Chương 1117 : Ta không chết sao? ( Thượng)


Dưới sự giúp đỡ của linh khí trong linh mạch, khó khăn lắm Đường Phong cũng vận chuyển thành công Linh Quyết.
Giống như trẻ nhỏ tập đi, Đường Phong nhỡ kỹ lộ tuyến vận chuyển của Linh Quyết, thúc dục linh khí hấp thu từ linh mạch, dựa theo lộ tuyến vận chuyển.
Muốn tu luyện Linh Quyết, không thể vận dụng cương khí bản thân, chỉ có thể dựa vào linh khí trong linh mạch để tu luyện. Lần đầu tiên Đường Phong tu luyện, hấp thu rất ít linh khí từ trong linh mạch, công pháp vận chuyển vô cùng gian khổ.
Cũng may kinh mạch toàn thân Đường Phong đã được thông suốt, cho dù luyện tới luyện đi cũng không có chút trở ngại nào. Đường Phong vẫn còn nhớ kỹ lần đầu tiên mình tu luyện Vô Thường Quyết, trong một lát liền vận chuyển được hơn mười chu thiên, loại cảm giác đó vô cùng sáng khoái.
Nhưng mà bây giờ tu luyện Linh Quyết lại khác, tuy rằng ngay bên cạnh Linh Mạch, từ lâu kinh mạch đã đả thông... Vận chuyển Linh Quyết vẫn rất gian nan, căn bản không thể tùy tâm sở dục.
Số lượng linh khí khổng lồ của linh mạch tràn đầy quanh thân, nhưng Đường Phong vẫn không thể thôi động nó vận chuyển trong kinh mạch, chỉ đành vất vả vận dụng tâm thần điều khiển linh khí trong kinh mạch, từng tí một, để ly khai chỗ này, vì Linh Quyết được phong nhẫn nại nỗ lực.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Đường Phong mới cực kỳ gian nan vận chuyển được Linh Quyết chạy một vòng chu thiên.
Một chu thiên, căn bản không hiện ra hiệu quả gì, làm cho Đường Phong mệt quá chừng, không ngừng thở hổn hển.
Nhẫn nại, dừng một chút lại tiếp tục trở lại!
Tiêu hao thời gian cũng không sai biệt lắm, vận chuyển xong chu thiên thứ hai, Đường Phong mới cảm giác thấy Linh Quyết dễ điều khiển hơn lúc đầu không ít, cũng không còn cảm giác trục trặc và tối tăm như trước.
Thời gian dần dần trôi qua, toàn bộ thể xác và tinh thần Đường Phong hoàn toàn chìm đắm vào trong tu luyện Linh Quyết. Từ lúc ban đầu khó khăn đến bây giờ trôi chảy, hầu như Đường Phong đã trải qua một quá trình lớn lên. Mỗi một võ giả lúc ban đầu tu luyện, đại khái sẽ cảm nhận giai đoạn ban đầu, vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần xử lý tốt khó khăn ban đầu, vậy thì chuyện tình tiếp theo sẽ nước chảy thành sông.
Thời gian Đường Phong tu luyện Vô Thường Quyết cũng không phải trải qua chuyện này, ngày đó hắn chỉ tùy tiện vận chuyển Vô Thường Quyết liền hoàn thành hơn mười một chu thiên, cho nên không nghĩ rằng tu luyện Linh Quyết lại khó khăn gấp bội như vậy.
Từ một chu thiên ban đầu mất mấy canh giờ, đến bây giờ một chu thiên chỉ mất thời gian một nén hương, Đường Phong tu luyện Linh Quyết đã đến cảnh giới nhập môn rồi.
Nhưng cuối cùng vẫn không thể so sánh cùng Vô Thường Quyết, nếu hiện tại Đường Phong tu luyện Vô Thường Quyết, nháy mắt là vận chuyển công pháp được một chu thiên.
Không biết rốt cuộc qua bao lâu, Đường Phong đắm chìm trong tu luyện, linh mạch bạch hổ vẫn không chút hư hao, nằm sát bên người, cung cấp linh khí cực lớn cho hắn tu luyện.
Đơn giản tính toán, chí ít cũng qua đi một tháng rồi, Đường Phong khó khăn lắm mới tu luyện được Linh Quyết đến cảnh giới tầng thứ nhất. Tầng thứ nhất Linh Quyết, có thể tăng lên hai phần uy lực Vô Thường Quyết, chỉ hai phần công lực này thôi nhưng khi Đường Phong vận chuyển Vô Thường Quyết đã thấy công pháp này xác thực cường đại hơn rất nhiều, khiến hắn rất mừng rỡ.
Chuyện tình này cũng làm Đường Phong vui nhất, đó là khi Linh Quyết bước vào tầng thứ nhất, chính mình tại Vân Hải Chi Nhai có thể dùng cương khí rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Không bị bất kỳ nhân tố ngoại lực nào quấy rầy, đó là hiệu quả cường đại mà Linh Quyết mang tới.
Tuy rằng còn muốn tiếp tục tu luyện, đề cao tầng cấp của Linh Quyết, nhưng mà Đường Phong lại không tiếp tục tu luyện. Mình và Thượng tiền bối rời khỏi Đường gia bảo lâu như vậy vẫn không có tin tức gì, mấy người Lại tỷ chắc đang rất lo lắng.
Huống chi bản thân mình tu luyện hơn một tháng, Linh Quyết mới chỉ đạt được tầng một, muốn đến tầng hai, lấy mức độ tu luyện Linh Quyết khó khăn như vậy, phỏng chừng ít nhất cũng mất ba bốn tháng mới được. Mỗi một loại công pháp, càng tu luyện về sau càng khó khăn.
Ba bốn tháng, không khéo Lại tỷ và các nàng ấy biến thành hòn vọng phu mất rồi.
Có lẽ chờ lần sau nếu có cơ hội sẽ tiếp tục đến chỗ này tu luyện, dù sao đi nữa hiện tại chính mình dễ dàng quay lại, căn bản không bị ảnh hưởng bởi Vân Hải Chi Nhai, lúc nào muốn đến thì đến.
Ổn định lại cảm xúc trong lòng, Đường Phong lại tới trước phần mộ Thượng tiền bối vái ba vái.
Bản thân mình chẳng qua là đưa cho Thượng tiền bối một thanh thiên binh, đã lấy được Vô Cực Kinh Mang Kiếm và Linh Quyết của hắn, phần ân tình này tự nhiên Đường Phong sẽ ghi nhớ trong lòng.
Vỗ vỗ đầu Bạch Hổ đang nằm im trên mặt đất, Đường Phong nhẹ giọng căn dặn:
- Ngoan ngoãn ở chỗ này, đừng chạy linh tinh, ta sẽ nhanh chóng tìm một chủ nhân mang đến cho ngươi...
Cũng không biết nó có hiểu những gì Đường Phong nói hay không, nhưng nó lại thân thiết cọ vào người Đường Phong.
Xoay người, đi về phía cửa động, bước đi của Đường Phong vô cùng nhẹ nhàng.
Không đến nửa canh giờ, Đường Phong đã đi tới cửa động, lắng nghe gió mạnh gào thét trên đỉnh đầu, nhìn một mảnh biển mây mông lung trước mặt, Đường Phong không nhịn được hăn hái, hét lớn một tiếng.
- Thiếu gia xuất sơn rồi!
Một trận âm thanh vang vọng liên miên không dứt tại Vân Hải Chi Nhai, dường như cũng cảm nhận được vui sướng trong lòng Đường Phong.
- A...
Hồi âm còn đang tiếp tục, đột nhiên Đường Phong nghe được tiếng hét bén nhọn kêu thảm thiết truyền đến từ phía trên.
Tiếng hét này cực kỳ bi thảm, mang theo kinh hoàng và hoảng sợ, âm thanh kéo dài, bay vào màng tai Đường Phong.
Vì sao nghe thấy cảm giác quen thuộc như vậy? Đường Phong cảm thấy mê man, không đợi hắn hiểu rõ chuyện gì xảy ra, một đạo thân ảnh liền xẹt qua trước mặt, rơi thẳng tắp xuống phía dưới Vân Hải Chi Nhai.
Đường Phong vừa nhìn thấy đạo thân ảnh này trong nháy mắt, hai mắt liền trừng to nhìn chằm chằm vào đối phương.
Một tia hiểu ra, một chút mê man, kinh hoàng, vệt nước mắt nhàn nhạt ở khóe mi đối phương làm Đường Phong nhìn rõ, hầu như không có chút do dự nào, Đường Phong trực tiếp nhảy từ cửa động xuống dưới.
Xoay người một cái giữa không trung, sau đó bắn nhanh xuống phía dưới như một viên đạn pháo, tốc độ nhanh không gì sánh được.
Có Linh Quyết hộ thân, Vân Hải Chi Nhai đã không còn nửa điểm ảnh hướng đối với Đường Phong, hắn có thể phát huy ra toàn bộ thực lực của bản thân, lấy cảnh giới Thiên Giai trung phẩm và tố chất thân thể cường đại của Đường Phong, nếu là không thể cứu được người kia, vậy thì Đường Phong cũng phải xấu hổ mà chết.
Hai đạo thân ảnh một trên một dưới, cự ly nhanh chóng kéo gần.
Đường Phong rơi xuống bên cạnh đối phương, thuận tay đưa ra, liền đón lấy thân thể đang rơi xuống phía dưới ôm vào lòng.

Vô Thường - Chương #1117


Báo Lỗi Truyện
Chương 1117/1679