Chương 111: Bi kịch của Thang Phi Tiếu. (Trung)


Nhưng... Rốt cuộc thì thế nào mới gọi là sống chết có nhau, mãi không rời xa? Đường Phong chưa từng trải qua. không thể lý giải được hàm ý trong đó.
Nếu thật sự giống như lời Bạch Tiểu Lại nói, nàng ta là một cô gái vừa xấu vừa mập, mình có còn muốn lấy nàng ta không?
- ngã dục dữ quân tương tri, trường mệnh vô tuyệt suy, son vô lãng, giang thủy vi kiệt, đông lôi chấn chấn, hạ vũ tuyết, thiên địa hợp, nài cảm dữ quân tuyệt.
Đường Phong nhẹ giọng nói.
Tâm thần của Bạch Tiểu Lại run lên, lát sau lại im lặng, nàng băng tuyết thông minh, sao lại không hiểu được ý tứ của những lời này kia chứ? Nàng chỉ oán trách nói:
- Lại lấy thơ của tiền nhân ra lừa ta, Lại tỷ ta tuy là nữ nhân, nhưng cũng không phải tiểu cô nương dễ bị lừa như thế.
Bạch Tiểu Lại hôm nay không giống với lúc xưa, nàng hôm nay ôn nhu. điềm tĩnh, giống như một người mẹ từ ái có thể bao dung tất cả khuyết điểm của hài tử, đối với Đường Phong tràn ngập cưng chiều và quan tâm.
Điều này có khả năng là vì hai người đang trao đổi qua tâm thần chứ không phải mặt đối mặt.
Nếu thật sự đối mặt mà nói thì Bạch Tiểu Lại không thể tiêu sái được thế này.
- Lại tỷ, tỷ lầm rồi, không phải ta muốn lừa tỷ. Ta chỉ là không rõ ý tứ của những lời này thôi.
Đường Phong nói:
- Chờ ta hiểu rõ rồi, sẽ tới Bạch Đế thành tìm tỷ!
Bạch Tiểu Lại vốn định cự tuyệt, nhưng nghĩ lại một chút liền nói:
- Được, nếu lúc đó ngươi vẫn còn thích Lại tỷ thì hày tới tìm ta. Ngươi vẫn là một đứa trẻ, tâm tình của trẻ con thì cũng như thời tiết mùa hè, nói đổi là đổi.
Có lẽ sau khi Đường Phong hiểu rõ ràng thì trong lòng đã không còn Lại tỷ nữa.
- Tỷ chừng nào thì đi?
Đường Phong hỏi.
- Sau khi giúp ngươi xử lý xong chuyện của Cự Kiếm Môn thì sẽ đi.
Bên trong một mảnh yên tĩnh, trên giường chỉ còn lại mỗi mình Đường Phong, chậm rãi mở mắt ra nhìn. Bạch Tiểu Lại không biết đã đi tự lúc nào.
Mà trên lòng bàn tay của mình có chút lạnh lẽo, cúi đầu nhìn một chút, chỉ có một giọt thủy châu trong suốt lăn bên trên, đó là thứ thuộc về Bạch Tiểu Lại.
Đường Phong cười khổ một tiếng, từ trong Mị ảnh không gian xuất ra cái lọ chứa Yên thảo chi độc, đem độc áp chế trong kinh mạch bức ra ngoài.
Vừa làm xong, cửa phòng của Đường Phong lại bị mở ra, Đường Phong kinh hỉ ngẩng đầu nhìn về phía cửa. ánh trăng chiếu xuống nơi cửa tạo thành một cái bóng đổ dài trên mặt đất.
Hắn còn tưởng là Bạch Tiểu Lại quay lại, nhưng khi hắn thấy rõ hình dáng của người vừa tới, tức khắc liền dở khóc dở cười.
Không ngờ lại là Thang Manh Manh, tiểu nha đầu lúc này đây cong cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt ủy khuất, buồn ngủ. một cánh tay nhỏ bé ôm Đậu Đậu vào ngực, một tay dùng sức dụi mắt, thanh âm điềm đạm đáng yêu nói với Đường Phong:
- Thúc thúc, đêm nay Manh Manh ngủ với thúc.
Đường Phong đi qua đó ẵm cô bé lên, sau đó nhẹ nhàng đặt lên giường rồi đắp chăn ngay ngắn lại, nhẹ giọng hỏi:
- Phụ thân và mẫu thân của muội đâu?
- Phụ thân và mẫu thân muốn tìm cho Manh Manh một đệ đệ, bọn họ bảo ta sang ngủ cùng Bảo tỷ tỷ và Mộng tỷ tỷ, nhưng hai tỷ tỷ cũng ngủ rồi, gõ cửa không ai mở.
Tiểu nha đầu tỏ vẻ ủy khuất.
Đường Phong lập tức nín bặt. trong lòng hung hăng khinh bỉ Tiếu thúc một phen.
Tiểu Manh Manh tỏ mò hỏi:
- Đệ đệ ngày mai có thể chơi với Manh Manh rồi đúng không?
- Đây.... Hơi khó.
Đường Phong cẩn thận đáp,
- Có thể phải chờ vài năm nữa.
- Vậy đệ đệ bây giờ đang ở đâu? Sao phải đợi lâu như vậy?
Tiểu nha đầu truy vấn.
- Đệ đệ từ đâu tới? Chui ra từ trong bụng mẹ như Manh Manh sao?
Đường Phong phiền muộn muốn chết, Tiểu Manh Manh còn nhỏ không hiểu chuyện, lại ngay tuổi hay tò mò, liên tục hỏi hắn rất nhiều chuyện, khiến Đường Phong khó xử nhất chính là, mấy vấn đề này cũng không dễ trả lời, đành phải nói qua loa cho có.
Cuối cùng đành bất đắc dĩ, vắt kiệt óc kể cho con bé hai cố sự mới có thể dỗ nó ngủ được.
Đậu Đậu trong vòng ôm của con bé giương đôi mắt to sáng long lanh.
Vỗ nhẹ Tiểu Manh Manh, khẽ ngâm vài câu ca dao, nhìn ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, trong lòng Đường Phong liền phiền muộn không yên.
Tới thế giới này đã hai tháng, lúc đầu còn không có gì, nhưng hiện tại lại có chút quyến luyến.
Phần quyến luyến này vừa sinh ra không lâu đã muốn rời bỏ mình mà đi.
Không thể không nói, đây là một việc khiến cho người khác buồn bực.
Tiểu Manh Manh đã ngủ rồi.
Đường Phong rón rén ngồi dậy, đi tới chỗ giấu rượu lấy ra một vò mới, mở giấy dán ra, đột nhiên trên vai cảm thấy hơi nặng, quay đầu nhìn lại liền thấy Đậu Đậu vốn phải đang nằm trong lòng Manh Manh không biết đã nhảy lên từ lúc nào, mũi dùng sức huých nhẹ vào vò rượu, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng vào Đường Phong.
Đường Phong cười khanh khách:
- ngươi cũng muốn uống sao?
Đậu Đậu giống như nghe hiểu được tiếng người, nhảy hai cái trên vai Đường Phong, cái mũi huých càng thêm lợi hại.
- Được lắm, tối nay để cho chúng ta uống thoải mái!
Đường Phong đặt vò rượu trên tay xuống đất, Đậu Đậu lập tức nhảy lên miệng bình, chúi đầu xuống hút một ngụm.
Thật là khiến người ta không ngờ được, lúc lòng dạ đang phiền muộn thế này lại có một thứ có thể cùng mình uống rượu giải sầu, dù nó chỉ là một con tiểu linh thú.
Trong phòng Tứ Nương, sau khi đuổi Tiểu Manh Manh ra ngoài, Thang Phi Tiếu vừa xoa tay vừa cười gian tới gần Tứ Nương.
Dưới ánh nến hôn ám, trên gương mặt xinh đẹp như hoa của Tứ Nương đã ửng đỏ một mảng lớn, xấu hổ liếc Thang Phi Tiếu một cái, ánh mắt câu hồn đoạt phách này lại khiến huyết mạch Tiếu thúc thêm sôi sục.
Thang Phi Tiếu sắp nghẹn chết rồi.
Từ sau khi đoàn viên cùng Tứ Nương, đầu tiên là Tiểu Manh Manh trúng độc, sau đó lại tới Thiên Tú cầu y, sau đó lại tốn vài ngày vất vả mai phục Diệp Trầm Thu, sau này tuy rằng Tiểu Manh Manh đã bình phục nhưng vì nhìn lén Thiên Tú đệ tử tắm rửa nên chọc Tứ Nương nổi giận.
Mấy ngày này đừng nói là gần gũi, cả cơ hội da thịt cận kề cũng chưa có lần nào.
Hôm nay khó khăn lắm mới chờ Tứ Nương nguôi giận được, Thang Phi Tiếu lập tức tìm đủ mọi cách đuổi Manh Manh ra ngoài, chuẩn bị nhen lại lửa tình với Tứ Nương.
Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng! Thang Phi Tiếu hiện tại chính là một con trâu đực! Trước kia không có cơ hội còn chưa tính, nhưng mấy hôm nay hắn rõ ràng là có cơ hội nhưng không đạt được ý đồ thì không oan uổng sao được?
- Nhìn dáng vẻ của huynh bây giờ không khác gì một tên dâm tặc.
Tần Tứ Nương liếc nhìn Thang Phi Tiếu, sẵng giọng nói.
Thang Phi Tiếu hô hấp nặng nề, bàn tay đặt lên bờ vai trơn nhẵn bóng loáng của Tần Tứ Nương, phiến tình nói:
- Tứ Nương, muội là nữ nhân đẹp nhất ta từng gặp!
Tần Tứ Nương hơi chuyển người, kéo dài khoảng cách ra năm thước cùng Thang Phi Tiếu, tóc đen tung bay, lướt qua mặt Tiếu thúc, Thang Phi Tiếu hít một hơi thật sâu.
- So với những nữ nhân khác của ngươi thì sao?
Tứ Nương dốc hết khả năng mê hoặc của mình, câu dẫn đến mức Thang Phi Tiếu thần hồn điên đảo. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dáng người của Tứ Nương vốn rất nóng bỏng, làn da trắng noãn, nhất là một đôi chân ngọc thon dài kia, phần lớn đều lộ ra ngoài, lụa mỏng trên người cũng chỉ che tới ngang đùi mà thôi, hiện tại ném ra vài cái mị nhãn, thay đổi âm điệu một chút, lập tức biến thành một con búp bê khiêu gợi.
- Bọn họ căn bản không sánh được với muội.

Vô Thường - Chương #111


Báo Lỗi Truyện
Chương 111/1679