Chương 1104: Thiên diện nhân, Bích Kinh Thần


Trong đó mấy âm hồn Linh Giai kia biểu hiện càng rõ ràng, nơi chúng nó đi qua, hầu như không có âm hồn nào có thể chống đối, chỉ cần đụng nhẹ vào, liền có thể cắn nuốt sạch sẽ linh hồn khác.
Mấy âm hồn Linh Giai cấp tốc lớn mạnh như quả cầu tuyết, ánh sáng màu xanh mượt lúc đầu cũng dần dần trở nên đen bóng, ầm hồn còn lại càng thêm không có năng lực chống đối.
Chỉ bất quá thời gian một nén hương, âm hồn tại cương tầm hầu như bị cắn nuốt sạch sẽ, chỉ còn lại năm âm hồn cực mạnh. Năm âm hồn này, đều phát triển lên từ âm hồn Linh Giai, không có ngoại lệ nào, dường như chúng nó có năng lực tự chủ, tự tư duy, cũng không sốt ruột ra tay đối với âm hồn khác, mà không ngừng di chuyển trên xương cốt tiểu khô lâu, kiêng kỵ lẫn nhau, đề phòng lẫn nhau, tìm kiếm góc độ và thời cơ thích hợp để ra tay.
Đến giai đoạn này, Đường Phong hoàn toàn không thể khống chế được những âm hồn này, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, bất quá mặc kệ là âm hồn nào tồn tại, lợi ích cuối cùng vẫn thuộc về Đường Phong.
Luận cường độ của năm âm hồn, tất cả đều đạt đến trình độ Linh Giai trung phẩm, thậm chí còn có vượt qua, thấy vậy, cảm xúc Đường Phong chợt dâng trào, không kiềm chế được hưng phấn. Lúc này nếu dùng những âm hồn này sử dụng ra năng lực tá thi hoàn hồn, chắc chắn Đường Phong cũng có thực lực Linh Giai trung phẩm.
Nhưng mà có cái được cũng có cái mất, gần vạn âm hồn tại cương tâm chỉ còn lại có năm cái, chẳng khác nào tiêu hao sạch sẽ mấy năm nay Đường Phong khổ cực thu thập âm hồn, không đau lòng sao được, không chỉ như thế, hiện tại Đường Phong cũng không dám xác định Không Gian Mị Ảnh của mình có sự tình gì hay không. Không Gian Mị Ảnh lấy năm âm hồn làm cơ bản mới có thể mở được, nhưng mà năm âm hồn có quan hệ với Không Gian Mị Ảnh đã bị thôn phệ mất rồi.
Nếu Không Gian Mị Ảnh có chuyện gì xảy ra....
Đường Phong không dám tiếp tục nghĩ, bảo bối đặt trong đó rất nhiều, cứ nghĩ đến lại đau lòng.
- Bắt đầu cắn nuốt đi!
Đường Phong nhìn nửa ngày năm âm hồn kia vẫn như cũ không chút động tĩnh gì, chỉ là không ngừng di chuyển vòng quanh trong cương tâm, nhát gan như thỏ, làm cho Đường Phong vô cùng khẩn trương.
Dù cho trong lòng rất lo lắng nhưng Đường Phong cũng không thể can thiệp đến chúng nó một chút nào, chỉ có thể dõi mắt mong chờ. Nhưng may mắn trong thời gian chúng nó yên lặng, đau đớn trong đan điền đã tiêu thất. Nguồn: http://truyenyy.com
Lại đợi thêm thời gian một nén hương, phảng phất cảm ứng được sự mong chờ của Đường Phong, năm âm hồn vô cùng cường đại bỗng nhiên di động, một âm hồn động, bốn âm hồn còn lại cũng không hề thua kém, đồng loạt mạnh mẽ nhảy vào vị trí trung tâm.
Đường Phong gắt gao nhìn chằm chằm, không dám phân tâm một chút.
Khi năm âm hồn va chạm cùng một chỗ, trong đầu Đường Phong truyền đến một trâm âm thanh quỷ khóc sói tru, làm cho ba hồn bảy vía của hắn không ngớt rung chuyển, không chỉ như vậy, trong đan điền truyền đến đau đớn giống như hồn phách bị xé rách. Đường Phong không nhịn được kêu thẻm một tiếng, trực tiếp ngã nhào trên mặt đât, ôm bụng co thành hình cong.
- Phong nhi!
Đường Đỉnh Thiên đang ngồi điều tức bị dọa phát sợ, không kịp suy nghĩ vội vã nâng Đường Phong dậy, không ngờ vừa mới đụng tay vào thân thể Đường Phong, một cổ lực đẩy mạnh mẽ bỗng dưng truyền đến, đưa hắn đẩy dời đi thật xa.
Đau! Đau không thể tưởng tượng! Mặc dù lực nhẫn nại của Đường Phong khác hẳn so với thường nhân, lúc này cũng có chút khó giữ được thần trí thanh tỉnh. Tiếng gào thét của âm hồn và những cơn đau khiến toàn thân hắn như vỡ tan. Lúc Đường Đỉnh Thiên nhìn lại, chỉ thấy Đường Phong đỏ mặt tía tai, hai mắt lồi ra, bên trong tràn đầy tơ máu, cương khí toàn thân hỗn loạn, nửa quỳ nửa ngồi trên mặt đất, hai nắm tay đấm như điên xuống mặt đất.
- Binh...binh....binh
Từng tiếng từng tiếng động lớn mãnh liệt truyền ra, mỗi một lần đấm xuống, cả mặt đất lại run nhè nhẹ không ngớt.
Thực sự Đường Đỉnh Thiên rất sợ hãi, căn bản hắn không biết rốt cuộc Đường Phong bị làm sao, dĩ nhiên biến thành như vậy, càng không ngừng hô hoán càng không được đáp lại chút nào, cố ý muốn đi vào kiểm tra tình huống Đường Phong nhưng hắn căn bản không thể tới gần, lực đẩy vô hình bên ngoài cơ thể Đường Phong quá cường đại.
- Rốt cuộc là làm sao vậy?
Đường Đỉnh Thiên vội muốn chết.
Tất cả mọi chuyện xảy ra bên người, Đường Phong cũng đều biết đến, thần trí của hắn không có biến mất, có lòng mở miệng nói, nhưng há mồm liền biến thành âm thanh kêu thảm, chỉ có thể dùng hai nắm tay đấm xuống đất để giảm bớt đau đớn trong đan điền.
Nhìn vào bên trong, năm âm hồn cường đại sau khi va chạm với nhau liền không bao giờ tách ra, năm cổ năng lượng ngang bằng với cảnh giới Linh Giai trung phẩm cắn nuốt lẫn nhau, dung hợp nhau, quá trình tương đương thong thả, làm cho Đường Phong càng chịu giày vò gấp nhiều lần.
- Bố Trường Hải, ngươi là loại nghiệt súc!
Một tiếng rống giận pha lẫn tiếng ho ra máu truyền đến, làm cho tất cả mọi người trong trận chiến đều cả kinh, bởi vì mọi người nhận ra thanh âm này dĩ nhiên là của Thượng tiền bối.
Đường Đỉnh Thiên ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, trong nháy mắt sắc mặt thay đổi, hắn thấy thân thể gầy yếu của Thượng tiền bối từ trên không rơi xuống giống như diều bị đứt dây, mặc dù thực lực gần đạt Linh Giai thượng phẩm, muốn ổn định thân hình giữa không trung, nhưng phía sau có bốn người không ngừng công kích hắn. Thượng tiền bối chỉ có thể vận dụng toàn lực hóa giải, nhưng dù có như vậy, ngắn ngủi thời gian mấy hơi thở, Thượng tiền bối cũng rơi vào thảm cảnh, toàn thân đẫm máu rơi xuống mặt đất, dấy lên một mảnh bụi mù mịt.
Bốn người đuổi theo hắn phía sau đồng loạt ngừng lại, đứng lăng lập giữa không trung, lạnh lùng nhìn Thượng tiền bối phía dưới.
Chờ đến khi thấy rõ dung mạo của bốn người kia, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Bốn người này, không ngờ lại chính là ba vị hồng bào của Huyết Vụ Thành và Bố Trường Hải!
Không chỉ người của Linh Mạch Chi Địa và Huyết Vụ Thành há hốc cả mồm, ngay cả cao thủ Linh Giai của Bố gia con mắt cũng trợn tròn, mỗi người đều ngừng lại động tác trên tay, chăm chú nhìn lại.
- Ngươi đang làm cái gì vậy Bố Trường Hải?
Trang Chính Kiền hầu như không thể tin nổi mắt mình, trong lúc hoảng hốt lại có cảm giác giống như mình đang nằm mơ.
Bố Trường Hải quay đầu liếc mắt nhìn hắn, cũng không có trả lời, vẫn y nguyên nhìn chăm chú vào động tĩnh của Thượng tiền bối, vẻ mặt kiêng kỵ và cảnh giác.
Tro bụi tán đi, thân ảnh khô gầy của Thượng tiền bối hiện ra trước mắt mọi người, bất quá thần sắc Thượng tiền bối lúc này đã có chút uể oải, trên khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ, chậm rãi lắc đầu nhìn Bố Trường Hải, họ nhẹ một tiếng nỏi:
- Đóng kịch thật tốt, dĩ nhiên ngay cả tiểu lão nhân ta cũng chưa từng nhìn ra chút sơ hở nào.

Vô Thường - Chương #1104


Báo Lỗi Truyện
Chương 1104/1679