Chương 1077: Ta không tin ngươi nữa (thượng).


Bên ngoài, một vị Linh Giai của Chung gia đang chiến đấu cùng Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích đột nhiên nhướng mày, đối với cao thủ Huyết Vụ Thành bên cạnh mình nói:
- Ngươi tạm thời chống đỡ ta đi một chút sẽ trở lại, người của các ngươi phát hiện một ít tình huống trong gian nhà kia.
Vừa nói xong, đánh giả một chiêu, vội vã chạy ra vòng chiến, để lại cao thủ Huyết Vụ Thành kia một mình đối mặt hai đại sát thần.
Tuy rằng không biết vì sao đột nhiên cao thủ Chung gia này chạy đi, nhưng hại đại sát thần liếc nhau một chút, liền nở nụ cười âm hiểm cười đến co thủ Huyết Vụ Thành kia trong lòng cảm thấy sợ hãi.
- Cách Không Thủ!
- Ly Hợp Đao!
Đột nhiên hai đại sát thần cùng nhau đánh lên, trước sau bao lại, làm cho Linh Giai của Huyết Vụ Thành kêu cha gọi mẹ, kêu khổ thấu trời, trong lòng mắng cả mười tám đời tổ tông của Linh Giai kia. Vì sao có thể như vậy, chiến đấu đang trong thời gian ác liệt, đồng bạn đưa cục diện rối răm cho mình mình xử lý, quá không phúc hậu rồi!
Trong phòng, người Linh Giai của Chung gia này vội vã chạy vào, vốn tưởng rằng cao thủ Huyết Vụ Thành ở bên trong phát hiện tình huống nguy hiểm gì, cho nên vừa mới vào cửa, liền hô lên một câu:
- Có chuyện gì vậy?
Lời còn chưa dứt, ba bóng người tối đen như mực liền vô thanh vô tức đứng tại phía sau hắn, cùng lúc đó, bên tai đột nhiên xuất hiện hai đạo thân hình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Năm bộ Dược Thi hung mãnh vô cùng, đánh ra quyền cước nhanh chóng vô cùng, dù cho Linh Giai Chung gia này nhanh chóng bày ra tư thế phòng ngự, nhưng quyền cước của Dược Thi vẫn như cũ toàn bộ đánh vào trên người Linh Giai Chung gia không hề phòng bị, cả tư thế bày ra và hộ thân cương khí thuộc về Linh Giai cũng trực tiếp nghiền nát như bong bóng xà phòng, Linh Giai Chung gia này miệng phun máu tươi, xương cốt toàn thân không biết bị chặt đứt bao nhiêu cái, trực tiếp bị đánh ngã trên mặt đất.
Công kích của Dược Thi vô thanh vô tức, không có bất luận cương khí ba động, bản thân cũng không có khí tức, mặc dù là Linh Giai muốn phòng bị cũng không phải chuyện dễ dàng.
Chỉ bất quá một lát sau, cao thủ Chung gia liền gặp cùng cảnh ngộ như nam tử trung niên.
Nam tử trung niên không nhịn được quay đầu đi, quá mất mặt rồi! Ngu như vậy hồ đồ chạy ào đến, cũng không biết phòng bị một chút, không phải rõ ràng muốn cho người ta đánh vào mặt hay sao? Tuy rằng hai người gặp phải tình cảnh giống như nhau, nhưng trong lòng nam tử trung niên vẫn coi thường Linh Giai này của Chung gia, một điểm ý thức của Linh Giai cũng không có, làm sao có thể coi là Linh Giai?
- Ngươi....
Linh Giai này bị ám toán cũng vạn phần căm phẫn, hắn thật vất vả mới chạy đến nơi đây, vốn là xuất phát từ ý tốt, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới dĩ nhiên bị người khác bán đứng.
- Ngươi cái gì ngươi!
Đường Phong đi lên dùng một kiếm đâm vào trái tim hắn, thủ đoạn nhanh nhẹn dứt khoát, âm thanh kiếm phong đâm vào thân thể, để nam tử trung nên nằm một bên cũng cảm thấy run run.
Toàn thân Linh Giai Chung gia này co quắp một hồi, đợi vài phút sau mới không có khí tức, không hổ là Linh Giai, sinh mệnh lực ngoan cường làm cho người ta sợ hãi, đối với hắn Đường Phong cũng sẽ không nương tay, nam tử trung niên này không mật báo cho đồng bọn đó là bởi vì bầu không khí của Huyết Vụ Thành ảnh hướng, nhưng người của Chung gia không giống, không nhanh chóng giết hắn, tuyệt đối hắn sẽ truyền tình huống nơi này cho người bên ngoài biết.
Tính đứng lên, đây là vị cao thủ Linh Giai thứ hai chết trên tay Đường Phong, điều trùng hợp chính là, tất cả đều là người của Chung gia.
Chỉ bất quá vô luận là lần nào, Đường Phong cũng không thể thắng được quang minh chính đại, lần đầu tiên kích động Liễu Chung Sơn, làm cho hắn bị tầu hỏa nhập ma, không thể nhúc nhích, cuối cùng mới cứng rắn giết chết, hiện tại càng mượn công lao đánh lén của năm bộ Dược Thi. Nếu để chính hắn đi ra, khẳng định không đánh lại được Linh Giai.
- Hiện tại có thể thả ta đi sao?
Nam tử trung niên như trước bị một bộ Dược Thi ghì trên mặt đất, tuy rằng chỉ có một bộ, nhưng hắn vẫn như cũ không dám có bất luận động tĩnh dị thường, trong đôi mắt hắn đã tràn ngập khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi, vừa rồi hắn rõ ràng nhìn thấy, Đường Phong chỉ là vung tay lên, trong gian nhà liền quỷ dị xuất hiện ba người mặc áo đen.
Thực lực của ba người áo đen này, cùng ba người lúc trước xuất hiện kém không nhiều.
Sáu người áo đen! Tất cả đều tương đương với Linh Giai hạ phẩm, như vậy cùng nhau mai phục, ai có thể chạy khỏi độc thủ của bọn hắn? Rốt cuộc vì sao bọn hắn xuất hiện? Lại tu luyện kỳ công gì? Vì sao không có khí tức, không có cương khí ba động, nhưng tốc độ và lực đạo lại mạnh mẽ khiến kẻ khác ghen tức.
Nghĩ không rõ, nam tử trung niên hiện tại thầm mong Đường Phong sẽ thực hiện ước định lúc trước, bất quá hắn cũng biết điều này sợ rằng có chút không có khả năng.
- Gọi thêm một người nữa đến, đợi lát nữa nhất định thả ngươi.
Mặt Đường Phong không chút xấu hổ, chân thành nhìn đối phương.
- Ngươi nằm mơ!
Nam tử trung niên nổi giận, tương đất cũng phải tức giận ba phần, huống chi Đường Phong đùa giỡn hắn như vậy, hắn làm sao có thể cam tâm tình nguyện?
- Lần này là thật, ngươi có thể tin tưởng ta được không?
Đường Phong nói như thật, còn kém giơ tay lên trời thề...
- Cho chính mình một cơ hội, cũng cho mọi người một cơ hội, làm sao cố chấp như vậy đây?
- Là ngươi nói không giữ lời trước.
Nam tử trung niên lạnh lùng nhìn Đường Phong, trên mặt bất đầu trở nên bi phẫn, giống như một người thiếu nữ bị một người nam tử vô tình đùa giỡn xong sau đó liền vứt bỏ.
- Coi như ta lừa ngươi một lần, ngươi xem, hai người chúng ta hợp tác rất thân thiết chặt chẽ, nhấc tay nhẹ nhàng không chút tổn hao gì liền giết chết một người Linh Giai, cảm thấy hãnh diện không? Mặc dù thiếu gia có chút nói dối, nhưng nói chung vẫn là người tri ân báo đáp. Ngươi giúp ta dẫn tới một Linh Giai Chung gia, rốt cuộc một mạng đổi một mạng, hiện tại ta sẽ không giết ngươi. Ngươi giúp ta dẫn thêm một người qua đây, đổi lấy cơ hội giải thoát cho ngươi, bút buôn bán này cũng không lỗ.
Đường Phong ngồi xổm xuống, vỗ vỗ ngực hắn, phân tích rõ ràng được mất.
Sắc mặt nam tử trung niên khẽ đổi, chần chờ nói:
- Thực sự ngươi nghĩ như vậy?
- Hài, ngươi tin cũng được, không tin cũng được, lời của thiếu gia đều xuất phát từ nội tâm .
Đường Phong để tay lên ngực tự hỏi, nói rất cảm động lòng người.
- Tốt, ta sẽ tin ngươi thêm một lần, dù sao chết cũng không phải mình ta.
Nam tử trung niên bị Đường Phong thuyết phục, nói là bị thuyết phục, còn không bằng nói là tâm lý may mắn làm hại.
Thấy hắn đồng ý, khóe miệng Đường Phong bí mật nhếch lên.

Vô Thường - Chương #1077


Báo Lỗi Truyện
Chương 1077/1679