Chương 1176 : Dời (Hạ)


Đường Phong thấy vậy, cũng không nói nhiều, quay người liền rời khỏi đại sảnh.
Vừa ra đại sảnh, Đường Phong phát hiện Tứ Nương cùng tiểu Manh Manh đang đứng ở bên ngoài, hai mẹ con đều mặc một thân quần áo hỏa hồng, nhìn chói mắt vô cùng.
- Phong thiếu.
Thấy Đường Phong đi tới, Tứ Nương gọi hắn một tiếng.
- Sao các ngươi còn chưa đi?
Đường Phong đi đến bên cạnh Tứ Nương, vừa rồi nàng đã đi về Thiên Tú tông trước, không nghĩ Tứ Nương vẫn ở chỗ này.
- Ta có chuyện quên nói cho ngươi biết.
Thần sắc Tứ Nương có chút nghi hoặc, thậm chí còn có chút nghiêm nghị.
- Chuyện gì?
- Ngày đó khi ta vừa tấn chức Linh giai, thi triển qua kiếm linh gia thân một lần, sau đó Viêm Nhật Kiếm cảnh báo.
Thần sắc Đường Phong khẽ động:
- Thần binh cảnh báo?
- Giống vậy, nhưng ta không dám xác định, đây chỉ là cảm giác trong nháy mắt, khi đó ta đang đắm chìm trong vui sướng khi kiếm linh gia thân, thời điểm ta điều tra, loại cảm giác này đã biến mất.
Tứ Nương cau mày.
- Chuyện này có phải thực hay không?
Đường Phong gấp gáp.
Tứ Nương cười khổ nói:
- Không xác định.
Tứ Nương đã nói không xác định, mà nàng cũng không cần gạt hắn. Nhưng việc này nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ. Thần binh cảnh báo, từ trước đến nay chỉ khi có hai thanh thần binh xuất hiện trong vòng ngàn dặm mới xuất hiện tình huống này, lúc trước Bất Phôi Giáp bay đến Khúc Đình Sơn, Viêm Nhật Kiếm cảnh báo một lần, dù không xác định là Bất Phôi Giáp, nhưng không được liệt vào hàng thần binh.
Lần này không biết là cái gì mà Viêm Nhật Kiếm lại cảnh báo. Nếu như cảnh báo của Viêm Nhật Kiếm là thật, chẳng phải nói trong Bạch Đế Bí Cảnh có ẩn tàng một món thần binh không người nào biết sao? Đường Phong nghĩ tới đây lòng nóng như lửa đốt, trong mắt phát ra lửa nóng.
Thần binh ah, trong thiên hạ tổng cộng chỉ có mười món, là thứ mà Linh giai cao thủ cũng phải kiêng kỵ. Nếu không phải Tứ Nương có thần binh tương trợ, cũng không cách nào đánh chết hai tên đệ tử Thiên Thánh Cung.
Đường Phong đã sớm đỏ mắt nhìn thần binh trong tay người khác, nhưng thần binh xuất hiện đến bây giờ, đều đã nằm trong tay người quen của hắn, Đường Đỉnh Thiên Khấp Huyết Thần Thương, Diệp Dĩ Khô Thủy Hàn Kiếm, Tứ Nương Viêm Nhật Kiếm, Lôi Tẩu Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm, Âu Dương Vũ Tàng Phong đã gãy, không nằm trong đám này.
Tuy Đường Phong đỏ mắt, nhưng hắn sẽ không cướp đoạt thần binh trong tay người nhà.
Nhưng hiện tại Tứ Nương đã cho biết một tin tức như vậy, mặc kệ Viêm Nhật Kiếm có cảnh báo qua hay không không, Đường Phong cũng sẽ đi điều tra một phen. Đồ vật như thần binh, dù không thể cầm trong tay mình, cũng tuyệt đối không thể xuất hiện trong tay địch nhân.
Sau khi hỏi thăm Tứ Nương rõ ràng, dù tin tức hữu dụng không nhiều, theo đạo lý mà nói, nếu Viêm Nhật Kiếm thật sự cảnh báo qua một lần, vậy có thể xác định trong phạm vi ngàn dặm có một món thần binh, nhưng phạm vi ngàn dặm kia Đường Phong đi tìm không ít lần, nhưng không phát hiện ra thứ gì đặc biệt, cứ như vậy mà đi tìm, chẳng khác gì mò kim đáy biển.
Rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ có thể để Tứ Nương và tiểu Manh Manh trở về Thiên Tú trước.
Từ biệt Tứ Nương, Đường Phong lại suy tư về kế hoạch của Bạch Đế thành, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn người Bạch Nguyệt Dung tuyệt đối sẽ đồng ý đem Bạch Đế thành dời đến bên trong Bạch Đế Bí Cảnh, như vậy trong vài ngày tới mình sẽ bận rộn, tiến vào Bạch Đế Bí Cảnh, cũng phải giúp họ tìm một địa phương an toàn rồi mới có thể đi xử lý công việc của mình.
Đi một lát, đột nhiên Đường Phong phát hiện mấy ngàn đệ tử Bạch Đế thành đều tụ tập quảng trường, từ đầu người mà nhìn, bên ngoài có không ít Thiên giai cao thủ nhìn chằm chằm, cảnh giác chung quanh.
- Phong sư thúc!
Một âm thanh từ bên kia truyền tới, Đường Phong nhìn qua, nhìn thấy Bạch Tử Nho cùng Bạch Tùng Tùng đang ngoắc mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hai người Bạch gia đệ tử này lần trước Đường Phong đã quen biết bọn họ, lần đầu tiên tới Bạch Đế thành là nhờ bọn họ dẫn đường mới có thể đi vào.
- Chuyện gì thế?
Đường Phong nhìn qua mấy ngàn người trước mặt.
Bạch Tử Nho cười khổ một tiếng:
- Thành chủ hạ lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được rời đi, kẻ trái lệnh giết không tha.
Hai mắt Bạch Tùng Tùng tràn đầy sùng bái nhìn qua Đường Phong nói:
- Phong sư thúc ngươi rất đẹp trai a, đem những tên ác nhân của Thiên Thánh Cung kia giết chết, giải trừ một ngụm ác khí cho chúng ta.
Lời này vừa ra, Bạch Tử Nho lập tức ăn giấm chua nói:
- Một ngày nào đó ta cũng có thể làm được.
Bạch Tùng Tùng trừng mắt liếc hắn:
- Không biết trời cao đất rộng!
Vợ chồng son liếc mắt đưa tình, Đường Phong nhìn thấy cũng vui tươi hớn hở, tuy bọn họ có niên kỷ như nhau, nhưng bối phận lại chênh lệch một bậc, cho nên Đường Phong sẽ không xen vào.
Lại nói, giờ Đường Phong mới hiểu được vì sao Bạch Nguyệt Dung phải đem tất cả đệ tử Bạch Đế thành toàn bộ tập trung ở đây. Hôm nay Đường Phong đại khai sát giới, dẫn đám người Thiên Thánh Cung tiến vào Bạch Đế Bí Cảnh giết chết, tuy đệ tử Bạch Đế thành không tận mắt nhìn thấy, nhưng không ai là người hồ đồ, chỉ cần có đầu óc một chút liền biết được mọi chuyện trong đó.
Đề phòng tin tức bị tiết lộ, mang đến phiền toái cho Đường Phong, lần này Bạch Nguyệt Dung không cho bất luận đệ tử Bạch Đế thành ly khai nơi đây. Chỉ cần những người này không ly khai, tin tức người của Thiên Thánh Cung chết trong tay Đường Phong sẽ không truyền ra.
Bạch Nguyệt Dung là nữ tử cẩn thận, điểm này cũng đã nghĩ đến.
Đường Phong cùng vợ chồng son Bạch Tùng Tùng nói chuyện một lúc, có không ít đệ tử Bạch Đế thành nhìn về phía nơi này, bọn họ phần lớn đều nhận thức Đường Phong, cũng biết quan hệ giữa Đường Phong và Bạch Tiểu Lại, Đường Phong giúp Bạch Đế thành hóa giải nguy cơ, cho nên bọn họ muốn nói lời cảm tạ.
Nhân số quá nhiều, tràng diện có chút hỗn loạn, thừa dịp những Thiên giai cao thủ của Bạch Đế thành duy trì trật tự, Đường Phong vội vàng rời đi.
Không khác gì Đường Phong sở liệu, nửa canh giờ sau, Bạch Nguyệt Dung liền đưa ra mệnh lệnh dời Bạch Đế thành vào trong Bạch Đế Bí Cảnh. Chỉ nửa canh giờ đã đưa ra kết quả, không thể không nói Đường Phong bội phục phách lực của các vị thành chủ.
Muốn buông tha cho một cơ nghiệp đã sinh sống suốt trăm năm ngàn năm, để đi đến một chỗ có nguy cơ trùng trùng điệp diệp để phát triển, người bình thường không có khả năng làm ra lựa chọn như vậy, tuy trong có chút nguyên nhân bất đắc dĩ, nhưng sự quyết đoán của bọn người Bạch Nguyệt Dung đã vượt qua dự kiến của Đường Phong.
Kế tiếp, cả Bạch Đế thành rất bận rộn. Các đệ tử nhận được mệnh lệnh liền thu thập đồ vật của mình, chuẩn bị tiến vào Bạch Đế Bí Cảnh.
Thanks

Vô Thường - Chương #1176


Báo Lỗi Truyện
Chương 1176/1679