Chương 1187: Xúc động trận pháp. (Hạ)


Hắn đi về phía trước, cẩn thận dò xét hoàn cảnh chung quanh, Đường Phong phát hiện nơi đây là một vòng tròn, mà biên giới vòng tròn, có vô số thông đạo như thông đạo mà hắn vừa đi, cuối mỗi đầu thông đạo, đều có một khối bia đá cảnh báo mà hắn đã nhìn thấy lúc nãy.
Trên mỗi tấm bia đá đoán chừng đều có khắc dòng chữ cảnh báo, điểm này Đường Phong không đi xác nhận nhưng hắn cũng có thể đoán ra.
Xem ra, muốn tiền vào đây cũng không phải có một con đường kia, nếu từ những thông đạo khác tiến thẳng về phía trước, cũng có thể đi đến nơi đây. Ánh mắt của Đường Phong lúc này bị một kiện đồ vật hấp dẫn, thứ này rốt cuộc là cái gì Đường Phong không thấy rõ, nó nằm ngay tại vị trí trung tâm của đại sảnh hình tròn này, dài khoảng mười trượng, lơ lửng cách mặt đất khoảng một trượng, chậm rãi chuyển động.
Khi Đường Phong nhìn thấy nó, Linh Quyết trong cơ thể không tự chủ tự động vận chuyển, cùng lúc đó, Đường Phong cảm ứng được tất cả linh khí ngọn nguồn, đều từ nó phát ra.
Đây là đồ chơi gì? Đường Phong nhướng mày, hắn tới nơi này là vì tìm kiếm linh mạch, kết quả đi đến địa phương này, bóng dáng linh mạch không thấy đâu, lại phát hiện thứ kỳ quái này. Nguồn: http://truyenyy.com
Trong nội tâm tò mò, Đường Phong cất bước đi về phía nó, muốn tới gần sẽ nó là cái gì.
Nhưng khi Đường Phong đi đến phạm vi gần hai mươi trượng quanh nó, cả đại địa run lên, Đường Phong biến sắc, vội vàng dừng bộ pháp lại, hắn hiện tại đang ở dưới lòng đất trăm trượng, nếu nơi này đột nhiên sụp đổ, hắn cũng không biết mình có thể còn sống đi ra ngoài hay không.
Đại địa run lắc càng ngày càng kịch liệt, thời điểm Đường Phong muốn quay người chạy trốn, loại lắc lư rung động nhân tâm này đột nhiên dừng lại.
Đến đột ngột, đi cũng đột ngột, làm cho người ta thấy khó hiểu.
Sau một khắc, Đường Phong đột nhiên phát hiện linh khí chunh quanh mình xảy ra biến hóa, thứ đồ vật ở trung tâm đại sảnh hình tròn này đột nhiên xuất hiện một đạo tia sáng sáng lên, linh khí cũng sáng ngời vô cùng.
Trình độ nồng đậm của linh khí lúc này nói không nên lời, hào quang cực kỳ nguy hiểm lóe lên, một đạo lại một đạo xuất hiện, Đường Phong đưa mắt nhìn lại, đột nhiên hắn nhìn thấy linh khí đang phân bố thành một hình tròn trong đại sảnh, hơn nữa nhìn rất có quy luật.
- Trận pháp?
Tròng mắt Đường Phong co rút lại, hắn từ cách bố trí sắp xếp của linh khí nhìn ra dấu vết của trận pháp. Tình huống không khả quan, Đường Phong có thể không quan tâm đến cảnh cáo trên tấm bia đá, nhưng nhìn bộ dáng của mình vừa rồi không cẩn thận xúc động trận pháp gì đó, cho nên mới xuất hiện biến cố như lúc này.
Đối với các thứ như trận pháp, Đường Phong vừa kính vừa sợ. Lúc trước Thiên Cơ Tử sử dụng Vạn Thiên Thế Giới vây khốn hắn một hai tháng, mà nhìn trận pháp nơi đây có thể nói không chênh lệch với trận pháp của Thiên Cơ Tử chút nào.
Nhưng hiện tại muốn lui cũng đã trễ, sau khi linh khí hào quang xuất hiện, lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai lan ra bốn phía, trong nội tâm Đường Phong kinh hãi, cố tình trốn tránh, nhưng trốn tránh không khỏi, chỉ có thể trơ mắt nhìn những linh khí này xẹt qua người.
Không có bất cứ thương tổn gì, xem ra trận pháp này không phải trận pháp công kích. Sau khi những linh khí này khuếch tán ra, tất cả đều chui vào trong các thông đạo dài hẹp.
- Ầm ầm...
Âm thanh trầm đục không ngừng bên tai, giống như sấm rền xuyên qua mặt đất.
Sắc mặt Đường Phong rất khó nhìn, dù hắn biết lần này hành trình tìm kiếm linh mạch sẽ gặp nguy hiểm, nhưng không nghĩ đến sẽ đụng phải trận pháp.
Hiện tại hắn hoàn toàn không biết trận pháp này đang làm cái gì.
Một lát sau liền yên lặng, cả thế giới im ắng, căn bản không có dị thường gì. Đường Phong cũng không dám tiến lên, hắn còn chưa hiểu rõ tác dụng của trận pháp, dù trước mặt có bảo bối, hắn cũng không dám cầm tánh mạng ra đùa giỡn.
Cấp tốc thối lui về phía sau, đi thẳng tới vào thông đạo cũ, lúc này Đường Phong cảm thấy an tâm một ít.
- Két nha...
Một tiếng vang nhỏ đột nhiên từ phía sau truyền đến, bỗng nhiên Đường Phong quay đầu đi, nheo mắt nhìn vào trong thông đạo, nhưng lại không nhìn thấy gì.
- Răng rắc...
Lại một tiếng nữa vang lên, lần này lại không phải từ phía sau mình truyền đến, mà là truyền đến từ phía bên kia.
- Răng rắc!
Tiếng vang rầm rầm từ bốn phương tám hướng truyền tới, vang lên không dứt bên tai, nghe thấy những tiếng này làm cho da đầu người ta muốn run lên.
Thò tay cầm Độc Ảnh kiếm, Đường Phong hít sâu một hơi, hắn biết rõ lần này mình đã gặp phải đại phiền toái,trận pháp vừa rồi mình xúc động đã phát uy, nhưng không biết sẽ là phiền toái gì.
Chỉ có thể chờ đợi, không bằng chủ động đón đánh, hạ quyết tâm, Đường Phong bay thẳng vào bên trong thông đạo tháo chạy.
Một lát sau, Đường Phong hốt hoảng tháo chạy bên trong thông đạo, bước chân không còn vững chải, một thanh trường kích dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai đâm về phía đôi má của hắn, tốc độ nhanh vô cùng, Độc Ảnh kiếm trong tay quét qua, đem trường kích đẩy qua một bên, lúc này Đường Phong mới nhìn rõ rốt cuộc địch nhân của mình là gì.
Toàn thân bao trùm trong khôi giáp, cầm trong tay một thanh trường kích dài ngắn khoảng ba trượng!
Đây không phải là người cầm thương trong bích họa sao? Trong lòng Đường Phong hoảng hốt, thời điểm hắn còn trong thông đạo lúc nãy, nhìn thấy trên bích họa có rất nhiều người như vậy, nhưng hiện tại, người này lại từ trong bích hoạ nhảy ra, trên tay cầm vũ khí, mạnh mẽ khởi thế công tấn công mình.
Từ trên người hắn, Đường Phong không cảm thụ được chút sinh cơ nào, không có dấu hiệu của người sống.
Đường Phong tránh được một kích của hắn, phía sau hắn thấp thoáng thân ảnh vài người, những người này trên tay cầm vũ khí không giống nhau, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều mặc khôi giáp, giống như gai nhím, những người này, đều là những người hắn nhìn thấy trong các bức bích họa trên vách tường cát lúc nãy.
Không chỉ có bọn họ, ngay cả những linh thú thiên kỳ bách quái cũng xuất hiện, mạnh mẽ tấn công công mãnh liệt về phái Đường Phong, trong nháy mắt, Đường Phong đã bị những người mặc giáp và linh thú này vây quanh, làm cho hắn không thể cất bước.
Phương thức công kích của bọn họ, không rườm rà, tấn công rất trực tiếp, nhưng tốc độ nhanh đến mức thần kỳ, lực đạo rất mạnh. Đường Phong vừa xông vào thông đạo đã bị bọn họ ngăn cản, không thể không lui về phía sau, thực lực hiện giờ của hắn là Thiên giai trung phẩm, không kiếm được chút chỗ tốt nào.
Tuy nhiên thời gian giao thủ rất ngắn ngủi, nhưng Đường Phong phát hiện thực lực của người và linh thú trong bích họa không thấp, tất cả đều có thực lực trên Thiên giai trung phẩm, thậm chí đạt đến Thiên giai thượng phẩm.

Vô Thường - Chương #1187


Báo Lỗi Truyện
Chương 1187/1679