Chương 1102: Miểu sá


- Chung Bố Sở, tiểu lão nhi chỉ đánh ngươi một kiếm, tiếp được ngươi liền sống, không tiếp được sẽ chết, hãy cẩn thận.
Sắc mặt Thượng tiền bối cũng trở nên vô cùng ngưng trọng, nói ra lời nói lại cảm giác khá thong thả.
Không khí đều trở nên ngưng trọng, hầu như tiếng hít thở bị áp thới cực hạn, mỗi người đều muốn biết Thượng tiền bối có khả năng giết chết Chung Bố Sở phản đồ của Linh Mạch Chi Địa dưới sự cảnh giác của ba vị hồng bào.
Quai hàm Chung Bố Sở run lên, tuy rằng hắn chưa từng thấy qua thực lực của Thượng tiền bối, nhưng từ lời kể của các gia chủ thế hệ trước, hắn biết trình độ kinh khủng của người này, trong lúc hoảng hốt, một thân cương khí hộ thân Linh Giai toàn lực vận hành, cố gắng tạo cho mình một cảm giác an toàn.
- Xoạt...
Một tiếng vang rất nhỏ, ngón cái tay trái Thượng tiền bối hơi gảy nhẹ, làm thanh trường kiếm thiên binh từ trong vỏ bay vọt ra.
Thanh âm rất nhẹ nhàng nhưng vẫn làm cho trái tim mỗi người đập nhanh một chút.Mà đám người cương khí toàn thân Lý Thiên Cừu dĩ nhiên không thể khống chế tự động bộc phát ra ngoài, ba cổ khí thế thô bạo của Linh Giai trung phẩm đánh thẳng về phía Thượng tiền bối.
- Xoạt...
Tiếng ma sát thong thả nhưng rất chói tai truyền ra, thanh trường kiếm thiên binh này rốt cuộc bị Thượng tiền bổi rút ra. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Động tác của hắn rất chậm chạm, phảng phất không phải rút một thanh kiếm, mà là núi lớn vạn cân.
Kiếm ra một tấc, kiếm ý kinh thiên lao ra, phá vỡ khí thế Lý Thiên Cừu và hai Linh Giai trung phẩm, ba người Lý Thiên Cừu khẽ hừ một tiếng, vội vã vận công hóa giải, thực lực bọn họ không thấp, tuy rằng kiếm ý của Thượng tiền bối rất cao siêu, nhưng căn bản không thể tạo thành sát thương đối với bọn họ.
- Phụp, phụp...
Một loạt tiếng vang khẽ truyền đến, mặt đất chu vi mười dặm xung quanh Thượng tiền bối thi nhau nứt vỡ, các vết nứt dày đặc tạo thành một màng nhện, những khe nứt này có độ sâu không giống nhau, giống như bị kiếm khí mạnh mẽ đánh ra.
Tròng mắt Đường Phong trợn ngược, mọi người cũng không khác biệt. Không ai có thể tưởng tượng, động tác rút kiếm đơn giản của Thượng tiền bối, dĩ nhiên có thể tạo thành uy thế cường đại như vậy.
- Đây mới là cao thủ!
Đường Phong chứng kiến tình cảnh này không áp chế được cảm xúc dâng trào, lấy những người mà Đường Phong từng biết đến so sánh với Thượng tiền bối, giống như trước mặt trời chói lòa, tất cả đều ảm đạm thất sắc.
Một chùm tia sáng từ trường kiếm thiên binh phóng ra, không đợi mọi người kịp thấy rõ, chùm sáng nhàn nhạt này bỗng nhiên trở nên vô cùng rực rỡ, làm cho người ta không tài nào mở được hai mắt.
- Uống!
Một tiếng rống giận truyền ra từ miệng Lý Thiên Cừu, hai lão giả hồng bào còn lại cũng di động, cùng nhau chạy đến chỗ Chung Bố Sở. Vẻ mặt Chung Bố Sở mê man mờ mịt, tuy nhiên cương khí hộ thân của cảnh giới Linh Giai vẫn còn tồn tại, nhưng vừa cẩn thận suy nghĩ lại đột nhiên thấy một cổ nguy cơ và sợ hãi dâng lên.
- Xoẹt...
Một tiếng kêu, cùng với đó là âm thanh trường kiếm thiên binh được đút vào vỏ truyền đến, ánh sáng chói mắt lúc nãy cũng biến mất.
Ba lão giả hồng bào âm trầm đứng trước mặt Chung Bố Sở, sắc mặt vô cùng khó coi, mà Chung Bố Sở vẫn giống như lúc trước, ngơ ngác đứng đó, cả người không chút sứt mẻ.
Vẻ mặt Lý Thiên Cừu lúc này trở nên kiêng kỵ, nắm tay thật chặt, cơ thể khẩn trương đang nhè nhẹ run lên.
Tràng diện vắng ngắt một mảnh, tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào Thượng tiền bối. Không ai biết vừa rồi trong nháy mắt đã xảy ra chuyện gì, ngay cả Đường Phong cũng không biết. Hắn chỉ nhìn thấy Thượng tiền bối rút kiếm ra ba tấc, ánh sáng lập tức phóng ra, chờ kịp nhìn lại lần nữa, trường điểm đã trở lại trong vỏ.
- Xuất kiếm rồi sao?
Đường Phong nghi hoặc không thôi. Tuy rằng hắn không rõ ràng xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn sắc mặt Lý Thiên Cừu và hai lão giả hồng bào, Đường Phong chỉ biệt bọn họ phải chịu thua thiệt rồi.
- Hài...
Một âm thanh thở dài phát ra từ miệng Thượng tiền bối, vẻ mặt hắn tiếc nuối nhìn thanh thiên binh trên tay, giống như đang nhìn một người hài đồng bất hạnh chết non.
- Binh!
Một tiếng vang nhỏ truyền đến, mọi người còn không kịp nghĩ rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra, chuôi trường kiếm thiên binh do Đường Phong cung cấp, dĩ nhiên cùng với vỏ kiếm hóa thành bột min, bị gió thổi qua, phiêu tán trong không trung.
Tròng mắt Đường Phong trong khoảnh khắc đọng lại, vẻ mặt co quắp.
Không phải hắn tiếc thanh thiên binh này, tuy rằng thiên binh rất trân quý, nhưng trên tay hắn còn không ít. Là do hắn khiếp sợ, đó là thiên binh, cũng không phải cương binh! Tại sao lại biến thành bột mịn được?
Trong thiên hạ, vũ khí chia làm bốn cấp độ, vũ khí bình thường là cấp thấp nhất, tiếp đó là cương binh, sau đó mới là thiên binh, cuối cùng là thần binh!
Số lượng thiên binh tuy rằng không ít, nhưng cũng tuyệt đối không nhiều lắm. Mỗi một thanh thiên binh đều tồn tại không bao giờ bị hỏng, mỗi một thanh đều cứng rắn không gì sánh được. Cao thủ linh giai đều sử dụng vũ khí đẳng cấp thiên binh, bởi vì chỉ có loại vũ khí đẳng cấp này mới có khả năng thừa nhận được cương khí do cao thủ Linh Giai truyền vào.
Nếu để một cao thủ Linh Giai sử dụng cương binh, vậy thì không có khả năng sử dụng được trong thời gian dài, thanh cương binh kia sẽ hỏng bởi vì nó phải thừa nhận áp lực quá lớn.
Cương binh sẽ bị hủy, tự nhiên thiên binh cũng không ngoại lệ. Chỉ cần có người có thể sử dụng chiêu thức siêu việt năng lực thừa nhận của thiên binh, lúc đó thiên binh cũng không thể bình yên vô sự.
Thiên binh Thượng tiền bối dùng, toàn bộ thân đều hóa thành bột mịn, điều này chỉ có thể nói chính xác một chiêu vừa rồi của Thượng tiền bối là chiêu thức có uy lực vượt xa năng lực thừa nhận của thiên binh! Đây rốt cuộc là chiêu thức gì, mới khả năng đạt được trình độ như vậy?
Còn Chung Bố Sở? Dưới một chiêu này có khả năng sống sót hay không? Ánh mắt Đường Phong rất nhanh nhìn về phía Chung Bố Sở, đã thấy người này đứng ở phía sau đám người Lý Thiên Cừu, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán, toàn thân lạnh run, con mắt chớp chớp không ngừng.
Hắn không chết? Đường Phong ngạc nhiên, một màn trước mắt so với kỳ vọng của hắn chênh lệch quá nhiều.
- Nhìn ta như vậy làm gì?
Đột nhiên Chung Bố Sở hết lớn một tiếng, không có nguyên nhân nào khác, Lý Thiên Cừu và hai lão giả hồng bào đang nhìn hắn, chỉ bất quá trong ánh mắt ba người tràn ngập sự khiếp sợ và không tưởng, kèm theo một chút đồng tình.
- Ta cũng không có việc gì, tại sao lại nhìn ra như vậy…
Chung Bố Sở hô to gọi nhỏ.
- Ha ha, Thượng tiền bối, thì ra trình độ của ngươi cũng chỉ vậy mà thôi, tiếng sấm to mưa thì nhỏ, Chung mỗ vẫn yên ổn đứng tại chỗ này.
- Ngu ngốc!
Lý Thiên Cừu lắc đầu nói.

Vô Thường - Chương #1102


Báo Lỗi Truyện
Chương 1102/1679