Chương 1154: Nhất mạch linh nhũ. (Hạ)


- Các vị báo thù thay cho phu thê chúng ta, phu thê chúng ta không có báo đáp, hiện tại liền dựa theo ước định trước đây, dùng ao linh nhũ này làm vật cảm tạ."
Tuy Sở Hoài Thiên có chút đau lòng, nhưng hắn là nam nhân nói một không hai.
- Đa tạ.
Đường Phong ôm quyền nói. Giúp phu thê họ báo thù, chẳng qua là tiện tay mà thôi, nhưng bây giờ đạt được lợi ích lớn như thế, quả nhiên thiện hữu thiện báo.
- Những đồ dùng sinh hoạt bên kia, đều lưu lại cho các vị, Sở mỗ cáo từ.
Hiện tại linh nhũ đã đổi chủ, hai phu thê Sở Hoài Thiên không tiện lưu lại.
Tô Túy Nguyệt thi lễ với bọn họ, liền đi theo Sở Hoài Thiên đi ra ngoài.
Hiện tại bọn họ không thể ly khai đáy sông, nhưng cũng muốn ra ngoài lối đi chờ đợi thời cơ, đợi vòng xoáy xuất hiện sẽ rời đi.
Trong động chỉ còn lại ba người Đường Phong đang si mê nhìn linh nhũ, Đường Phong liếc nhìn Linh Khiếp Nhan khẽ thở dài một cái:
- Thả bọn họ rời đi thôi.
Linh Khiếp Nhan có chút ngượng ngùng liếc Đường Phong:
- Ta cũng nghĩ vậy.
- Sau này loại chuyện lấy oán trả ơn không nên nghĩ tới nữa.
Đường Phong trừng mắt liếc nàng, Linh Khiếp Nhan chu mỏ nói:
- Biết rồi.
Nha đầu này, sau khi thôn phệ kiếm linh đã bị ảnh hưởng không nhỏ bởi tính cách độc ác và bá đạo, vừa rồi hai phu thê Sở Hoài Thiên ly khai lập tức, Đường Phong cảm nhận được sát cơ trên người Linh Khiếp Nhan phát ra.
Nàng muốn giết người diệt khẩu! Linh nhũ quá quý trọng, thứ này càng ít người biết rõ càng tốt. Tuy Sở Hoài Thiên là một trang nam tử, nhưng ai có thể bảo chứng ngày sau khi gặp phải nguy hiểm chó bán tin tức này ra không? Chỉ sợ họ cũng phát giác ra sát cơ của Linh Khiếp Nhan, cho nên hai phu thê Sở Hoài Thiên mới vội vàng rời đi.
Mỗi một chữ khi Đường Phong và Linh Khiếp Nhan đối thoại đều lọt vào tai Trang Tú Tú, Trang đại tiểu thư cũng không phải là người hồ đồ, nghe xong liền minh bạch chuyện gì xảy ra, dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Linh Khiếp Nhan, nàng không nghĩ tới nữ nhân này lại độc ác như vậy.
Linh Khiếp Nhan nhìn nàng cười cười, ôn nhu nói:
- Trở về Trang gia, nếu dám đem chuyện này tiết lộ nửa chữ, ta sẽ diệt môn Trang gia các ngươi!
Ngữ khí nhu hòa, nhưng lại sát khí đằng đằng.
Trang Tú Tú vội vàng trốn đến sau lưng Đường Phong, nàng đã tận mắt nhìn thấy sự khủng bố của Linh Khiếp Nhan, hai Linh giai hạ phẩm bị nàng đùa giỡn, lấy thực lực Trang gia bây giờ, không có khả năng cản được công kích của nữ nhân này.
- Đem thứ này rời đi thôi.
Đường Phong xoa tay.
Trang Tú Tú giội một chậu nước lạnh xuống:
- Đồ vật ở đây không thể mang ra ngoài.
- Cái gì?
Đường Phong ngạc nhiên.
- Chúng ta dùng hồn phách tiến vào nơi này, thời điểm trở về chỉ có thể dùng hồn phách trở về, bất kỳ đồ vật nào ở đây cũng không thể mang theo.
- Nhưng ta có thể cầm được mà. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Để chứng minh cho lời nói của mình, Đường Phong còn thò tay nhặt một hòn đá trên mặt đất, cong tay bắn ra, ném vào vách tường thủng một lỗ lớn.
- Ta biết rõ, ngươi có thể cầm, có có thể mang theo linh nhũ này, nhưng không thể mang ra khỏi Vạn Ma Quật, hiểu ý ta chứ?
Đường Phong cùng Linh Khiếp Nhan há hốc mồm. Bận rộn lâu như vậy, không mang theo được linh nhũ thì làm sao nàng có thân thể? Bận rộn lâu như vậy được gì chứ?
- Sao ngươi không nói sớm?
Đường Phong buồn bực muốn chết.
- Ngươi không hỏi ta mà.
Trang Tú Tú rất vô tội.
- Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chỉ có thể ngắm nó sao?
Đường Phong chỉ vào ao linh nhũ trước mặt.
Thần sắc Linh Khiếp Nhan ảm đạm, hi vọng ở ngay trước mắt, nhưng không làm được gì, dù là ai cũng khó chịu.
Nhẹ nhàng thở dài, Linh Khiếp Nhan mở miệng nói:
- Xem ra ta không có duyên phận với ao linh nhũ này rồi.
- Đừng nói lời nhụt chí như thế, không thử thì làm sao biết không mang ra được?
Đường Phong an ủi.
- Không cần thử, trước khi nàng nói ta đã nghĩ đến rồi, chỉ không dám hỏi...
Linh Khiếp Nhan nhẹ nhàng cười.
- Tuy không thể mang nó đi, nhưng không phải nó không có tác dụng với chúng ta.
- Tác dụng gì?
Trang Tú Tú hỏi.
- Xuống dưới thì biết.
Linh Khiếp Nhan nói, ra tay nhanh như thiểm điện chế trụ Trang Tú Tú, làm nàng kinh ngạc, liền ném nàng vào trong ao linh nhũ, xong việc còn vỗ vỗ tay nói:
- Tiện nghi cho ngươi.
Trang Tú Tú đang tràn đầy hoảng sợ, không biết tại sao Linh Khiếp Nhan đột nhiên ra tay với nàng, nhưng sau khi tiến vào trong linh nhũ, sắc mặt nàng biến đổi, trở nên vui vẻ, thậm chí nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ một hồi.
Âm thanh vừa phát ra, sắc mặt Trang Tú Tú đỏ đến tận mang tai, liền lặn vào trong linh nhũ.
- Phong ca ca ngươi cũng tới.
Linh Khiếp Nhan kéo Đường Phong nhảy vào trong linh nhũ, Đường Phong vừa tiến vào liền biết rõ vì sao Trang Tú Tú lại biến thành như vậy.
Linh nhũ bao quanh người, liền có một cảm giác rất khoan khoái dễ chịu, giống như có một bàn tay mềm mại không xương đang vuốt ve thân thể mình, toàn thân lười biếng an nhàn.
Hơn nữa loại cảm giác này, không chỉ thân thể khoan khoái dễ chịu, mà ngay cả hồn phách cũng khoan khoái dễ chịu, linh hồn rất thoải mái.
Nương theo cảm giác khoan khoái dễ chịu này, Đường Phong còn có thể cảm giác được một cỗ năng lượng vô hình đang tiến dũng mãnh vào thân thể mình, làm cho lực lượng hồn phách tăng trưởng lên trình độ không thể tưởng tượng.
- Cái này...
Đường Phong mừng rỡ nói không ra lời, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn cảm giác lực lượng hồn phách đã tăng trưởng không ít, nếu có thể ngâm lâu dài, căn bản không cần đi tìm người đánh nhau để rèn luyện hồn phách.
Cái ao nước cũng không lớn, ba người ngâm trong đó chỉ vừa đủ lách người, Đường Phong bị vây vào giữa, bên trái là Trang Tú Tú, bên phải là Linh Khiếp Nhan, hương vị như trầm hương trên người nhị nữ giao hòa vào nhau, giống như thể hồ quán đỉnh.
Hơn dung lượng của ao linh nhũ này cũng không ít, Đường Phong khoanh chân ngồi trong đó, linh nhũ tiến vào lồng ngực của hắn.
Linh Khiếp Nhan không cố kỵ mà kéo tay Đường Phong một cái, đem khoác lên bờ vai của nàng, giải thích nói:
- Linh nhũ là tinh hoa của linh khí, còn trân quý hơn linh thạch, sở dĩ nó có thể làm cho người ta thoát thai hoán cốt, bởi vì nó có thể rèn luyện tinh khí thần của một người. Mà tinh khí thần của người ta, chính là thể hiện độ mạnh yếu của ba hồn bảy vía, bây giờ hồn phách chúng ta tiến vào đây, cho nên ngâm trong này mới có tác dụng. Nếu dùng thân thể thực sự để ngâm, không có tu vi Linh giai, không qua bao lâu sẽ bạo thể mà chết.

Vô Thường - Chương #1154


Báo Lỗi Truyện
Chương 1154/1679