Chương 1136: Kẻ gây tai họa (Hạ)


Người núp ở phía sau cũng khá cảnh giác, ẩn tàng khí tức toàn thân, ngay cả Trang Tú Tú cũng không thể tìm ra sơ hở, bất quá còn lâu mới lừa được Đường Phong. Trang Tú Tú hô một tiếng vẫn không thấy động tĩnh gì, thanh âm càng trở nên sắc bén:
- Nếu không ra thì đừng trách ta không khách khí.
Người theo phía sau biết từ trước đến nay Trang Tú Tú nói một là một, hai là hai, nếu nàng nói không khách khí tuyệt tối sẽ không khách khí với ngươi, rơi vào đường cùng, cũng chỉ có thể từ địa phương ẩn nấp đi ra.
Trang Tú Tú thấy rõ diện mạo của người phía sau, mi mắt không khỏi hiện lên môt tia chán ghét, chất vấn nói:
- Trang Vô Lượng, ngươi lén lút đi theo phía sau ta làm gì?
Trang Vô Lượng xấu hổ cười cười :
- Ta muốn đi Vạn Ma Quật tu luyện, tiểu tỷ cũng đi sao?
- Biết rồi còn cố hỏi...
Sắc mặt Trang Tú Tú lạnh hơn, con đường này dùng để đi đến Vạn Ma Quật, chỉ cần là đệ tử Trang gia đều biết rõ, tại sao Trang Vô Lượng lại dùng lý do đó để thoái thác?
Thực sự thấy hắn rất đáng nghi.
- Kia vừa đúng dịp, chúng ta cùng đi vào.
Trang Vô Lượng cố gắng nở một nụ cười lấy lòng.
- Muốn tiến vào Vạn Ma Quật phải được sự cho phép của gia chủ, Trang Vô Lượng, chuyện ngươi tới Vạn Ma Quật trang chủ có biết không?
Trang Tú Tú hỏi.
Thần sắc Trang Vô Lượng rất bình tĩnh đáp :
- Đại tiểu thư lẽ nào đã quên, ngoài trừ sự đồng ý của gia chủ, chỉ cần trưởng lão đồng ý cũng có thể tiến vào Vạn Ma Quật. Lúc trước khi đi ta cũng đã bẩm báo qua, thân là đệ tử Trang gia, chút quy củ đó ta vẫn nhớ.
- Nếu đã như vậy, tùy ngươi muốn làm gì thì làm, bất quá lúc vào Vạn Ma Quật đừng đi theo chúng ta.
Trang Tú Tú bỏ lại một câu nói, liền dẫn theo Đường Phong xoay người đi về phía trước.
- Tiểu tỷ, chờ ta với. Ngươi không nên ở cùng nam nhân này, thanh danh của hắn rất không tốt.
- Cút, không cần ngươi quan tâm chuyện của ta!
Trang Tú Tú chém ngược một kiếm, cảm giác băng lãnh của kiếm khí tỏa ra, Trang Vô Lượng giật mình tránh ra, chờ lúc hắn quay lại, Trang Tú Tú và Đường Phong đã đi thật xa rồi.
- Đàn bà thối tha! Sớm muộn gì cũng có một ngay cho ngươi biết sự lợi hại của bổn thiếu gia ta!
Trang Vô Lượng oán hận mắng một tiếng, chạy nhanh đuổi theo.
- Tú Tú, kia có phải người kia thích nàng?
Đường Phong một bên chạy đi, một bên dò hỏi. Cuối cùng hắn cũng minh bạch tại sao địch ý của Trang Vô Lượng đối với mình lại lớn như vậy, thì ra nữ nhân trước mắt này chính là căn nguyên.
Đại tiểu thư Trang gia, người đẹp, công phu càng tốt, tự nhiên cũng có không ít thanh niên trầm mê, chỉ sợ Trang Vô Lượng này cũng là một trong số đó.
- Trừ ngươi ra, những nam nhân khác tất cả đều là phế vật, phế vật nên có giác ngộ của phế vật, chưa đủ tư cách thích ta.
Trang Tú Tú cho đó là điều hiển nhiên.
- Ta xem người khác cũng rất tốt, tại sao nàng không suy nghĩ một chút?
Đường Phong cố gắng đóng vai ông tơ bà nguyệt một lần. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trang Tú Tú đột nhiên ngừng lại, quay đầu căm tức nhìn Đường Phong, ngực nâng lên, lạnh lùng nói :
- Đường Phong, nếu ngươi còn nói những câu như vậy, ta vĩnh viễn sẽ không để ý ngươi nữa, ngươi có thể không thích ta, nhưng tuyệt đối không có quyền đưa đẩy ta cho nam nhân nào khác, chuyện của ta chính ta biết nên phải làm gì.
"Thôi, nói thêm chút nữa chắc cô nàng nổi điên lên mất."
Thấy Đường Phong không hề nói gì, Trang Tú Tú cũng cảm giác được vừa rồi mình nói nặng lời một chút, liền nói ra chân tướng sự việc cho Đường Phong.
Tuổi của Trang Vô Lượng cũng không lớn, đã có cảnh giới Thiên Giai thượng phẩm, tự nhiên trở thành đệ tử tinh anh của Trang gia, hơn nữa hắn cũng không giống đệ tử bình thường, vì phụ thân hắn là một trưởng lão của Trang gia, cũng bởi vậy nên thân phận địa vị của Trang Vô Lượng cao hơn rất nhiều so với người bình thường.
Thời gian Trang Tú Tú ở bên cạnh hắn cũng rất nhiều, ngay từ nhỏ đã bắt đầu cùng nhau tu luyện, vô tư trong sáng.
Nhưng đến lúc lớn lên, Trang Tú Tú bộc phát ra tư chất và thực lực hơn hơn người làm cho nàng càng ngày càng trở nên cao ngạo, không nói đệ tử bình thường, ngay cả Trang Vô Lượng nàng cũng không thèm để ý đến.
Ngược lại đối phương dành rất nhiều tình cảm cho Trang Tú Tú, ỷ vào phụ thân mình là trưởng lão Trang gia, bình thường rất hay bám theo cứng rắn tán tỉnh. Hắn càng làm như vậy, Trang Tú Tú lại càng cảm thấy phiền toái, dẫn đến hiện tại Trang tiểu thư vừa thấy hắn sẽ bực mình.
Lầy này Trang Vô Lượng làm khó Đường Phong cũng không tính là một chuyện lạ ngoài ý muốn, trong lần trước trên lôi đài của gia tộc đại bỉ, tin tức Trang Tú Tú muốn Đường Phong gia nhập Trang gia đã truyền khắp toàn bộ Linh mạch chi địa, bản thân Trang Vô Lượng cũng là người trong cuộc, sao lại không biết? Nữ nhân mình thích lại yêu một người nam nhân khác, đổi lại là người khác cũng sẽ không cam tâm.
Nghe Trang Tú Tú nói xong, Đường Phong không khỏi có chút đồng tình cùng Trang Vô Lượng. Nếu là chính mình gặp phải chuyện này, chỉ sợ cũng sẽ rất phẫn nộ. Bất quá đồng tình hay là đồng tình, nếu Trang Vô Lượng không động đến mình thì thôi, nếu là trêu trọc mình, Đường Phong cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
- Tới rồi, phía trước chính là Vạn Ma Quật.
Đột nhiên Trang Tú Tú dừng chân lại, chỉ vào phía trước mà nói.
Đường Phong thu hồi những suy nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy phía trước cách đó không xa không biết khi nào xuất hiện một đầu ngọn núi, mà mình và Tú Tú đang đứng cách chân núi phạm vi hơn mười trượng, có thể nhìn rõ ràng ở đằng kia có một cái miệng động đen kịt.
Sắc mặt Đường Phong đột biến, mặc dù lúc nãy trên đường đi hắn đã nghe Trang Tú Tú nói qua, nhưng mà hắn luôn luôn quan sát hoàn cảnh chu vi xung quanh, căn bản không phát hiện sự tồn tại của một đỉnh núi nào.
Ngọn núi này cũng không cao lắm, nếu so sánh với những ngọn núi nguy nga khác, nó chỉ là một đứa trẻ con, cho dù như vậy, cũng cao hơn mười trượng, dài hơn mười dặm.
Nó xuất hiện dưới phương thức vô cùng quỷ dị trước mặt Đường Phong, không một chút dấu hiệu. Giống như nó vẫn luôn tồn tại ở đây, mà người ta phải đi tới gần nó mới có thể thấy nó.
- Trận pháp?
Trong nháy mắt Đường Phong đã đoán ra nguyên do.
- Ừm.
Trang Tú Tú gật đầu:
- Thời gian Vạn Ma Quật tồn tại đã lâu, tổ tiên của Trang gia đến chỗ này nó cũng đã tồn tại vô số năm rồi. Không biết là vị cao nhân nào động tay động chân, phải đi tới gần sát mới có khả năng nhìn thấy, theo suy đoán của các gia chủ đời trước, đây chính là tác dụng của trận pháp, về phần đó là trận pháp gì thì ta không biết. Không chỉ bên ngoài Vạn Ma Quật, mà cả bên trong cũng có trận pháp.

Vô Thường - Chương #1136


Báo Lỗi Truyện
Chương 1136/1679