Chương 1129 : Âm hồn dị động


Sáu Dược Thi có thực lực Linh Giai cùng nhau động thủ, tốc độ không nhanh không được, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi ba mươi hơi thở, một ngôi mộ thật to liền bị đào lên.
Một cổ mùi hôi thối và máu tươi nhàn nhạt từ bên trong truyền ra, trong lòng Đường Phong trầm xuống, đã phân hủy? Có lẽ không phân hủy toàn bộ đi?
Bất chấp những việc nghe thấy đã đủ rợn người, Đường Phong để sáu Dược Thi mang toàn bộ thi thể bên trong đưa ra ngoài, chỉnh tề đặt trước mặt.
Thi thể không nhiều lắm, cũng không thiếu, khoảng chừng hơn ba mươi cái! Những thi thể này đều là cao thủ của Huyết Vụ Thành. Những người thuộc gia tộc ở Linh Mạch Chi Địa, đều được gia tộc mình mang về an táng cẩn thận.
Sau kiểm tra tỉ mỉ, lúc này Đường Phong mới yên lòng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
May mắn tất cả những người này đều có cảnh giới Linh Giai, thân thể đã được rèn luyện đến một trình độ nhất định, mặc dù cách hai tháng, thi thể của bọn họ cũng chỉ mục nát một chút mà thôi.
Bất quá có một số thi thể vô cùng thê thảm, thậm chí còn có thi thể bị trảm thành một đống lùng bùng. Những thi thể này đều là do cao thủ của các đại gia tộc hạ thủ, thù hận đối với Huyết Vụ Thành làm cho bọn họ hận không thể bầm thây vạn đoạn.
Những thi thể tổn hại này đương nhiên không có tác dụng gì, Đường Phong để sáu Dược Thi ném chúng vào phần mộ, còn mình kiểm tra lại một lần, mang những thi thể cơ bản không tổn hao chút nào thu vào Không gian Mị ảnh.
Lần hành động này, thụ hoạch đúng là không nhỏ, đạt được mười tám bộ thi thể cao thủ Linh Giai, trong đó còn có cả thi thể Thiên Diện Nhân Bích Kinh Thần tu vi Linh Giai Trung Phẩm.
Bích Kinh Thần bị Đường Phong Giết, ở trước ngực chỉ có một vết thương, nếu như chế tạo thật tốt, tuyệt đối có thể trở thành một trợ thủ đắc lực.
Cộng thêm những thi thể cao thủ linh trận thu được trước kia, trong tay Đường Phong có hơn hai mươi bộ. Thân thể còn có Thiên Cơ Tử, trong đó còn có một thi thể Linh giai thượng phẩm Thiên Cơ Tử tại Bạch Đế bí cảnh.
Vừa nghĩ đến những thi thể này nếu lập tức chế tạo thành Dược Thi, đi theo bên cạnh chính mình, chỉ cần ra lệnh một tiếng, chúng nó liền như bầy sói, như hổ báo xông lên đánh về phía kẻ địch, Đường Phong không nhịn được cười to ba tiếng.
Hơn hai mươi bộ Dược Thi cảnh giới Linh Giai, không sợ sống chết, đổi là ai cũng không thể đỡ được. Bất quá nguyện vọng tốt đẹp này có thể thực hiện hay không, còn phải đợi lúc nào có thời gian đi thử nghiệm. Pha chế Dược Thi không phải chuyện một ngày hai ngày có thể làm được, ít nhất cũng muốn hơn một năm rưỡi, hơn nữa pha chế Dược Thi càng lâu, thực lực của Dược Thi có thể phát ra lại càng cường đại.
Cho toàn bộ mười tám bộ thi thể cao thủ Linh Giai vào Không gian Mị ảnh, Đường Phong đang chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, chỗ cương tâm lại truyện đến một cảm giác khác thường.
Một bộ phận âm hồn dĩ nhiên rục rịch muốn thoát ly khỏi sự ràng buộc của tiểu khô lâu, dưới sự nghi hoặc, Đường Phong ngưng thần nhìn lại, không khỏi cảm giác thấy kỳ quái.
Những âm hồn trong cương tâm của chính mình, tất cả đều là lần trước mới ngưng luyện ra, hiện tại một bộ phận nhỏ có động tĩnh, còn một bộ phận cũng không có một chút dị thường nào.
Những âm hồn có động tĩnh này phảng phất bị một loại lực lượng vô hình dẫn dắt!
Nghĩ muốn chạy trốn khỏi sự điều khiển của tiểu khô lâu, nhưng lại không có bản lĩnh kia, gấp gáp đến mức nhảy lên đập xuống làm cho cương tâm rất náo nhiệt.
Cẩn thận quan sát lại lần nữa, Đường Phong cuối cùng phát hiện một chút manh mối. Những âm hồn có động tĩnh này, dĩ nhiên có thể cùng thi thể mình vừa thu thập đến sản sinh một ít liên hệ.
Mười tám bộ thi thể, mười tám âm hồn! Mỗi một âm hồn đều tương ứng với một bộ thi thể, bởi vì thân thể này là thân thể lúc sống của linh hồn.
- Còn có loại sự tình này?
Từ trước tới bây giờ Đường Phong chưa từng gặp qua... Cũng không biết là tốt hay xấu. Đợi một lúc lâu, phát hiện những âm hồn này cũng không thể đối với bản thân mình sản sinh ảnh hưởng gì, nguyên nhân chúng có động tĩnh, phỏng chừng bởi vì hấp lực của thân thể bản thân chúng.
Vận chuyển Vô Thường Quyết áp chế những âm hồn rục rịch này xuống, Đường Phong chỉnh đốn lại tâm trạng, lúc này mới mang theo Nhất Hào đến Lục Hào chạy về Đường Gia Bảo.
Tại Thính Tuyền Cư, đèn đuốc sáng trưng một khoảng lớn. Lúc Đường Phong vội vã trở về phát hiện Tiểu Nhã ngồi im trước cửa, hai tay chống cằm ngây ngốc nhìn lên hư không, không biết đang nghĩ gì, hai đùi đẹp rất không thành thật đung đưa qua lại.
- Ta đã trở về!
Đường Phong vọt đến trước mặt Tiểu Nhã, làm cho bảo chủ đại nhân thiếu chút nữa bị dọa hoảng sợ, đợi nghe được âm thanh, thấy rõ khuôn mặt, Tiểu Nhã vui mừng đứng dậy, trực tiếp nhào vào trong lòng Đường Phong.
Đi một lần hai tháng trời, làm cho bảo chủ đại nhân lo lắng gần chết.
Cảm thụ được thân thể mềm mại nóng như lửa trong lòng, ngửi mùi hương quen thuộc của cơ thể, ma xui quỷ khiến thế nào làm cho Đường Phong nhớ tới Chung Lộ.
Nghiệp chướng a! Ở sâu trong nội tâm Đường Phong cảm thấy có lỗi.
- Có nhớ ta không?
Đường Phong vừa nói ra khỏi miệng, bảo chủ đại nhân liền đưa lên đôi môi đỏ thắm hôn lấy Đường Phong.
- Phong Nhi đã trở về sao?
Thính giác của Diệp Dĩ Khô vô cùng nhạy cảm, vừa rồi tuy Đường Phong nói rất nhỏ, nhưng nàng vẫn nghe được rõ ràng, vừa mới đến cửa phòng nhìn xem đến tột cùng như thế nào, trùng hợp nhìn thấy hai người Đường Phong và Tiểu Nhã dính chặt lấy nhau.
- Hô!
Đường Phong đỏ mặt xấu hổ muốn chết.
Rầm!
Diệp Dĩ Khô lập tức đóng cửa phòng lại, làm cho Đường Đỉnh Thiên đang chuẩn bị ngó đầu vào thiếu chút nữa bị đụng sưng lên một khối.
- Phát sinh chuyện gì vậy? Để ta giúp.
Đường Đỉnh Thiên xoa xoa cái trán vô cùng phiền muộn.
- Không có gì, Phong nhi đã trở về.
Diệp Dĩ Khô đưa tay tóm lấy Đường Đỉnh Thiên lôi trở về.
Sau khi trải qua một hồi đại kiếp nạn hai tháng trước, mỗi một gia tộc Linh Giai đều tổn thất thảm trọng, gia chủ Bố gia và Trang gia bị sát hại, Linh Mạch Chi Địa không còn Linh Giai trung phẩm. Không chỉ như thế, lúc trước hai nhà cực mạnh là Bố trang và Gia trang tổn hại thực lực rất nặng. Ngược lại Đường Gia, ngoại trừ Đường Ngạo bị cụt một tay, cũng không tổn thất gì lớn.
Trong hai tháng Đường Phong đi ra ngoài, toàn bộ Linh Mạch Chi Địa đều chìm đắm trong không khí bi ai, cũng để mọi người bận tối mày tối mặt, còn cần trấn an thân nhân những đệ tử bị chết, gia tộc cần chấn hưng. Tuy rằng hai tháng đã qua đi, nhưng loại cảnh tượng như mây mù bao phủ này cũng không thể giảm bớt một phần.

Vô Thường - Chương #1129


Báo Lỗi Truyện
Chương 1129/1679