Chương 1153: Nhất mạch linh nhũ. (Thượng)


Cơ hội tốt, tiến vào!
Hai mắt Sở Hoài Thiên tỏa sáng, vội vàng nói một tiếng, cùng phu nhân cấp tốc lao về phía trước, Đường Phong cùng Trang Tú Tú theo sát phía sau.
Bốn người nhảy vào trong nước, giữa không trung gập thân lại, bay thẳng vào trung tâm vị trí vòng xoáy.
Từ bên ngoài nhìn lại, vòng xoáy xoay tròn với tốc độ cực nhanh, uy hiếp rất lớn, nhưng khi tiến vào trung tâm vòng xoáy, lại phát hiện ở đây rất an toàn, thậm chí một giọt nước sông cũng không có.
Phạm vi trung tâm vòng xoáy, hoàn toàn là khu vực chân không.
Thân thể cấp tốc hạ xuống, Đường Phong không khỏi sợ hãi thán phục chiều sâu của dòng sông. Hạ gần trăm trượng, Đường Phong có thể mơ hồ nhìn thấy một đạo thân ảnh nhỏ bé yêu ớt đang nhảy múa, mái tóc bạc trên đầu như tinh linh đang nhảy múa, làm cho nước sông xoay tròn, mở một thông đạo an toàn cho mọi người.
Nha đầu kia bây giờ nhìn rất mê người! Đường Phong nghĩ thầm.
Sau khi phu thê Sở Hoài Thiên hạ xuống đáy sông, liền chui vào một cửa động, lập tức biến mất, Trang Tú Tú cũng như thế, trước khi Đường Phong đi vào liền nắm lấy vòng eo Linh Khiếp Nhan, mang theo nàng triển khai bộ pháp đuổi theo.
Khi xuống đáy sông, Linh Khiếp Nhan liền phát hiện, hơn nữa phát hiện vị trí chế tạo vòng xoáy rất xảo diệu, trong ám đạo dưới hấp lực cường đại đem nước trong thông đạo hấp khô, cho nên thời điểm mọi người tiến vào thông đạo chỉ cần cẩn thận một chút, không cần lo lắng dính chút dơ bẩn nào.
Nha đầu nhu thuận giống như con mèo nhỏ, tùy ý cho Đường Phong ôm, còn cười khanh khách không ngừng, một đoàn khí tức nhuyễn hương thổi tới bên tai Đường Phong, làm cho hắn cảm thấy ngứa ngứa.
- Đừng làm rộn!
Đường Phong biết rõ cô nương này cố ý, không khỏi trách cứ một câu.
Linh Khiếp Nhan hừ lạnh một tiếng, hai tay như nguyễn xà quấn lấy cổ Đường Phong, càng dán chặc hơn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trong bóng tối, Đường Phong không biết đi về phía trước bao lâu, chỉ biết ám đạo này phải rẽ bảy tám lần, từ phía trên đi xuống, rất giày vò thần kinh.
Đi một lát, phía trước thông đạo trở nên khô ráo, Đường Phong đoán ở đây đã rời xa đáy sông, cho nên không có nước sông thấm ướt, mà thông đạo cũng trở nên hẹp hơn rất nhiều, chỉ lọt một người đi qua.
Trang Tú Tú quỳ trên mặt đất, học bộ dạng bò sát như Tô Túy Nguyệt phía trước, không để ý, có cảm giác như bờ mông có người đang nhìn.
- Đường Phong ngươi chậm một chút.
Sắc mặt Trang Tú Tú đỏ bừng.
Đường Phong ho một tiếng, vội vàng dừng lại.
Đột nhiên Linh Khiếp Nhan cười hắc hắc một tiếng, Đường Phong nghe ra trong tiếng cười kia ẩn dấu một ít hương vị gian tà, đang muốn quay đầu hỏi thăm, thì thấy dưới nách mình có một bàn tay nhỏ bé xuyên qua, sau đó chộp vào kiều đồn ngạo nghễ của Trang Tú Tú.
Trang Tú Tú hét lên một tiếng kinh hãi, Đường Phong nhìn thấy rất rõ ràng, bộ vị bị chộp kia biến hình. Tròng mắt Đường Phong thiếu chút nữa rơi xuống, cả hai đều là nữ nhân, chuyện này có thể tính là lưu manh đùa nghịch hay không?
Trang Tú Tú quay đầu nhìn lại, mắt nước mắt lưng tròng nhìn Đường Phong, sắc mặt vừa ủy khuất lại vừa đỏ bừng.
- Phong ca ca ngươi thật là hoại tử, tại sao lại làm thế?
Vẻ mặt Linh Khiếp Nhan nghiêm túc và phỉ nhổ nói.
- Nếu ta nói ta không làm, ngươi tin không?
Vẻ mặt Đường Phong chân thành địa nhìn Trang Tú Tú, nàng gật đầu nhưng rồi lại lắc đầu.
Nhưng bùn đất trên đũng quần, nên giải thích như thế nào.
Trang Tú Tú quay đầu lại bò tiếp, nhưng lần này tốc độ của nàng rất nhanh, bò hai ba cái đã bỏ xa Đường Phong.
- Tại sao làm thế?
Đường Phong quay đầu lại nhìn Linh Khiếp Nhan nhẹ giọng hỏi, đây chẳng phải làm hãm hại thiếu gia ta làm việc bất nghĩa sao?
- Không có làm gì cả.
Linh Khiếp Nhan cười hì hì một cái.
- Ta muốn làm cho nàng ghét ngươi.
Đường Phong dở khóc dở cười.
Đám người rất nhanh đã bò qua thông đạo chật vật vừa rồi, thời điểm trước mặt xuất hiện một điểm sáng, Đường Phong phát hiện nơi này là một động thiên, chui ra khỏi thông đạo, đưa mắt nhìn quanh, động này có diện tích không lớn, chỉ khoảng hơn mười trượng mà thôi, nhưng lại cực kỳ khô ráo, thậm chí có chút ít mát mẻ.
Một đường đi tới, Đường Phong đoán được đoàn người bọn họ ở vị trí cách mặt đất ít nhất mấy trăm trượng, nói cách khác động này nằm ở dưới đáy sông vừa rồi.
Trong động chẳng có gì, trừ mấy cây cột đá chắc chắn kết nối với nhau, không có đồ vật gì đặc thù cả. Ở bên cạnh, có một ít dụng cụ sinh hoạt, xem ra đây là chỗ sinh hoạt của phu thê Sở Hoài Thiên.
Hít sâu một hơi, Đường Phong cảm giác được một cổ linh khí tinh thuần đến cực điểm xông vào mũi, cả người của hắn cảm giác rất khoan khoái dễ chịu, khi tới nơi này Đường Phong đã cảm giác linh khí ở đây nồng động cực kỳ, mà đến nơi đây, cảm giác này càng lớn hơn.
- Mời các vị qua bên này.
Sở Hoài Thiên đi qua một hướng, ánh mắt nóng rực nhìn về phía trước
Đường Phong vội vàng chạy qua, đứng bên cạnh hắn, nhìn cảnh trước mắt hắn cảm thấy ngẩn ngơ.
Trước mặt là một ao nước đầy chất lỏng màu ngà sữa, cái ao nước này dài khoảng một trượng, rộng hai trượng, nước trong ao có màu ngà sữa như sữa trâu, một mùi thơm bay vào mũi làm cho người ta nhịn không được muốn uống một ngụm.
Nhưng Đường Phong biết rõ, thứ này không thể tùy tiện uống một ngụm, linh nhũ là thứ cao cấp hơn cả linh thạch, dù không thể so sánh với đỉnh cấp linh thạch, thì đây cũng là thứ quý giá trong cả thiên địa, một giọt đã có thể làm cho người ta thoát thai hoán cốt nếu thật sự uống một ngụm, dù là Linh giai cao thủ chỉ sợ cũng không thể chịu nổi năng lượng chứa trong nó.
Mà ở trước mặt, là một ao linh nhũ!
- Đây là linh nhũ sao? Thật xinh đẹp!
Trang Tú Tú nhịn không được liếm liếm bờ môi
- Chính là thứ này.
Trong mắt Linh Khiếp Nhan tràn đầy cuồng nhiệt, bao nhiêu năm rồi, nàng luôn mơ ước có được thân thể của mình, Tái Sinh Thạch đã tìm được, vốn nàng nghĩ phải tìm Vạn Niên Thạch Nhũ, nhưng không nghĩ tới trời đất đưa đẩy lại làm cho nàng tìm được linh nhũ, thứ này tốt hơn Vạn Niên Thạch Nhũ rất nhiều!
Chỉ cần đem một chút thứ này ra khỏi đây, lấy một ít Đường Phong Huyết, mộng tưởng của nàng sẽ thành sự thật, tâm nguyện hơn cả ngàn năm sắp thành hiện thực, dù là Linh Khiếp Nhan cũng không thể khống chế cảm xúc của mình.
- Đây là linh nhũ.
Sở Hoài Thiên thở dài một tiếng, hai phu thê bọn họ vì có được linh nhũ mà thoát thai hoán cốt, dùng tư chất bình thường trở thành cao thủ Thiên giai thượng phẩm nhưng cuối cùng cũng vì thứ này mà tan nhà nát cửa, phúc này, họa này, ai có thể nói rõ ràng?

Vô Thường - Chương #1153


Báo Lỗi Truyện
Chương 1153/1679