Chương 109: Phong khởi vân dũng. (Hạ)


Bên kia, Hắc Nhãn Đậu Đậu cũng phơi cái bụng trắng như tuyết của nó lên. nằm trên lòng bàn tay của Thang Phi Tiếu, đầu nghiêng qua một bên, hơi thở đều đều. cái bụng trắng căng tròn cứ phập phồng theo từng lần hít thở.
Đường Phong chép miệng:
- Hai tiểu đông tây này chọn rượu cũng giỏi lắm. mỗi cái là tửu lượng không cao thôi!
Thang Phi Tiếu cười mắng:
- Phong thiếu gia ngươi đừng có nói mát, mau tới xem Manh Manh có sao không?
Tiếu thúc cũng là quan tâm thái quá. lấy khả năng của hắn thì thừa biết Manh Manh chỉ là uống say mà thôi, nhưng phải nghe Đường Phong khẳng định thì mới có thể khiến hắn an tâm được.
Bị nháo như vậy nên mười một trung tâm đệ tử cũng vội cáo từ rời khỏi, Thang Phi Tiếu cùng bế Tiểu Manh Manh và Đậu Đậu đặt lên giường, hai tiểu đông tây cùng nhau nằm một chỗ ngủ ngon lành.
Trong phòng tràn ngập mùi rượu nồng, Tứ Nương yêu thương không thôi nhìn Manh Manh, lo lắng một hồi xong lại gõ mạnh vào đầu Thang Phi Tiếu:
- Đều tại huynh cả, cái gì không thích lại thích uống rượu, bây giờ Manh Manh đều bị huynh dạy hư rồi.
Thang Phi Tiếu vẻ mặt vô tội:
- Sao lại liên quan tới ta? Đây là rượu của Phong thiếu gia. hắn mới là đầu sỏ gây họa!
Tĩnh An thành. Trương gia.
Cự Kiếm Môn đường chủ Vạn Kiếm Đường Vạn Kiếm Phi, cao thủ đứng hàng thứ hai của Cự Kiếm Môn. là một vị Thiên giai cao thủ khác ngoại trừ môn chủ Biên Vô Huyết.
Trong kế hoạch đối phó Thiên Tú lần này, hắn chủ yếu giữ trách nhiệm liên kết các thế lực trong phạm vi ngàn dặm của Thiên Tú lại, một mặt mượn sức của chúng để tấn công Thiên Tú. một mặt cũng có thể chia bớt trách nhiệm với Cự Kiếm Môn.
Trong một năm này, các thế lực trong phạm vi ngàn dặm. có tám phần hoặc là bị cưỡng ép, hoặc bị lợi dụng, đã bước lên thuyền lớn của Cự Kiếm Môn.
những thế lực không hợp tác cũng đã bị Cự Kiếm Môn trừ khử tận gốc.
Trước khi công kích Thiên Tú. để đảm bảo tin tức không lọt ra ngoài, chỉ có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn này thôi.
Tám phần thế lực trong phạm vi ngàn dặm cộng lại sức mạnh cũng không nhỏ, đến lúc đó Cự Kiếm Môn chỉ cần đứng sau trợ giúp, điều động cao thủ giết chết cao thủ của Thiên Tú thì Thiên Tú nhất định sẽ bị diệt trừ.
Lúc này Vạn Kiếm Phi đang ngồi trong đại sảnh của Trương gia. nghe bọn người Trương gia nịnh hót mình đủ điều. Vạn Kiếm Phi tuy trong lòng khinh thường lũ bại hoại mặt người dạ thú. như ngọn cỏ đầu tường này.
Một khi đại sự đã thành. Vạn Kiếm Phi tin rằng với tính của môn chủ. nhất định sẽ diệt sạch bọn chúng.
Nhưng lúc này Vạn Kiếm Phi không thể không đối mặt cùng đám người thoạt nhìn đầy ghê tởm này, Cự Kiếm Môn cần mượn sức mạnh của chúng. Vạn Kiếm Phi cũng cần một điểm dừng chân ở Tĩnh An thành để chờ mệnh lệnh công kích của môn chủ.
Đang lúc mất kiên nhẫn, Vạn Kiếm Phi đột nhiên nhướng mày, vội đứng dậy.
Nhìn thấy vị tôn sử Cự Kiếm Môn này đứng dậy, đám người Trương gia vội ngậm miệng lại.
Vạn Kiếm Phi đứng yên một lát liền đi ra ngoài cửa. vừa ra tới cửa đã nghe trên cao truyền tới một tiếng chim ưng kêu lanh lảnh, lát sau. một con diều hâu lông trẳng như tuyết từ trên không đáp xuống, đáp xuống trên vai Vạn Kiếm Phi.
Con diều hâu này có một đôi vuốt vô cùng sắc bén. ánh mắt cũng cao ngạo không kém. vừa thấy liền biết là một loại linh thú tấn công.
Đám người Trương gia lập tức chép miệng tán dương không ngớt.
Vạn Kiếm Phi lấy ra một ống đồng dưới chân diều hâu. sau khi mở ra xem liền biến sắc.
Trương gia gia chủ Trương Vạn Sơn dè dặt đánh tiếng hỏi:
- Tôn sử, có tin gì vậy?
Vạn Kiếm Phi nhướng mày, trầm giọng nói:
- Môn chủ muốn thiếu môn chủ sớm quay về! chuyện này khá kỳ quái....
Đám người Trương gia vừa nghe cùng lập tức cảm thấy nghi hoặc.
rõ ràng mấy ngày trước thiếu môn chủ Biên Nam Phong đã rời khỏi Tĩnh An thành, tính ra thì đã về tới Cự Kiếm Môn từ sớm rồi mới đúng.
Sao bên kia lại gửi tin thế này tới chứ?
Vạn Kiếm Phi nói thầm:
- Tuyết Ưng bay rất nhanh, một ngày mấy ngàn dặm cũng không phải chuyện đùa, tin này chắc là phát đi từ sáng nay, sao thiếu môn chủ còn chưa về tới, lẽ nào trên đường gặp phải chuyện gì nên chậm trễ?
Trương Vạn Sơn tiện miệng nói thêm:
- Hay là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn?
Trương Vạn Sơn vừa dứt lời liền phát hiện mình vuốt mông ngựa đã vuốt lên tận đùi rồi, quả nhiên Vạn Kiếm Phi liền trừng mắt nhìn hắn, Trương Vạn Sơn không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Tuy khó chịu trong lòng nhưng Vạn Kiếm Phi cũng không muốn nổi giận với Trương Vạn Sơn, chỉ lạnh giọng nói:
- Vạn Sơn huynh, hy vọng huynh có thể cử người đi cùng với vài vị đệ tử của Vạn Kiếm đường ta tìm kiếm nơi hạ lạc của thiếu môn chủ trên đường đi, có thể là thiếu chủ có chuyện gì đó nên mới trì hoãn chưa về.
- Tôn sử cứ yên tâm, ta sẽ cử tinh nhuệ trong nhà hộ tống cao đồ của quý môn tìm người.
Trương Vạn Sơn trầm giọng nói.
Vạn Kiếm Phi gật đầu, tuy trong lòng hắn vẫn cho rằng Biên Nam Phong nhất định có chuyện quan trọng mới trì hoãn hành trình, nhưng vẫn cảm thấy có chút không ổn, loại cảm giác này quả thực khiến hắn có chút thấp thòm không yên.
Hơn trăm người xuất phát ra khỏi Trương gia, dưới sự dẫn dắt của mười đệ tử Vạn Kiếm đường, tra xét một đường đi về Cự Kiếm Môn.
Mới chưa đầy một ngày, đến sáng ngày thứ hai, một trăm người này đã trở về.
Một đệ tử Vạn Kiếm đường trình lên một mảnh y phục nhỏ, Vạn Kiếm Phi vừa tiếp nhận, sắc mặt liền đại biến:
- Tìm thấy ở đâu?
Mảnh vải này rõ ràng là một phần trên bộ y phục Biên Nam Phong mặc hôm ấy, nhưng hiện tại, bên trên chẳng những dính đầy máu mà còn có dấu vết bị dã thú cắn xé.
Nhưng Biên Nam Phong sao có thể gặp dã thú gì được chứ?
Huống hồ bên cạnh Biên Nam Phong còn có tên xa phu là cao thủ Địa giai, ngoài ra còn có vài đệ tử tinh nhuệ, cho dù gặp phải dã thú gì đi nữa cũng sẽ không bị tổn thương gì mới đúng.
Tên đệ tử Vạn Kiếm đường kia đáp:
- Trong một rừng cây nhỏ cách Tĩnh An thành năm mươi dặm, hơn nữa, trong rừng cây còn có dấu vết xe ngựa đi qua, nhưng không phát hiện bóng dáng xe ngựa đâu cả.
Sau khi Đường Phong giết Biên Nam Phong, không biết nên giấu y phục và xe ngựa của chúng thế nào nên đuổi xe ngựa vào rừng cây, giết ngựa hủy thi diệt tích, y phục thì tùy tiện ném vào một chỗ kín đáo.
bởi vì biết, cái chết của Biên Nam Phong căn bản không giấu được người của Cự Kiếm Môn, dù sao chúng cũng không phải loại ngu ngốc.
chỉ cần người khác không nghi ngờ tới hắn là được. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nói vậy thôi chứ Đường Phong có chủ động thừa nhận thì phỏng chừng không ai tin là hắn đã giết Biên Nam Phong.
Nhìn thấy mảnh vải dính máu này, Vạn Kiếm Phi hoàn toàn có thể khẳng định là thiếu chủ đã bị hạ độc thủ! Chỉ có điều hắn thật sự không rõ là kẻ nào lớn mật như vậy, dám ra tay với thiếu chủ Cự Kiếm Môn.
Tuy mấy năm gần đây Cự Kiếm Môn đắc tội không ít người, nhưng có thể giết hết cả toán người thiếu chủ dưới sự bảo hộ của Địa giai cao thủ như vậy thì chỉ có Thiên giai cao thủ mới làm được.
Mà Thiên giai cường giả trong phạm vi ngàn dặm quanh đây chỉ có hai người Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y mà thôi.
Hai người này thân là trưởng lão và tông chủ Thiên Tú, không lý nào lại chặn đường giết chết một tên hậu bối, nữ nhân Thiên Tú không thể làm những chuyện đê tiện như vậy được.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Vạn Kiếm Phi biết rõ lần này đã xảy ra chuyện lớn rồi! Rất có khả năng môn chủ sẽ nổi giận toàn diện tấn công Thiên Tú, dù sao môn chủ chỉ có một đứa con trai cưng, mà hắn lại xảy ra chuyện trên địa bàn của Thiên Tú.

Vô Thường - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/1679