Chương 1127 : Lên hay không lên (Hạ)


Đường Phong chỉ cảm thấy máu mũi sắp phun ra, ngay cả hơi thở đều trở nên nóng hổi.
Chung Lộ không nói một lời, cúi đầu đứng tại đó, cởi ra quần áo của mình lẳng lặng chờ đợi, thân thể có chút run run.
Đường Phong không phải loại ngu ngốc, tự nhiên biết nàng đang làm gì. Nhất thời trong lòng bối rối vạn phần.
Lên hay không lên? Đây là một vấn đề vô cùng lớn!
Lại nói tiếp, mấy năm nay Đường Phong du lịch trên giang hồ, có rất nhiều lần diễm ngộ hiện ra trước mặt hắn, nhưng tất cả đều không ngoại lệ, hắn cố gắng kìm nén được. Một phần là vì chính mình không muốn mang theo nhiều trách nhiệm, một phần không muốn những người yêu mình đau lòng.
Thế nhưng hiện tại đối mặt Chung Lộ, Đường Phong lại không biết phải nói làm sao cho phải. Lấy định lực của hắn, tự nhiên có thể khắc phục cảm giác dụ dỗ trước mắt, nhưng tình huống hiện tại, mình còn có thể đi sao?
Chung Lộ vẫn đứng yên ở đó, thấy một lúc lâu Đường Phong vẫn không động tĩnh, thân thể càng run rẩy kịch liệt, vẻ mặt trở nên buồn bã.
Trong lúc nàng cho là nguyện vọng cuối cùng cũng không thể thực hiện, Đường Phong lại chậm rãi bước từng bước về phía nàng.
- Ai!
Đường Phong đi tới trước mặt nàng, đưa tay ôm nàng vào trong lòng, vỗ nhẹ lưng nàng nói:
- Tội gì phải khổ như vậy?
Nước mắt Chung Lộ rơi như mưa, vươn hai tay, ôm thật chặt thắt lưng Đường Phong, đầu giấu ở trong ngực Đường Phong, thấp giọng nỉ non nói :
- Ta chỉ nghĩ cho bản thân mình lưu lại một chút kỷ niệm, để chính mình còn dũng khí tiếp tục sống sót.
- Ta biết!
Đường Phong sờ đầu nàng, vung tay lên, trên mặt đất nhiều hơn vô số kiện quần áo, trong tiếng thét lớn của Chung Lộ, Đường Phong ôm nàng thật chặt, chậm rãi đẩy nằm ngửa trên mặt đất.
Chậm rãi cởi ra chiếc yếm hồng và tiểu khố, làm cho sự thanh xuân mỹ mạo hoàn toàn bại lộ trong không khí, toàn thân Chung Lộ đỏ hồng, nhẹ cắn bờ môi, đôi mắt như mặt nước mênh mộng gợi tình.
Đường Phong thuần thục cởi hết quần áo của mình.
- Ta tới!
- Uhm!
Chung Lộ nhắm lại hai mắt.
Trong khoảng khắc tiến vào trong, ba hồn bảy vía của Đường Phong đều thiếu chút nữa bay mất. Hắn cảm giác chính mình giống như đang tiến vào quán mật, loại cảm giác ly kỳ, thoái mái này chưa bao giờ được thể nghiệm qua.
Trong sơn động xuân tình tràn ngập, hơi thở mê loạn phiêu tán xung quanh.
Ba ngày sau, hai vành mắt Đường Phong thâm quầng, hốc mắt trũng xuống, thất tha thất thiểu đứng lên, lầm lũi tự giác mặc y phục vào. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Chung Lộ từ phía sau ôn nhu ôm chặt hắn, Đường Phong khẩn trương xua xua tay :
- Đừng, đừng lại gần, không đùa nữa!
- Hi hi…
Chung Lộ phát ra một chuỗi tiếng cười như chuông bạc, cười làm cho dục hỏa trong người Đường Phong tăng vọt.
Trong ba ngày này, hai người quan hệ vô số lần, rốt cuộc Chung Lộ cho Đường Phong biết như thế nào mới là phóng đãng, các loại tư thế, các loại chiêu thức ồ ạt kéo đến, Đường Phong quả thực muốn bổ đầu nàng ra, xem trong não có phải toàn những thứ như vậy.
Những thứ này, tất cả đều không thể kiến thức được từ chỗ mấy người Lại tỷ.
Nhìn mặt của Chung Lộ, Đường Phong cảm giác giống như giấy trắng, vô cùng thanh khiết.
Tròn ba ngày, thiếu chút nữa Đường Phong trở thành xác khô, ngược lại, Chung Lộ càng đánh càng hăng, thân thể được mưa xuân tưới tắm, ngày càng phát ra vẻ mê người.
Thời gian ban đầu, Đường Phong còn tin tưởng chắc chắn mình sẽ dùng hùng phong của nam nhân làm cho nàng thuần phục dưới khố, tuy nhiên theo thời gian trôi qua, Đường Phong phát hiện mình sai rồi, mười phần sai.
Chung Lộ tu luyện mị công, vốn là muốn cùng nam nhân kết hợp mới có thể tăng lên thực lực, thời gian quan hệ càng lâu, Chung Lộ càng thu được nhiều lợi ích. Ngược lại chính mình, sức khỏe hao tổn, mồ hôi rơi như mưa, căn bản không thể chiến thắng nàng.
Cái gì gọi là như lang như hổ, cái gì gọi là muốn tự ngược?
Có lẽ là cái này!
Sau này sẽ tuyệt đối không cùng nàng chơi đùa lâu như vậy, sẽ toi mất mạng già!
Hai mắt Đường Phong đẫm lệ, thật nhanh mặc y phục vào. Thấy Đường Phong mặc vào y phục, Chung Lộ cũng mặc yếm và nội khố, chính cách ăn mặc nửa che nửa hở này mang đến cảm giác vô cùng mê hoặc.
Đường Phong nhìn nàng một cái, không nhịn được cảm khái, hồng nhan họa thủy, thật đúng là hồng nhan họa thủy.
Chung Lộ cười rất vui vẻ, nhưng mà ẩn dấu sau nụ cười kia lại là một phần cô đơn tịch mịch thật sâu.
- Ngươi phải đi sao?
Chung Lộ chậm rãi bước đến trước mặt Đường Phong, ngẩng đầu lên hỏi.
- Uh!
Đường Phong gật đầu, đưa tay véo bộ ngực no đủ của Chung Lộ, niết mạnh làm nàng nhướng mày, oán trách không thôi. Cũng đến lúc phải chia tay, được sống trong ôn nhu hạnh phúc tất nhiên tuyệt vời, nhưng ở mãi chỗ này cũng không thể được.
- Từ hôm nay trở đi ta chính là nữ nhân của ngươi!
Chung Lộ vùi đầu vào trong ngực Đường Phong:
- Ta không cần bất cứ thứ gì, cũng không để cho bất kỳ nam nhân nào liếc ta một cái, gặp ta một chút, chỉ cần chỗ này của ngươi có thể nhớ kỹ đến ta là được.
Chung lộ vừa nói vừa dùng ngón tay gõ gõ vào ngực Đường Phong.
- Sao nói những lời chua xót như vậy?
Đường phong nhéo nhéo khuôn mặt của nàng:
- Yên tâm đi, nếu ta có thời gian sẽ đến đây với nàng.
- Không được!
Chung Lộ dùng sức lắc đầu.
Câu trả lời này làm Đường Phong sửng sốt :
- Tại sao?
- Đừng tới quấy rầy ta tu luyện!
Ngữ khí Chung Lộ có chút ai oán:
- Ly biệt là chuyện thống khổ nhất, ta không muốn ngươi đến rồi sau vài ngày lại phải ly khai.
- Tùy nàng vậy!
Đường Phong gật đầu.
- Ta sẽ cố gắng làm người thủ linh thật tốt, ta sẽ vẫn nhớ kỹ những chuyện xảy ra trong ba ngày qua.
Lúc Chung Lộ nói, Đường Phong cảm giác ngực mình có chút đau.
- Đây là những ngày hạnh phúc nhất, đẹp nhất trong cuộc đời ta.
Đường Phong nuốt nuốt nước bọt, không biết nên nói gì mới tốt. Trước kia danh tiếng của Chung Lộ xác thực không tốt, nhưng hiện tại nàng cũng đã là một người khác, một người nữ nhân có mong ước rất nhỏ bé.
Ôm một lúc lâu, Chung Lộ đẩy Đường Phong ra, cúi đầu nói:
- Ngươi đi đi, đừng làm cho nữ nhân trong lòng ngươi lo lắng.
Đường Phong nhìn nàng, từ phía này nhìn lại, thấy rõ ràng khóe mắt Chung Lộ đang cố giữ cho nước mắt không rơi.
Đường Phong xoay người hướng phía bên ngoài bước đi
thật nhanh.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân dần dần đi xa, Chung Lộ mới oa một tiếng khóc đi ra, khóc như lê hoa đái vũ (= hoa lê dính hạt mưa, vốn trước kia dùng để miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương Quý Phi, sau này dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái) nhìn chằm chằm vào địa phương Đường Phong biến mất, thân thể càng không ngừng run rẩy.

Vô Thường - Chương #1127


Báo Lỗi Truyện
Chương 1127/1679