Chương 1135: Kẻ gây tai họa (Thượng)


Quả nhiên, ba phút sau, âm thanh tay áo kêu phần phật từ phương xa truyền đến, tiếng cười to lớn của Trang Chính Kiền cũng theo sau:
- Khách quý, khách quý, không ngờ Đường thiếu hiệp sẽ đến Trang gia, làm cho kẻ hèn này nở mày nở mặt nha!
Vừa dứt lời, Trang Chính Kiền mang theo vẻ mặt uể oải đi tới trước mặt Đường Phong. Trang gia phải xử lý rất nhiều chuyện tình so với Bố gia, cho nên thần sắc của Trang Chính Kiền còn uể oải hơn Bố Trường Thiên, bất quá nhìn lúc nhìn thấy Đường Phong như cũng vẫn là dáng tươi cười đầy mặt.
Đường Phong khom người nắm tay chào :
- Vốn là lúc này vãn bối không nên đến đây quấy rầy tiền bối, nhưng sự tình bắt buộc, còn thỉnh tiền bối thứ lỗi.
- Sao lại nói thế!
Trang Chính Kiền cười ha ha một tiếng, Đường Phong hôm nay cũng không giống lúc trước xuất hiện tại Linh Mạch Chi Địa, cho dù ai nhìn thấy hắn đều phải để cho hắn ba phần mặt mũi:
- Lúc nào Đường thiếu hiệp cũng có thể đến Trang gia, già trẻ Trang gia vô cùng hoan nghênh ngươi.
- Vậy à? Vừa rồi thiếu chút nữa vãn bối còn bị người chặn lại ngoài cửa, suýt nữa còn bị người ta nhục mạ.
Đường Phong nhẹ giọng nói thầm một câu.
- Người nào?
Lỗ tai Trang Chính Kiền linh mẫn vô cùng, làm sao sẽ không nghe được lời nói thầm của Đường Phong. Sắc mặc biến đổi, dùng ánh mắt sắc bén quay đầu hướng chung quanh, chỉ thấy Trang Vô Lượng cúi thấp đầu, lén lút muốn chạy tới phía sau đoàn người ẩn nấp.
- Ha ha, vãn bối nói đùa mà thôi!
Đột nhiên Đường Phong lại thay đổi.
Trang Chính Kiền liếc mắt nhìn Đường Phong, lại nhìn Trang Vô Lượng một cái, lúc này mới cười nói:
- Đường thiếu hiệp thật cũng biết đùa, đến đây, còn thỉnh thiếu hiệp vào bên trong an tọa.
Nói xong, hung ác liếc mắt nhìn Trang Vô Lượng, nhìn đến nổi Trang Vô Lượng sợ hãi rụt cổ lại.
Đường Phong cũng quay đầu, thị uy lườm Trang Vô Lượng một cái, thiếu chút nữa để hắn tức nổ phổi.
- Tiểu tử thối, ngươi đợi đó!
Trong lòng Trang Vô Lượng âm thầm nảy sinh ác độc.
Đợi Đường Phong nói rõ ý đồ của mình, Trang Chính Kiền không nói hai lời, liền gật đầu đồng ý, Vạn Ma Quật tuy rằng là nơi lịch lãm riêng của Trang gia, nhưng Đường Phong muốn mượn dùng, Trang Chính Kiền cũng sẽ không chối từ.
Tại Chung Linh Cốc, Trang Chính Kiền xém chút bị Ảnh Tử đánh lén, nếu không phải Đường Phong kịp thời nhắc nhở, chỉ sợ hắn cũng không thể sống đến bây giờ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Đường thiếu hiệp muốn đi thì cứ tự nhiên, chỉ là...
Trang Chính Kiền nhíu mày, chần chờ một lúc mới nói:
- Không phải lão phu không tin tưởng thực lực Đường thiếu hiệp, chỉ là tình huống trong Vạn Ma Quật có chút đặc thù, nếu là không có người chỉ dẫn, chỉ sợ sẽ gặp thiệt thòi lớn. Còn thỉnh Đường thiếu hiệp chờ một lát, đợi lão phu tìm cho ngươi một người đồng hành, cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
- Cũng tốt, vậy làm phiền gia chủ rồi!
Đường Phong gật đầu.
Hiện tại Đường Phong là nhân tài ưu tú nhất của Đường gia bảo, nếu là bởi vì lịch lãm ở trong Vạn Ma Quật xảy ra việc gì sơ xuất, Trang Chính Kiền cũng không thể gánh vác, cho nên hắn muốn tìm một người đi cùng Đường Phong.
Thế nhưng biết tìm ai cùng đi đây? Tìm người của thế hệ trước khẳng định không được, người trẻ tuổi thực lực lại thấp, đi cũng không giải quyết được việc gì, chỉ mang thêm gánh nặng cho Đường Phong.
Đúng lúc Trang Chính Kiền đang suy nghĩ, một thân oảnh diễm lệ ngoài cửa tiến vào thật nhanh, người chưa thấy nhưng đã thấy thanh âm đến trước :
- Ta muốn đi cùng hắn.
Đợi thấy rõ khuôn mặt người đến, nét mặt già nua của Đường Phong thiếu chút nữa rơi xuống đất, lặng lẽ đánh giá đối phương qua khe hở, chỉ thấy đối phương cười rất ngọt ngào với mình, mặt đầy hoa đào tuôn ra.
Trang Tú Tú, người mà Đường Phong không muốn gặp nhất! Cũng bởi vì vừa rồi chính mình hô một tiếng, nếu là Trang Chính Kiền có thể nghe được, tự nhiên Trang Tú Tú cũng nghe thấy, nàng không phải là người điếc. Lúc nghe Đường Phong nói vậy vội vàng chạy ra.
- Ách!
Trang Chính Kiền cũng có chút không biết phải làm thế nào mới tốt, hắn đương nhiên biết Trang Tú Tú luôn nghĩ về Đường Phong, nhưng mà đệ tử ưu tú nhất của gia tộc nếu gả ra bên ngoài, đối với Trang gia cũng là một loại tổn thất.
Đường Phong khe khẽ nháy mắt với Trang Chính Kiền, rất mong đợi hắn cự tuyệt đề nghị của Trang Tú Tú.
Trang Chính Kiền tự nhiên thấy được, đang muốn nói Trang Tú Tú đã nói tiếp một câu nữa làm cho ý định của hắn bị phá hỏng :
- Nếu không cho ta đi, ta sẽ tự mình đi, dù sao ta cũng muốn đi lịch lãm, tăng thêm chút thực lực.
- Khụ khụ!
Trang Chính Kiền vô cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể để Đường Phong tự chọn lựa:
- Đường thiếu hiệp, ngươi xem nên làm thế nào?
Đường Phong cúi đầu nhìn tay, ừ, vân tay của ngươi thật có phách lực nha, trở tay làm mây, lật tay làm mưa, quả thật khó lường, khó lường mà.
- Đã thế cứ quyết định như vậy đi, ngươi và Đường thiếu hiệp cùng nhau đi Vạn Ma Quật, dọc đường phải thay Đường thiếu hiệp chuẩn bị đầy đủ.
- Vâng!
Trang Tú Tú đáp ứng ngay lập tức, tưởng chừng như rất sợ Trang Chính Kiền sẽ đổi ý.
Đường Phong ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy u oán nhìn Trang Chính Kiền, Trang Chính Kiền lại ngoảnh mặt làm ngơ.
- Đi thôi.
Trang Tú Tú vẫy vẫy Đường Phong, thấy hắn không có cử động gì, dĩ nhiên vọt đến trước mặt hắn, cầm lấy tay hắn kéo ra bên ngoài.
- Hài...!
Trang Chính Kiền nhìn bóng lưng hai người tiêu thất, không khỏi thở dài một hơi, nữ nhi đã lớn, nghĩ muốn giữ lại đều giữ không được, sau này Trang gia rốt cuộc trong mong vào ai đây?
- Tú Tú, một mình ta có thể ứng phó mọi việc, hay là ngươi trở về đi.
Lúc đi ra ngoài, vẻ mặt Đường Phong nghiêm túc nói với Trang Tú Tú.
- Hừ!
Trang Tú Tú nhếch mũi nói :
-Vạn Ma Quật không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, không có người dẫn đường, có khả năng ngươi đi vào bên trong vĩnh viễn đều không về được.
Tưởng thiếu gia sợ hả? Làm sao Đường Phong tin vào chuyện vô căn cứ như vậy. Bất quá hắn cũng nghĩ đến không có khả năng đuổi được Trang Tú Tú đi.
- Yên tâm, ta sẽ không nhắc lại chuyện này nữa, trước hết ngươi cứ coi ta là bằng hữu được rồi.
Trang Tú Tú đi trước, tư thế oai hùng hiên ngang nói.
- Vậy thì tốt!
Tinh thần Đường Phong chấn động, chỉ cần Trang Tú Tú không đề cập đến chuyện giữa mình và Lại tỷ, vậy thì đi cùng nàng cũng chẳng có gì phải xấu hổ.
- Thấy ngươi vui vẻ như vậy, ta cũng có thể làm một trong mấy vị phu nhân của ngươi được không?
Trang Tú Tú quay đầu lại trừng mắt nhìn Đường Phong.
Đường Phong ngậm miệng không chịu nói, quay đầu chạy đi, im lặng là vàng.
- Có người ở phía sau đuổi theo, chạy nhanh!
Đột nhiên Đường Phong truyền âm cho Trang Tú Tú nói.
Trang Tú Tú dừng chân, quay đầu nhìn lại, híp mắt quát một tiếng:
- Ai, Đi ra!

Vô Thường - Chương #1135


Báo Lỗi Truyện
Chương 1135/1679