Chương 1188: Bích họa thần kỳ.


Một chiêu Phách Sát Kiếm bổ qua, tấn công vào khe hỡ của khớp nối trên cổ, kiếm quang bắn ra, trực tiếp chém bay đầu của tên này. Không có máu tươi chảy ra, đầu người này bị đánh bay về phía sau, cả người của hắn đột nhiên hóa thành cát chảy, rơi xuống mặt đất.
Địch nhân từ bốn phía bị xông tới, Đường Phong nhảy lên không trung, khó khăn lắm mới tránh thoát, đang ở giữa không trung, lại xuất một kiếm đâm ra, một kiếm này đâm vào ngực một người, kiếm tiến vào năm thốn, nhưng không ảnh hưởng đến hắn chút nào.
- Khốn khiếp!
Đường Phong âm thầm mắng một tiếng, hắn hiện tại đã biết trận pháp mình vừa xúc động có tác dụng gì rồi, trận pháp này làm cho những người và linh thú trong các bức bích họa sống lại, sau đó giết chết người xâm nhập.
Người và linh thú trong các bức bích họa trong vách tường cát đều không có sinh mạng, sở dĩ có thể sống lại, nguyên do là trận pháp thôi động, cho dù Đường Phong đâm trúng chỗ hiểm của hắn, cũng không tạo thành thương tổn gì với họ, chỉ có một biện pháp giải quyết bọn chúng, chính là giống như vừa rồi chém bay đầu của bọn chúng là được.
Những chữ trên tấm bia đá cảnh báo lúc nãy không nói quá chút nào, người dám tự ý xông vào, chết!
Đường Phong đi về phía trước, trên lối đi đằng trước có ít nhất vài trăm bức bích họa. Điều này mà nói, trên lối đi có ít nhất có hơn trăm địch nhân, hơn nữa nơi này còn có hơn mười lối đi, nếu mỗi địch nhân đều có thực lực Thiên giai trung phẩm hoặc Thiên giai thượng phẩm, nghĩ tới đây, Đường Phong không dám suy nghĩ tiếp nữa.
- Răng rắc két!
...
Giống như muốn nghiệm chứng suy đoán trong lòng của Đường Phong, thời điểm hắn đang giao chiến với sinh vật không có tính mạng trong các bức bích họa, từ bốn phương tám hướng truyền đến từng đợt động tĩnh dị thường, đại địa lắc lư, giống như có thiên quân vạn mã đang tiến về phía mình.
Quay đầu nhìn lại, những sinh vật trong các bức bích họa cửa hơn mười lối đi đang xông tới, đang hướng về phía hắn để công kích.
Nếu vẫn còn ở lại nơi này tuyệt đối chỉ là con đường chết, một khi bị những sinh vật trong bích họa này vây quanh, dù mình có đại bổn sự, cũng sẽ bị chúng mài từ từ cho đến chết. Bọn chúng không sợ chết, nhưng mình chỉ có một cái mạng thôi!
Những bức bích họa này bởi vì trận pháp mà xuất hiện, vậy chỉ cần phá giải trận pháp, như vậy bọn chúng sẽ hóa thành cát chảy biến mất không thấy nữa. Nhưng muốn phá vỡ trận pháp thì Đường Phong lại không có bổn sự này, hắn đối với lý giải về trận pháp chỉ là gà mờ, làm gì mà có bổn sự mà phá giải trận pháp cao thâm này?
Một bên vừa ngăn cản địch nhân công kích, một bên Đường suy nghĩ đối sách, đột nhiên hai mắt tỏa sáng, nghĩ ra một chủ ý không tệ.
- Tá Thi Hoàn Hồn!
Đường Phong nổi giận gầm lên một tiếng, cũng không chậm trễ, lập tức vận dụng đòn sát thủ của bản thân, mượn âm hồn Bích Kinh Thần, làm cho thực lực của mình tăng lên mức Linh giai trung phẩm.
Độc Ảnh kiếm trên tay chém ra một đạo kiếm quang, một kiếm chém đứt những sinh vật trong bức bích họa, sau khi những sinh vật trong bích họa này bị chém đứt, không một ngoại lệ đều hóa thành cát chảy.
Đường Phong không dừng lại, trực tiếp tiến vào trong thông đạo, dùng sức một mình, ngăn cản những sinh vật trong bích họa tập kích.
Duỗi vung tay lên, phóng thích ba bộ dược thi trong Mị Ảnh trong không gian ra, ra lệnh cho chúng ngăn cản địch nhân sau lưng, hắn từng bước một tiến về phía trước.
Nếu còn dừng lại ở vị trí vừa rồi, không bao lâu, sẽ bị vô số sinh vật trong bích họa vây quanh. Nhưng cái thông đạo này rất chật hẹp, chỉ cần ba bộ dược thi thủ vũng ở chỗ này, như vậy mỗi lần giao phong với sinh vật trong bích họa sẽ không quá nhiều, như vậy có thể từ từ giải quyết.
Số lượng mấy ngàn tuy nhiều, nhưng bọn chúng chỉ có thực lực Thiên giai trung phẩm hoặc Thiên giai thượng phẩm, hao chỉ cần tốn chút thời gian là có thể giết hết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nếu đổi lại là mấy ngàn Linh giai, Đường Phong sẽ bó tay chịu trói rửa cổ chờ bọn chúng làm thịt, kéo dài hơi tàn, chỉ tổ lãng phí thời gian.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, ba bộ dược thi xếp thành một hàng, triệt để ngăn cản thông đạo ở cửa vào.
Dược thi không sợ chết, bọn chúng cũng giống như những sinh vật trong bích họa, không có khí tức sinh cơ, tốc độ cùng lực đạo là sở trường của chúng, bị đánh chúng chỗ hiểm cũng không chết.
Sinh vật trong bích họa mỗi lần đi vào, nhiều lắm không vượt quá ba tên, ba dược thi mỗi người đối phó một, tam quyền lưỡng cước là có thể đánh cho chúng thành bụi đất.
Nhìn thấy dược thi dũng mãnh như thế, Đường Phong cũng an tâm một chút, lập tức như mũi tên phóng đi, hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết sạch đám sinh vật trong thông đạo, tránh tình huống hai mặt thụ địch.
Cảnh giới Linh giai trung phẩm, cầm Thiên binh trong tay, dù những sinh vật trong bích họa không sợ chết, cũng không cách nào cản nổi Đường Phong.
Chém chém chém, giết giết! Mỗi một kiếm đều có một sinh vật trong bích họa biến thành cát chảy, nhưng từ phía sau lại có sinh vật trong bích họa xông lên, thậm chỉ Đường Phong không cần tìm chúng, chỉ đứng nguyên tại chỗ chờ đợi là được.
Những sinh vật trong bích họa có người, có bộ dạng linh thú, nhưng bọn chúng không có linh trí, chỉ biết dùng công kích mà mình am hiểu nhất tấn công. Nếu là người còn dễ nói, tất cả đều tiến thẳng lên, nhưng những con linh thú kia, có phi hành linh thú, từ trên không trung đánh xuống, Đường Phong thường xuyên bị giáp công.
Tình huống dược thi bên kia cũng thế, có rất nhiều phi hành linh thú từ không trung nhào xuống công kích, một kích liền lui, ba cổ dược thi giết đến tận bây giờ, cũng chỉ giết được những sinh vật không biết bay, phi hành linh thú không chết con nào.
Nếu tiếp tục như vậy, càng nhiều phi hành linh thú thì càng khó giải quyết.
Đường Phong kiềm chế lo lắng trong nội tâm, một kiếm lại một kiếm chém lên những sinh vật trong bích họa, tuy mỗi kiếm giết được một con, nhưng tiêu hao cương khí lớn vô cùng, hơn nữa những tên mặc khôi giáp, lực phòng ngự không tệ, Đường Phong phải vận dụng tám phần thực lực mới có thể giết chết chúng.
Nửa thời thần trôi qua, Đường Phong không biết mình đã giết được bao nhiêu sinh vật trong bích hoạ, nhưng địch nhân trong thông đạo lại không thể giải quyết hết địch nhân. Ngược lại, cương khí của bản thân không đủ, đang từ từ giảm bớt.
Từ trong Mị Ảnh không gian xuất ra một lọ đan dược, há miệng ném đan dược vào miệng, trực tiếp nuốt vào trong bụng, lại cầm một khối linh thập trung phẩm trong tay, lúc này mới bù đắp được cương khí tiêu hao.
Sinh vật trong bích họa trong thông đạo ít đi rất nhiều, chỉ cần thêm một lát nữa, là có thể giải quyết tát cả bọn chúng.
50 thank 1C mình sẽ cố tiếp nhé các bạn

Vô Thường - Chương #1188


Báo Lỗi Truyện
Chương 1188/1679