Chương 119: Thiếu gia là Diệp Trầm Thu. (Hạ)


Ba ngàn người chia làm hai nhóm, toàn bộ đi tới Thiên Tú, những tia nắng sớm chiếu trên người họ, cũng chiếu rọi đoạn đường cuối cùng trong đời họ.
Đường Phong và Bạch Tiểu Lại đứng đó chờ đúng nửa canh giờ mới thấy đoàn người sát khí đằng đằng lũ lượt kéo tới.
Vì muốn xây dựng khí thế áp đảo để triệt tiêu sức chiến đấu của Thiên Tú, đám người Cự Kiếm Môn lúc chưa tới gần đã phóng xuất sát khí của mình.
Sát khí của một người thì không là gì, nhưng sát khí của mấy ngàn người hội tụ cùng một chỗ mới là khủng bố.
Khí thế vô hình vô chất tụ tập thành một mảnh, còn chưa tới gần Thiên Tú, đã có một cỗ cảm giác áp bách bén nhọn ép tới, mỗi lần tới gần Thiên Tú hơn một chút thì cảm giác áp bách này lại lớn hơn một phần.
Đường Phong liếc nhìn Bạch Tiểu Lại một cái, nhẹ giọng hỏi:
- ở đây có Thiên giai cao thủ à?
Bạch Tiểu Lại lắc đầu:
- Không có, mạnh nhất cũng chỉ là Địa giai đỉnh phong mà thôi.
- Vậy thì tốt.
Đường Phong không khỏi nhẹ nhàng thở ra, nếu có Thiên giai cao thủ ở đây thì sẽ có chút phiền toái.
Bất quá, toàn bộ Thiên giai cao thủ của Cự Kiếm Môn đều tập trung bên phía Dạ Vũ hồ cả.
Lấy bình dược đã tốn cả đêm hôm qua để luyện chế ra khỏi Mị ảnh không gian, Đường Phong mở bình ra, sau đó ném ra xa, cái lọ bay ra khoảng hai mươi trượng rồi rơi xuống thượng du của con sông nhỏ trước mặt.
Đường Phong lại lấy ra hai viên lam dược kia, mình nuốt một viên, đưa cho Bạch Tiểu Lại một viên:
- Nuốt vào đi.
Bạch Tiểu Lại tiếp nhận, không nói lời nào liền bỏ vào miệng.
Lát sau, mấy ngàn người kia đã tới trước tầm mắt đệ tử Thiên Tú.
Cho dù ba vị trưởng lão cũng từng trải qua không ít tình cảnh, nhưng khi vừa trông thấy đám người đông nghịt trước mặt cũng nhịn không được run lên nhè nhẹ.
Nhiều quá! Trừ bỏ những người tiến vào Thiên Tú bên phía Dạ Vũ hồ, còn có hai ngàn năm trăm người từ chính diện tới.
Đám người này cũng không có trận hình gì đặc biệt, nhưng chỉ cần nhìn nhân số của chúng cùng đủ khiến người ta sợ hãi, cơ hồ là gấp đôi Thiên Tú.
Không ít đệ tử Thiên Tú đã run lên nhè nhẹ, nữ hài trời sinh vốn đã yếu đuối, các nàng chưa bao giờ nhìn thấy tình cảnh khủng bố thế này thì giờ sao có thể trấn định được?
Tiếng xì xầm nghị luận cùng hoảng sợ truyền tới tau ba vị trưởng lão, trong đó không thiếu điều đề cao sĩ khí của đối thủ, hạ thấp uy phong của mình.
Dịch Nhược Thần nhướng mày, lạnh giọng quát:
- Câm miệng! Cho dù có chết thì máu của Thiên Tú đệ tử chảy ra cũng là máu sạch, chúng ta không được khuất phục trước bất kỳ ai! Nếu ai còn tiếp tục nói nhảm thì xử trí theo môn quy!
Bị Dịch Nhược Thần mắng như vậy, tiếng xì xầm liền lặng xuống, nhưng nỗi sợ hãi và bất an trong lòng bất luận thế nào cũng không áp chế được.
Ba vị trưởng lão nhìn nhau, cảm thấy hôm nay có những việc không thể tránh khỏi.
Sau hôm nay thì còn bao nhiêu đệ tử Thiên Tú có thể sống sót đây? Nhưng dù có hy sinh nhiều hơn nữa thì Thiên Tú cũng không thể cúi đầu trước bất kỳ kẻ nào.
Thiết Lạc Hồng thở dài một tiếng:
- Dịch sư tỷ, Hàn sư muội, nếu hôm nay ta chết đi, sau này mọi người đừng quên mỗi năm cúng tế ta một lần.
Hàn Nhu nói:
- Thiết sư tỷ đừng nói những lời xui xẻo như vậy. Chúng ta vẫn chưa động thủ kia mà?
Tuy là nói vậy nhưng Hàn Nhu cũng biết trong cuộc hỗn chiến thế này thì khả năng sống sót là rất thấp.
Dịch Nhược Thần cười khổ một tiếng:
- Bây giờ phải xem xem Phong Nhi có thể thuyết phục đám người không phải của Cự Kiếm Môn rời khỏi hay không, như vậy thì tổn thương của Thiên Tú cũng giảm bớt một chút, bớt đi vài người chết.
Lúc này đây, hai ngàn năm trăm người đã tới trước mặt Đường Phong và Bạch Tiểu Lại.
Đám người này dưới sự dẫn dắt của bốn vị phó đường chủ của Cự Kiếm Môn, đã vượt qua chiếc cầu, bị con sông nhỏ chia làm hai toán, một nửa đứng bên kia sông, một nửa đứng bên này.
Bọn chúng đã dừng lại, bởi vì Đường Phong đang chặn trước mặt chúng, vẻ mặt bình tĩnh, hai tay chắp sau lưng, một thân thanh sam màu lục, phong thái ung dung đứng trên đường, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn chúng, ánh mắt lạnh nhạt và bĩnh tĩnh kia khiến người ta sinh ra chút cảnh giác và hoảng sợ.
Dù bốn vị phó đường chủ của Cự Kiếm Môn chỉ liếc mắt sơ qua đã nhìn ra thực lực của Đường Phong chỉ mới là luyện cương bát phẩm, tùy tiện một người trong bọn họ xuất thủ cũng có thể bóp chết hắn dễ dàng, nhưng bọn họ vẫn dừng lại.
Không phải vì vẻ lạnh lùng của Đường Phong, mà vì nữ nhân đứng sau Đường Phong. thật sự khiến bọn họ nhìn không thấu.
Thiên giai! chỉ có Thiên giai thì họ mới không thể nhìn thấu được.
Mà hai vị Thiên giai của Thiên Tú tuyệt đối không thể trẻ như vậy, nữ nhân này nhỏ nhắn đáng yêu, không giống với hình tượng trong lời đồn của Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên.
Quan trọng nhất là nàng ta cứ như hộ vệ đứng phía sau một thiếu niên luyện cương bát phẩm.
Dựa trên điểm này, bốn vị phó đường chủ có thể đoán được thân phận của thiếu niên này không đơn giản.
Trên thế giới này có rất nhiều thế lực, trong số đó, có cái Cự Kiếm Môn có thể trêu vào, có cái lại không thể.
Thiên Tú chính là cái mà họ có thể khiêu khích, mà Đường Phong và Bạch Tiểu Lại lúc này lại khiến bốn vị phó đường chủ suy đoán không thôi, bọn họ cần phải biết rốt cuộc thân phận của đối phương là thế nào, mới có thể quyết định hành động tiếp theo.
Bốn vị phó đường chủ chần chừ một lát, liền có một nam nhân có chòm râu dài đi ra, hắn là phó đường chủ Vạn Kiếm đường, tên là Ngô Bất Phá, là người có thực lực cực mạnh trong bốn vị phó đường chủ.
Ngô Bất Phá cẩn thận chắp tay với Đường Phong, trầm giọng hỏi:
- Các hạ là ai? Tại sao lại chặn đường bọn ta?
- Đường đi là của chung, các ngươi đi thì cứ đi, ta đứng ở đây thì ảnh hưởng gì tới các ngươi?
Đường Phong cười nhạt.
Sắc mặt cả bốn vị phó đường chủ liền trầm xuống, tuy chỉ một câu nhưng bọn họ cũng có thể nghe ra điểm này từ giọng điệu của Đường Phong.
Thiếu niên này chắc chắn là muốn đối chọi với bọn họ, nếu không thì sao lại chặn ở đây? Ngô Bất Phá hừ lạnh một tiếng:
- Cự Kiếm Môn bọn ta đang làm việc, nếu các hạ không liên quan gì tới Thiên Tú thì xin nhường đường, bằng không thì đao kiếm không có mắt, lỡ như đả thương các hạ thì không tốt đâu.
Ngô Bất Phá cũng nể mặt Bạch Tiểu Lại nên mới nói vậy, bằng không thì sao hắn phải khách khí với một tên tiểu tử luyện cương bát phẩm làm gì? Đường Phong cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời, dáng vẻ kiêu ngạo thật sự chọc giận bốn vị phó đường chủ.
Sắc mặt của Ngô Bất Phá đã khó coi tới cực điểm, lạnh giọng nói:
- Anh bạn trẻ, tốt nhất là ngươi nên xưng tên thật ra đi, nếu không thì chớ trách ta không nể mặt.
- Ai, ngươi không nên hỏi câu này mới đúng, vốn ta không muốn mượn oai danh của tông môn ra dọa các ngươi. Nhưng các ngươi đã khăng khăng như vậy thì ta cũng không còn cách nào khác, kỳ thật... Thiếu gia ta chính là Diệp Trầm Thu của Bạch Đế thành. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vẻ mặt Đường Phong thoạt nhìn có vẻ không tình nguyện, kì thực trắng trợn tỏ vẻ ta đây, còn thuận tiện lôi tên tuổi của Diệp Trầm Thu ra luôn.
Bạch Tiểu Lại đứng bên cạnh nghe được liền cảm thấy buồn cười, không khỏi trừng mắt liếc Đường Phong một cái.
Ba chữ Bạch Đế thành vừa ra, quả nhiên đã khiến bốn vị phó đường chủ biến sắc.
Bạch Đế thành xảy ra chuyện tai tiếng như vậy thì đương nhiên phải giấu kín việc xấu trong nhà, cho nên việc của Diệp Trầm Thu chỉ có người trong Bạch Đế thành mới biết mà thôi.

Vô Thường - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/1679