Chương 110: Bi kịch của Thang Phi Tiếu. (Thượng)


Trầm ngâm một lát, Vạn Kiếm Phi mới bảo Trương Vạn Sơn đưa giấy bút tới, đơn aiản thuật lại chuyện mấy ngày trước Biên Nam Phong bị hạ nhục tại Thiên Tú, sau đó viết lên kết quả tìm kiếm được hôm nay, cuốn tờ giấy lại bỏ vào ống đồng kèm theo cả mảnh vải kia, cột vào chân Tuyết Ưng rồi thả nó bay đi.
không đến nửa ngày, tông môn bên kia lại truyền tin tới.
Vạn Kiếm Phi chăm chú nhìn bầu trời đen khịt bao trùm khắp Tĩnh An thành, Vạn Kiếm Phi chậm rãi nói:
- Hôm nay phải đổi rồi.
Năm ngày sau, Thiên Tú, Yên Liễu các.
Hôm nay là lần cuối cùng Đường Phong giải độc cho Bạch Tiểu Lại, tốn nhiều thời gian như vậy, tuy trong lúc đó cũng có vài lần trì hoãn vì nhiều nguyên nhân khác nhau, nhưng nhìn chung thì mỗi đêm Đường Phong đều dành ra hai canh giờ giải độc cho Bạch Tiểu Lại.
Qua đêm nay, độc tố trong cơ thể Bạch Tiểu Lại đã trừ hết hoàn toàn, nàng lại khôi phục tới thời kỳ đỉnh phong, phong còn độc tố quấy nhiễu, nàng cũng có thể tiếp tục tu luyện.
Bạch Tiểu Lại không biết tâm tình của mình hiện tại là thế nào, vui buồn lẫn lộn.
hơn một tháng nay, hai người mỗi đêm đều ngồi đối mặt với nhau, tay trong tay, da thịt gần gũi, Bạch Tiểu Lại lúc mới đầu còn có chút bài xích và ngượng nghịu, đến giờ đã thành thói quen, thậm chí còn có cảm giác tiếc nhớ.
Mỗi đêm nàng chỉ cần khống chế tâm thần, tránh trong đan điền, yên lặng nhìn nam nhân kia bận bịu luôn tay, đem độc tố mình trúng phải dời sang người hắn, cứ lặp đi lặp lại như thế, có cảm giác bản thân mình giống một người vợ mỉm cười nhìn chồng vì hạnh phúc của hai người mà vất vả làm việc.
Bạch Tiểu Lại biết mình không nên nghĩ như vậy, mình và hắn kém nhau hơn mười tuổi, lại còn cách cả bối phận.
Nhưng càng khống chế bản thân không nghĩ tới những chuyện này thì lại càng nghĩ tới nhiều hơn, thật là khiến người ta thống khổ vạn phần, mỗi lần như vậy Bạch Tiểu Lại liền cảm thấy như có ai bóp nghẹn tim mình.
Đúng là oan gia mà! Sao mình lại gặp phải nam nhân xuất sắc như vậy kia chứ? Đêm đó dứt khoát để Diệp Trầm Thu giết chết hắn có phải tốt hơn không? Tại sao ngươi lại không sinh sớm hơn mười năm chứ? Đêm nay là đêm cuối cùng! Qua đêm nay, sau này sẽ không còn cơ hội gần gũi hắn thế này nữa.
nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Lại đánh bạo, hơi siết chặt bàn tay của Đường Phong.
Sau khi khối khí đen cuối cùng bao bọc quanh cương tâm của Bạch Tiểu Lại bị Đường Phong dời đi, hình dạng thật sự của cương tâm Bạch Tiểu Lại cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Đường Phong.
Cho tới nay, Đường Phong vẫn cho rằng cương tâm của Bạch Tiểu Lại là tia chớp.
bởi vì nàng thường xuyên dùng điện mang tấn công người khác, nhất là khi tung ra song chưởng.
Nhưng sau khi thấy được tận mắt Đường Phong mới biết được là mình đã lầm.
Cương tâm của nàng cũng không phải tia chớp gì cả, mà là một con linh thú màu lam nhạt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trên trán linh thú này có một dấu hiệu hình nguyệt nha màu đen, hai cái đuôi xù thật dài, khắp người đều là lông màu lam nhạt như sắc trời trong vắt, chỉ có một nhúm lông trước bốn móng vuốt là màu đen thôi.
Toàn thân tiểu linh thú đều được điện mang bao phủ, lúc kề sát lại còn nghe được tiếng nổ bùm bùm vang lên.
Nó vừa ngáp một cái liền có vô số điện mang từ trong cương tâm lóe ra.
Có thể là bị độc tố ảnh hưởng quá lâu, nên tiểu linh thú này thoạt nhìn có chút uể oải, điềm đạm đáng yêu cuộn tròn cả người nằm gọn trong đan điền của Bạch Tiểu Lại.
Cương tâm dù sao cũng là bí mật lớn nhất của một người, Đường Phong cũng không thể cứ nhìn chằm chằm mãi được, đang muốn hút tâm thần lại rời khỏi, kết thúc quá trình giải độc cả tháng nay, đột nhiên có một thanh âm truyền vào trong tâm thần của Đường Phong.
- A Phong, đợi một chút!
Đường Phong sửng sốt, nghi hoặc hỏi:
- Sao vậy?
Bạch Tiểu Lại trầm mặc hơn nửa ngày mới nói:
- Cám ơn ngươi. Nếu không có ngươi giúp đỡ hơn tháng nay thì ta cả đời này có lẽ đành phải bỏ đi.
Sự bá đạo của Yên thảo chi độc, ngoại trừ ba loại thiên tài địa bảo kia có thể giải được thì căn bản không còn cách nào khác.
Nếu không phải Đường Phong dùng loại phương pháp vừa quỷ dị vừa thần kỳ này dời độc tố đi thì đời này của Bạch Tiểu Lại có tới tám chín phần mười sẽ phế đi thật.
- Mạng của ta là do cô cứu về, hơn nữa nếu không phải ta làm liên lụy thì sao cô lại trúng độc chứ?
Lúc trao đổi tâm thần thì không cần dùng bất kì thứ gì, tâm thần hai người đều ở tại đan điền của Bạch Tiểu Lại, tuy rằng nhìn không thấy sờ không được, nhưng Đường Phong và Bạch Tiểu Lại đều biết đối phương đang ở bên cạnh mình.
- Ta vẫn muốn cám ơn ngươi.
Bạch Tiểu Lại kiên trì nói.
- Lại tỷ đừng khách khí.
- A Phong.
ngữ khí của Bạch Tiểu Lại có chút bi thương:
- Hứa với ta một việc.
- Tỷ cứ nói.
Đường Phong cảm thấy Bạch Tiểu Lại hôm nay có vẻ là lạ.
- Sau này nếu gặp phải cao thủ Thiên giai thì chạy được bao nhiêu hay bấy nhiêu, ngàn vạn lần không được chiến đấu cùng cao thủ Thiên giai. Ta biết ngày đó Diệp Trầm Thu đã ăn quả đắng trên tay ngươi, tuy ta không biết ngươi dùng cách gì, nhưng mà cao thủ Thiên giai tuyệt đối không phải người dễ bị đánh bại như vậy. Thiên giai là một ranh giới rất lớn, một cao thủ Thiên giai hạ phẩm có thể đối phó với ít nhất hai mươi đối thủ Địa giai đỉnh phong. Thiên giai và Địa giai là hai cảnh giới hoàn toàn bất đồng.
- Lại tỷ, tỷ nói mấy chuyện này làm gì?
- Hứa với ta có được không?
Bạch Tiểu Lại lần đầu tiên dùng loại ngữ khí vừa như khẩn cầu, lại có điểm mong chờ và bá đạo thế này.
- Được!
Đường Phong đáp, trầm mặc một lát lại mở miệng hỏi:
- Lại tỷ, tỷ phải đi rồi sao?
Bạch Tiểu Lại hôm nay rất lạ, Đường Phong cũng không phải kẻ ngốc, chỉ cần nghe kỹ ý tứ của nàng và tình huống hiện tại cũng đủ để hắn đoán ra sự thật.
Diệp Trầm Thu chết, độc trong người của nàng cũng giải xong, nếu không có lý do chính đáng thì nàng không thể ở lại Thiên Tú mãi được.
- ngươi biết rồi sao.
Bạch Tiểu Lại thở dài một tiếng,
- Ta vốn không muốn nói cho ngươi biết.
- Tại sao phải đi chứ? ở lại Thiên Tú không được sao? Ta, Bảo Nhi Mộng Nhi và tỷ, mấy ngày này chúng ta ở cùng rất vui vẻ, hiện tại Yên Liễu các lại có thêm Tiếu thúc, Tứ Nương và Tiểu Manh Manh, nhất định sẽ càng náo nhiệt. Lại tỷ không đi có được không?
- Đồ ngốc!
trong giọng nói của Bạch Tiểu Lại dẫn theo chút cưng chiều, Đường Phong cảm giác tâm thần của mình bị xúc động nhẹ nhàng, giống như bàn tay nàng nhẹ nhàng lướt qua má mình,
- Sau này ngươi sẽ gặp người mà mình yêu, sau đó cùng nàng kết hôn sinh con, Lại tỷ ở đây làm gì chứ? Trông con cho ngươi sao?
- Ta... Ta lấy tỷ là được!
Đường Phong bật thốt lên.
Bạch Tiểu Lại cười khổ một tiếng:
- Đừng tự dối mình. ngươi còn nhỏ, từ nhỏ đã lớn lên ở Thiên Tú, chưa trải qua sóng gió trong đời người, làm sao hiểu được tình yêu là gì, bây giờ ngươi tùy tiện nói ra những lời này, sau này có khả năng sẽ hối hận không kịp. Chờ khi nào ngươi thật sự hiểu được thế nào là sống chết có nhau, mãi không rời xa thì mới có tư cách nói những lời này. A Phong, ngươi hiện tại có hảo cảm với Lại tỷ, ngươi có thể khẳng định đây là yêu không? Nếu ta là một nữ nhân vừa xấu vừa mập, ngươi còn có thể nói những lời này với ta không?
những lời này khiến Đường Phong á khẩu không trả lời được.
Bạch Tiểu Lại có hảo cảm với mình, Đường Phong có thể nhìn ra được, Đường Phong cũng có hảo cảm với nàng như thế.

Vô Thường - Chương #110


Báo Lỗi Truyện
Chương 110/1679