Chương 1110: Nghịch đồ, ngươi chết chắc rồi


So sánh mà nói, tổn thất của Huyết Vụ Thành càng thảm hại hơn rất nhiều.
Vì Linh Mạch Chi Địa này, Huyết Vụ Thành hai lần phái người đến, lần đầu tới mười vị Linh Giai hạ phẩm, lần thứ hai tới bốn vị Linh Giai trung phẩm, bốn mươi vị Linh Giai hạ phẩm.
Đánh nhau đến cuối cùng, chỉ có Lý Thiên Cừu và Hứa Cửu Châu chạy thoát ra ngoài, những người khác toàn bộ vùi thân tại Linh Mạch Chi Địa.
Trong lần chiến đấu này Đường gia tổn thất nhỏ nhất, bản thân Đường Đỉnh Thiên bị trọng thương, bất quá cũng không có nguy hiểm về tính mạng, một cánh tay của Đường Ngạo bị chặt đứt, về phần những người khác, cũng đều có thương thế nặng nhẹ một chút mà thôi, cũng không có một người chết. Chỉ có Bố gia là tổn thất lớn nhất, tám chín vị cao thủ Linh Giai của Bố gia, số lượng cũng không ít, thế nhưng lúc nghe thấy tin tức gia chủ bị giết, khí huyết bọn họ xông lên não, cùng chiến đấu với cao thủ Huyết Vụ Thành đều là lấy thương đổi thương, thậm chí bắt buộc địch nhân đồng quy vu tận cùng mình. Cuối cùng còn sống sót có năm người.
Kết thúc đại chiến, những người còn lại đi xử lý thu dọn chiến trường, cao thủ huyết vụ thành tất cả đều là Linh Giai, trên người mang theo không ít vật phẩm đáng giá, những cái này tự nhiên không thể bỏ qua.
Tiếu thúc cau mày cầm một thanh phi đao đi tới, đưa cho Đường Phong rồi nhẹ giọng nói:
- Phong thiếu, ngươi nhìn xem cái này.
Đường Phong chột dạ.
Vừa rồi thời gian cấp bách, căn bản hắn không có suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đến mau chóng tiêu diệt nhóm người Huyết Vụ Thành, cho nên mới xuất ra ám khí không chút kiêng kỵ nào, thế nhưng hiện tại xem ra, những ám khí này chỉ sợ làm người xung quanh mình nổi lên lòng nghi ngờ.
- Vì sao vị cao thủ thần bí kia cũng sử dụng ám khí vậy?
Tiếu thúc nghi ngờ nhìn Đường Phong:
- Hơn nữa hình dáng phi đao hắn dùng cũng giống ngươi dùng.
- A, đúng vậy sao?
Đường Phong giả vờ bình tĩnh nhận lấy, làm ra vẻ thưởng thức một phen, ,sau đó ngạc nhiên nói:
- Nhìn qua thật đúng là không sai biệt nhiều lắm.
- Phong thiếu, thành thật mà nói, người kia...
Tiếu thúc còn muốn hỏi cho ra gốc ra rễ, nhưng Đường Phong lại nhanh chóng dời đi trọng tâm câu chuyện:
- Thiếu gia đến siêu độ cho những người đó...
Toàn bộ chiến trường Linh Giai đã chết nhiều cao thủ Linh Giai như vậy, Đường Phong làm sao sẽ bỏ qua âm hồn của bọn họ? Lúc thi triển Thắng Giả Vi Vương, hàng vạn hàng ngàn âm hồn trong cương tâm đã ngưng luyện thành một thể, chỉ còn lại có một âm hồn, điều này làm cho trong lòng hắn có cảm giác rất trống rỗng.
Ngưng luyện từng người từng người âm hồn, tổng cộng thu hoạch được hơn ba mươi mốt âm hồn cảnh giới Linh Giai, nhất thời để tâm tình thất lạc của Đường Phong vui mừng trở lại. Bất quá nhìn thi thể của bọn họ, Đường Phong lại cảm thấy tiếc nuối.
Những thi thể cao thủ Linh Giai này đối với người khác không có tác dụng gì, nhưng đối với Đường Phong lại vô cùng quan trọng. Chỉ cần phối trí tốt phương thuốc dựa theo Dược Thần Phổ, sau đó ngâm những thi thể này trong nước thuốc hơn một năm, những thi thể này có thể có sức chiến đấu khó lường.
Thế nhưng hiện tại Đường Phong không có biện pháp trước mặt bao nhiêu người thu lấy những thi thể này làm của riêng, nếu làm không cẩn thận còn khiến người khác hiểu lầm mình có thú vui đặc thù.
Ở đây vốn là khu vực của Đường gia bảo, cao thủ các đại gia tộc này điều tức đơn giản một chút, lại thu thập chiến trường một lần, sau đó dưới sự dẫn dắt của Đường Duệ, về tới trong Đường gia bảo. Người của Huyết Vụ Thành bị cưỡng chế dời đi, thế nhưng thương thế của Thượng tiền bối lại để tất cả cao thủ Linh Mạch Chi Đị lo lắng.
Vị này tồn tại đã mấy trăm năm, là lão nhân vẫn luôn thủ hộ linh mạch, từ lúc Đường Phong ở bên người hắn ly khai hắn vẫn hôn mê bất tỉnh, thật là làm cho người ta lo lắng.
Lúc trở lại Đường gia bảo, Đường Ngạo không để ý đến một tay bị cụt, thu xếp sự việc xung quanh, nói chuyện cùng mọi người, còn mang cả bí dược chữa chương của Đường gia cho Thượng tiền bối sử dụng, nhưng dù vậy, vẫn không thấy Thượng tiền bối có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Trừ phi là có Bất Tử Kim Đan, bằng không...
Đường Duệ từng giây từng phút đều túc trực bên giường Thượng tiền bối, cẩn thận kiểm tra tình huống của hắn.
Thực ra Đường Ngạo vốn có một viên Bất Tử Kim Đan, nhưng lúc Đường Phong trở lại Đường gia bảo đã cho hắn, kết quả là bị Đường Phong sử dụng để cứu trị Âu Dương Vũ khi tâm mạch bị hủy.
Trên đời này làm gì có nhiều Bất Tử Kim Đan như vậy? Từ trên thần phổ của Dược Thần Tông xác thực Đường Phong từng chứng kiến ghi chép về cách luyện chế phối phương Bất Tử Kim Dan, thế nhưng tài liệu quý hiếm quá mức, căn bản còn chưa kịp tìm kiếm đầy đủ.
Toàn bộ Đường gia bảo đều bao phủ trong một mảnh không khí ảm đạm, tuy rằng chiến thắng Huyết Vụ Thành, nhưng thương thế của Thượng tiền bối làm cho mỗi người đều không thể vui vẻ nổi.
Trong Thính Tuyền Cư, Đường Phong bưng một chén trà ngồi ở trên ghế, xoa xoa cái trán, nét mặt cuống quít vô cùng.
Nhất Hào đến Lục Hào toàn bộ xuất hiên, đứng ở trong sân, giống như gốc cây mọc rễ, động cũng không động, quần áo toàn thân màu đen, muốn bao nhiêu thần bí thì có bấy nhiêu thần bí.
Về sáu vị bằng hữu này của Đường Phong, mỗi người đều rất hiếu kỳ, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ khô thử bắt chuyện mời bọn họ uống trà, nhưng sáu người này ngay cả một điểm phản ứng cũng không có, để cho hai người cảm thấy rất mất mặt. Nhưng hai người cũng không tức giận, chỉ cho rằng loại người tài ba dị sĩ này thường có tính tình cổ quái một chút, liền để cho bọn họ tự nhiên đứng ở đó rồi.
Đường phong cuống quít cũng không phải thân phận Dược Thi bại lộ, trong Thính Tuyền Cư tất cả đều là người nhà, cho dù bại lộ ra ngoài cũng không sao. Hắn cuống quít chính là vì Không Gian Mị Ảnh.
Đúng như lúc trước mình lo lắng, sau khi thi triển Thắng Giả Vi Vương, Không Gian Mị Ảnh không mở ra được nữa rồi.
Chết chắc rồi, nơi đó có bao nhiêu bảo bối mấy năm này mình thu thập. Khó khăn gian khổ đã nhiều năm, sau một đêm lại tan thành mây khói, không nói cũng biết buồn bực như thế nào.
Không chỉ như thế, nếu Không Gian Mị Ảnh không mở ra, sáu bộ Dược Thi trước mặt cũng không có chỗ cất, sau này muốn dùng bọn họ để đánh lén người khác thì không được nữa rồi, còn có đủ loại phiền phức đến nổi nghĩ Đường Phong cũng lười chẳng muốn nghĩ.
Bât quá tình huống hiện tại cũng còn không đến mức bức Đường Phong tới tuyệt lộ, không gian mị ảnh xác thực mở không ra, nhưng hắn còn chưa thử dùng âm hồn mới ngưng luyện một lần nữa mở ra không gian mị ảnh.

Vô Thường - Chương #1110


Báo Lỗi Truyện
Chương 1110/1679