lúc này lại chật ních sinh vật trong bích họa, rất đông, đưa mắt nhìn không thấy cuối cùng, trên mặt đất cũng thế, trên bầu trời cũng thế, vô số linh thú phi hành đang bay lượn, nếu bị chúng vây quanh sẽ rất khó thoát ra.
Đường Phong không dám gây ra động tĩnh quá lớn, cầm theo mộc côn, lặng lẽ đánh lén, nếu gặp phải phi hành linh thú lạc đàn, trực tiếp đánh chết, nếu có hai ba con tụ tập cùng một chỗ, Đường Phong cũng không sợ. Chỉ sợ có hai ba mươi con tạo thành một đàn, Đường Phong nhìn thấy chúng sẽ tránh xa, tìm kiếm cơ hội thích hợp sẽ hạ thủ.
Cơ hồ mỗi một khắc, đều có phi hành linh thú bị Đường Phong đánh chết, hóa thành cát chảy rơi xuống đất, Đường Phong chuyển động quanh đại sảnh một vòng, tiêu diệt ít nhất hơn trăm phi hành linh thú, giết đến tình trạng sức cùng lực kiệt.
Nhưng khi nghĩ tới trong cơ thể mỗi sinh vật trong bích họa có một khối linh thạch, Đường Phong lập tức hăng hái mười phần.
Nếu lần này dẫn theo nha đầu thì tốt rồi! Đường Phong vừa buồn tẻ giết phi hành linh thú, vừa suy nghĩ. Lần này hắn đi ra ngoài không mang theo Linh Khiếp Nhan, thật sự là quyết định sai lầm, nếu có nàng ở chỗ này hỗ trợ, chỉ sợ đã giải quyết được một nửa sinh vật trong bích họa rồi. Nguồn: http://truyenyy.com
Lại lén lút di chuyển trong đại sảnh một vòng, Đường Phong thật sự không chịu nổi, vội vàng bay trở về trong thông đạo lúc trước, giúp đỡ ba cổ dược thi giải quyết địch nhân ở sau lưng chúng, sau đó chạy ra thông đạo phía sau, tìm được vị trí an toàn nhất, tán Tá Thi Hoàn Hồn đi, khoanh chân ngồi xuống.
Hai tay cầm hai khối linh thạch trung phẩm, thậm chí cả La Ngọc Thạch Tâm cũng lấy ra, khôi phục cương khí.
Cương khí trong cơ thể Đường Phong còn lại không nhiều. Trải qua thời gian rất dài Đường Phong chưa trải qua tình huống như hiện giờ bao giờ. Sau khi hắn tấn chức cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất. Cương khí toàn thân của hắn lúc nào cũng bảo trì trạng thái hơn tám phần.
Nhưng Đường Phong từ khi chiến đấu cho đến bây giờ không quá hai canh giờ. Cương khí trong cơ thể Đường Phong đã rơi xuống mức thấp nhất. Muốn duy trì Tá Thi Hoàn Hồn cần rất nhiều cương khí, đánh chết những sinh vật trong bích họa cũng cần cương khí. Dù Vô Thường Quyết tự chủ vận chuyển cũng không cách nào bổ sung được.
Cho tới lúc này. Đường Phong mới hiểu mình đã quá mức xem thường uy lực của trận pháp này. Tuy những sinh vật trong bích họa chỉ có thực lực Thiên giai, nhưng số lượng rất nhiều. Ngay cả cao thủ Linh giai thượng phẩm đến nơi đây, chỉ sợ cũng bị những sinh vật trong bích họa từ từ mài chết.
Bây giờ mình có thể bình an vô sự. Tất cả đều nhờ phúc của ba cổ dược thi. Bọn chúng không biết mệt mỏi ngăn cản ở lối vào, hấp dẫn lực chú ý và công kích của sinh vật trong bích họa. Nếu không hiện giờ bản thân mình đã lành ít dữ nhiều.
Trên thân thể ba cổ dược thi đã có rất nhiều vết thương. Tuy bọn chúng sớm đã chét. Nhưng nếu cơ thể bị phá hủy quá nghiêm trọng sẽ báo hỏng. Cho nên hiện giờ Đường Phong tận lực dùng tốc độ nhanh nhất để khôi phục cương khí. Sau đó gia nhập cuộc chiến, giải quyết sạch sẽ đám phi hành linh thú trên bầu trời.
Chỉ cần giải quyết sạch sẽ phi hành linh thú. Đường Phong không cần nghĩ nhiều làm gì.
La Ngọc Thạch Tâm có tác dụng tụ tập linh khí tuyệt đối không sai. Nơi đây là vị trí của linh mạch, linh khí vốn nồng đậm, Đường Phong tốn thời gian một nén hương, đã khôi phục thực lực đến mức đỉnh phong.
Đứng dậy thu hồi La Ngọc Thạch Tâm, Đường Phong cầm mộc côn lên, tiếp tục gia nhập cuộc chiến giải quyết những sinh vật trong bích họa mà hắn gặp được.
Sau khi có cơ hội, Đường Phong lại bay trở về, khoanh chân ngồi xuống. Lấy La Ngọc Thạch Tâm ra, ngồi xuống vận công.
Lại mất thời gian một canh giờ, Đường Phong đã giải quyết không ít phi hành linh thú. Giảm bớt áp lực cho ba cổ dược thi. Nhưng trên bầu trời vẫn còn rất nhiều, dùng tốc độ hiện tại mà muốn giải quyết hết, Đường Phong đoán bản thân mình cần ít nhất năm lần như vậy nữa mới được.
Thời cơ, năm lần chính là năm thời cơ! Đây tuyệt đối cuộc chiến tiêu hao thời gian. Nhưng vì an toàn của bản thân và vì đại lượng linh thạch, Đường Phong không thể không làm thế.
Một lát sau, tinh thần Đường Phong lại no đủ.
Lại lặp lại một hai lần chuyện này, Đường Phong không còn cảm thấy gì nữa. Dù sao mỗi lần giết một sinh vật trong bích họa, đều có một khối linh thạch, chỉ cần nghĩ đến chuyện này là hắn đã hưng phấn. Nhưng nếu lặp đi lặp lại chuyện này nhiều lần, trong lòng Đường Phong cũng xuất hiện một cảm giác buồn tẻ vô vị, quá đơn điệu, không có kích tình.
Nhưng phi hành linh thú trên bầu trời đã giảm bớt không ít, làm cho Đường Phong nổi lên một tia hi vọng. Chẵng những số lượng phi hành linh thú trên bầu trời giảm nhiều, mà số lượng những sinh vật trong bích họa trên mặt đất cũng giảm bớt.
Ba cổ dược thi đã rời bỏ vị trí trận địa lúc đầu. Bởi vì, đã đánh chết quá nhiều sinh vật trong bích họa, khi chúng bị tiêu diệt thì hóa thành cát chảy xếp thành núi nhỏ. Ba cổ dược thi buộc lòng phải lui về phía sau, mới có không gian phát huy.
Nửa ngày qua đi, thời điểm Đường Phong giết chết con phi hành linh thú cuối cùng. Đột nhiên tinh thần và thể xác buông lỏng, cảm thấy trong lòng rất khoan khoái dễ chịu.
Mụ nội nó, cuối cùng cũng xong, bay trở về thông đạo. Nhìn thấy ba cổ dược thi không biết mệt mỏi đang ngăn cản những sinh vật trong bích họa trên mặt đất công kích. Đường Phong chậc chậc chậc miệng, không tiến lên hỗ trợ, mà khoanh chân ngồi xuống, tu luyện Linh Quyết.
Tình hình hiện tại xem ra ba cổ dược thi không mất bao lâu sẽ giải quyết sạch sẽ những sinh vật trong bích họa. Thừa dịp này mình vẫn nên thành thành thật thật tu luyện Linh Quyết cho tốt.
Hiện giờ Đường Phong không muốn chém giết, cho dù là ai đi nữa trong một ngày giết chết mấy ngàn phi hành linh thú, cũng giết đến mềm tay.
Không có phi hành linh thú ở phía sau công kích, ba cổ dược thi ngăn cản trước thông đạo. Những sinh vật trong bích họa không thể nào đột phá phòng tuyến của chúng.
Dược thi dùng rất tốt, Đường Phong cảm khái một tiếng, chẳng những có thể lặng lẽ không một tiếng động đánh lén địch nhân, vào những thời điểm thế này lại phát huy tác dụng không thể tưởng tượng.
Nếu là ba người tu luyện Linh giai hạ phẩm ngăn cản trong thông đạo, chỉ sợ cũng không làm tốt hơn dược thi.
Không mất bao lâu, Đường Phong đã đắm chìm trong khoái cảm tu luyện Linh Quyết. Trừ lần trước phải ly khai Vân Hải Chi Nhai, Đường Phong chỉ tu luyện Linh Quyết một lần ra, từ đó về sau không có cơ hội tu luyện lần nào nữa.
Yêu cầu tu luyện môn công pháp này rất cao, nhưng sự cường đại của môn công pháp này không thể nghi ngờ. Linh Quyết tầng thứ nhất. Đã làm cho Vô Thương Quyết đề thăng gấp đôi, nếu có thể tu luyện đến tầng hai, chỉ sợ lúc đó Vô Thường Quyết có thể phát huy ra uy lực gấp hai ba lần.
Lúc này không tranh thủ tu luyện Linh Quyết, vậy còn chờ đến khi nào mới tu luyện? Chẳng lẽ phải ở chỗ này bế quan tu luyện nửa năm sao?
Đường Phong biết rõ nơi có linh mạch, chỉ có Vân Hải Chi Nhai, và một chỗ là nơi đây.
Vân Hải Chi Nhai không thể đi, Chung Lộ đang tu luyện ở đó, nếu mình đi đến chỗ đó, sẽ có việc vui, nhưng ở đó lại quá xa xôi, hơn nữa lại nói, cần phải có vận khí nhất định mới được.
Đường Phong chắc chắn không bế quan ở chỗ này, thời gian trước đắc tội Huyết Vụ Thành, hiện tại lại đắc tội Thiên Thánh Cung. Dù việc mình làm thần không biết quỷ không hay, nhưng khó bảo toàn tin tức không tiết lộ ra ngoài, đối mặt với hai con quái vật khổng lồ này, trừ việc Đường Phong đem tất cả mọi người dẫn vào trong Bạch Đế Bí Cảnh ra, nếu không hắn không cách nào yên tâm.
Nghĩ đến lại đau đầu, Đường Phong cũng chẳng muốn nghĩ tiếp, phiền toái để sau này giải quyết, đã tới nơi này thì phải bế quan tu luyện trước đã.
Thời điểm Đường Phong ngồi xuống vận công, Đường Phong vẫn thỉnh thoảng mở mắt quan sát tình huống của ba cổ dược thi, mỗi lần đều nhìn thấy chúng không ngừng giết chóc. Những sinh vật trong bích họa vọt tới trước mặt chúng đều biến thành cát chảy, một lúc sau Đường Phong chẳng muốn quan sát nữa.
Không mất bao lâu, Đường Phong từ trong tu luyện tỉnh lại, phát hiện tình huống chung quanh hoàn toàn im lặng, không có bất kỳ âm thanh nào phát ra.
Trợn mắt xem xét, phát hiện ba cổ dược thi đang đứng trước mặt mình không nhúc nhích, bộ quần áo đen trên người chúng đều bị tổn hại, lộ ra thân thể khô héo bên trong, trên người của mỗi cổ dược thi đều có bụi đất, xem ra có vẻ phong trần mệt mỏi.
- Ân, đã giết hết rồi sao?
Đường Phong vội vàng đứng lên, nhìn lướt qua tình huống trước mặt ba cổ dược thi, nhìn thấy một cồn cát xếp thành một tòa núi nhỏ, không thấy bóng dáng của bất kỳ sinh vật trong bích họa nào.
- Ha ha, Cuối cùng cũng giết hết.
Đường Phong vui cười, hơn mười lối đi đều có sinh vật trong bích họa. Số lượng ít nhất cũng năm sáu ngàn, bản thân mình giết nhiều lắm cũng chỉ một ngàn năm trăm mà thôi, số lượng còn lại đều do ba cổ dược thi tiêu diệt.
- Làm tốt lắm!
Đường Phong mạnh mẽ vỗ vỗ bả vai một cổ dược thi, làm thân thể của nó trùn xuống, sau đó hắn hạ mệnh lệnh:
- Đi, tìm linh thạch cho ta!
Ba cổ dược thi tuân lệnh, thân thể lao đi, giống như đạn bắn lao vào đống cát cực lớn trước mặt, không ngừng đào bới, không mất bao lâu, trong lồng ngực mỗi dược thi đều ôm một đống lớn linh thạch, đi tới trước mặt Đường Phong bỏ xuống, sau đó lại tiếp tục đào bới.
Mỗi một con sinh vật trong bích họa đều có một khối linh thạch, Đường Phong và ba cổ dược thi liên thủ, đánh chết mấy ngàn sinh vật, đều này có nghĩa là có đến mấy ngàn khối linh thạch rơi ra.
Đây là số lượng kinh người, bất luận là ai có nhiều linh thạch đến vậy, chỉ sợ đều cười đến mức không ngậm miệng được.
Tuy Đường Phong tận lực áp chế vui sướng trong lòng, nhưng miệng lại há đến tận mang tai. Đem linh thạch trước mặt thu vào trong Mị Ảnh không gian, thuận tiện xem xét một phen, Đường Phong phát hiện những linh thạch này cấp bậc cũng không cao, đại đa số là linh thạch cấp thấp mà thôi, ngẫu nhiên chỉ có một hai khối linh thạch trung cấp xen lẫn trong đó, nhưng số lượng rất ít ỏi.

Vô Thường - Chương #1190


Báo Lỗi Truyện
Chương 1190/1679