Chương 1037 : Bức lên Lương Sơn


Cuối đông, toàn bộ Lý Đường đều chìm trong tuyết trắng, Khúc Đình Sơn càng trắng xóa, xa hoa, toàn bộ Thiên Tú cũng bị tuyết đọng bao trùm, trong lạnh giá lộ ra một luồng sức sống bừng bừng.
Trên người Đường Phong khoác chiếc áo khoác da hổ do Lại tỷ đích thân may thành, trên tay cầm một chiếc giỏ và mấy bộ y phục mùa đông, trong giỏ đựng một số đồ ăn nóng hổi, từng bước tiến về Khúc Đình Sơn.
Đi tới trước một gian nhà mới được xây dựng gần đây bên chân núi, Đường Phong liếc mắt nhìn thấy Trang Tú Tú đang mặc quần áo mỏng manh đứng trong gió tuyết, nhưng hoa tuyết giống như lông ngỗng căn bản không thể đến gần người nàng, vì vừa đến gần đã bị một luồng khí trường vô hình thổi bay sang một bên.
Gió lạnh gào thét, mái tóc Trang Tú Tú tung bay, thở ra một làn khói mỏng mù sương.
Đường Phong đi tới làm nàng giật mình, nàng mở mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn giống như băng sơn lộ ra một nụ cười.
- Vẫn chưa nghĩ thông suốt sao?
Đường Phong nhìn nàng lắc đầu. Hắn hy vọng khi mình đến đây, nơi này đã không còn bóng người, nhưng mỗi lần đến Trang Tú Tú đều chờ ở ngoài phòng.
Gian nhà gỗ này do chính tay Trang Tú Tú xây dựng một tháng trước, dù sao ở ngoài trời gió rét, phơi nắng phơi gió cũng không dễ chịu gì.
- Ta nói rồi, ngươi không cưới ta, ta vĩnh viễn sẽ không rời khỏi đây!
Trang Tú Tú vuốt mái tóc, thần sắc kiên định.
- Đừng nói những lời như vậy, ta mang chút đồ ăn cho nàng đây.
Đường Phong đi vào phòng, đặt y phục và giỏ lên trên bàn.
Trang Tú Tú bĩu môi nói:
- Lại là vị phu nhân nào của ngươi làm vậy?
- Tiểu Nhã làm, nhanh ăn đi, ăn xong rồi cút!
Đường Phong mở giỏ, lấy thức ăn bên trong ra, mặc dù hắn biết mình nói như vậy cũng chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, nhưng mỗi lần đến đây Đường Phong đều phải nói một lần.
Trang Tú Tú hiển nhiên cũng tập mãi thành thói quen, căn bản không tức giận, bày biện đồ ăn ra ăn, nàng ăn rất thanh tú cũng rất nhã nhặn, nhưng quyết không lãng phí.
Hai tháng này, Đường Phong hầu như cách mấy ngày đều phải tới nơi này thăm nàng một lần. Thật ra cũng không phải hắn lo lắng nàng có thể gặp nguy hiểm gì hay không, mà muốn đến xem nàng đã đi hay chưa. Thế nhưng nghị lực và kiên trì của Trang Tú Tú hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đường Phong, càng làm cho người khác cảm thấy bất đắc dĩ.
Đợi nàng ăn xong, Đường Phong thu dọn các thứ, đưa y phục mang đến cho nàng, xoay người đi ra ngoài phòng.
- Không ở lại trò chuyện với ta sao?
Trang Tú Tú đứng cạnh cửa, có chút hy vọng lại có chút u oán nhìn Đường Phong nói.
- Nàng muốn nói gì?
Đường Phong quay đầu nhìn nàng.
- Ta đột nhiên muốn biết, ba vị phu nhân của ngươi là người như thế nào?
- Người tốt, các nàng đều là các cô gái tốt.
Đường Phong trầm mặc chỉ chốc lát, lập tức cất bước đi xuống dưới núi.
Mới đi không bao xa, Đường Phong nhìn thấy trong gió tuyết có một thân ảnh đang gấp rút chạy tới bên này, hắn dừng lại, vận đủ thị lực nhìn lại, Đường Phong thấy Chu Tiểu Điệp vừa thở phì phò, vừa bước thấp bước cao chạy về phía mình, vừa chạy vừa cao giọng hô:
- Sư phụ, sư phụ!
Đường Phong triển khai thân pháp, nháy mắt đã chạy đến trước mặt Chu Tiểu Điệp, vội vàng cởi chiếc áo da hổ trên người choàng lên người nàng, khiển trách:
- Trời lạnh như vậy, không ở trong phòng tu luyện, chạy ra đây làm gì?
Tiểu nha đầu hiện giờ mới chỉ có cảnh giới Huyền Giai, mũi cũng bị đông lạnh, hai bàn tay nhỏ bé càng lạnh lẽo, Đường Phong nhìn nàng đầy đau lòng, nếu đôi tay này bị lạnh cóng, Đường Phong không chừng sẽ đánh nàng một trận.
- Sư phụ, đại sự không tốt rồi.
Chu Tiểu Điệp vừa xoa tay vừa mở miệng nói.
- Đại sự gì không tốt? Một nữ hài suốt ngày kêu la như vậy còn thể thống gì nữa?
Đường Phong trừng mắt liếc nhìn nàng.
Chu Tiểu Điệp thè lưỡi, lại vội vã nói:
- Sư phụ nhanh xuống núi xem sao đi, có người đến gây phiền toái.
- Vương bát đản nào ăn gan hùm dám đến Thiên Tú gây sự?
Đường Phong giận dữ.
- Hắn chán sống rồi sao?
Hiện giờ cao thủ Thiên Tú nhiều như mây, mặc dù không thể đánh đồng với những gia tộc trong Linh Mạch Chi Địa, nhưng là thế lực đứng đầu trong thế tục. Đường Phong thực sự không nghĩ ra kẻ nào có can đảm chạy đến Thiên Tú gây phiền toái.
- Ta không nhận ra.
Chu Tiểu Điệp kéo Đường Phong chạy như điên.
- Tiếu thúc và Đoạn thúc đâu?
Đường Phong hỏi, có hai đại sát thần tọa trấn, người bình thường làm sao có thể đột phá phòng tuyến của bọn họ?
- Hai người đều đã giao thủ với người đến nhưng đều bị đả thương, hiện tại mọi người đang kéo dài thời gian, Đại sư mẫu kêu ta đến tìm sư phụ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Cái gì?
Đường Phong thất kinh, trong lòng không khỏi dâng lên một tia cảm giác bất an. Hai đại sát thần đều đã đạt tới Thiên Giai đỉnh phong, còn kém một bước là có thể tấn chức Linh Giai, hôm nay lại bị người ta đả thương, suy tính như vậy người đến gây phiền toái há chẳng phải Cao thủ Linh Giai hay sao?
Bà nội nó, Thiên Tú tại sao lại chọc vào Cao thủ Linh Giai chứ?
- Tiểu Điệp ngươi tự xuống núi, ta đi trước một bước.
Sự việc trọng đại, Đường Phong nào dám chậm trễ, căn dặn xong liền cấp tốc phi xuống núi.
Không bao lâu, Đường Phong đã về tới Yên Liễu Các, người còn chưa tới, đã cảm thụ rõ ràng từ bên đó có vô số luồng cương khí cường đại ba động qua lại.
Toàn bộ cao thủ Yên Liễu Các hầu như đều xuất động, đứng ở một bên, cách xa người đó mười trượng, đám người Tiếu thúc như gặp đại địch, sắc mặt khẩn trương nhìn kỹ người đến, thế nhưng người đến vẫn tỏ vẻ bình thản, hăng hái nhìn Tần Tứ Nương đánh giá, một lúc lâu, khóe miệng mới hiện ra một nụ cười:
- Viêm Nhật Kiếm?
Thần sắc Tần Tứ Nương ngưng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thanh trường kiếm vô cùng kỳ dị trên tay phải, cảm thụ được chiến ý ngẩng cao phát ra từ Viêm Nhật Kiếm, Tứ Nương khẽ mở miệng nói:
- Vũ khí trên tay các hạ cũng là thần binh?
- Chê cười.
Người đến hơi gật đầu.
Vừa dứt lời, Đường Phong liền mang theo một luồng hàn khí, rơi xuống trước mặt mọi người, khi nheo mắt nhìn thẳng diện mạo của người đến, Đường Phong không khỏi lộ ra một tia cười khổ, hắn ngàn vạn lần không nghĩ rằng, người tới Thiên Tú gây phiền toái lại là hắn!
Âu Dương Vũ! Cao thủ Linh Giai của Huyết Vụ Thành, cầm trong tay thần binh Tàng Phong kiếm, kiếm linh vẫn là thể kết hợp hai tinh hồn của Linh Khiếp Nhan.
Ban đầu khi chia tay với Âu Dương Vũ dưới sườn núi Vân Hải, Đường Phong và Trang Tú Tú nhờ bóng của Độc vương Thương Bất Khải mới rời khỏi nơi đó, cũng không biết rốt cuộc vì sao Âu Dương Vũ lại tách ra.
Từ đó đến nay nhoáng cái đã nửa năm, không ngờ hôm nay lại chạm mặt ở đây. Nhìn dáng vẻ của hắn rõ ràng là tận lực tới đây tìm mình.
Như vậy thì phiền phức lớn, chống lại một Cao thủ Linh Giai, Đường Phong cũng không có phần thắng, hơn nữa Thiên Tú tông hôm nay có hai vạn đệ tử, một khi khai chiến ở đây nhất định sẽ ảnh hưởng đến người vô tội.
- Đường công tử, đã lâu không gặp.
Âu Dương Vũ khách khí chào hỏi Đường Phong.
Đường Phong hít sâu một hơi nói:
- Âu Dương tiên sinh là con rùa sao? Mạng lớn như vậy, một nơi như Vân Hải Chi Nhai cũng có thể thoát thân!
Âu Dương Vũ cười sang sảng, hắn vốn là một nam nhân trung niên, tiếng cười này càng tăng thêm mị lực thành thục của nam nhân, mở miệng nói:
- Nếu Đường công tử có thể đi ra, Âu Dương đương nhiên cũng có thể.
- Ta có thể hỏi ngươi rốt cuộc đã dùng cách gì để rời khỏi nơi đó không?
Đường Phong thực sự rất hiếu kỳ, một mặt vừa nói chuyện với hắn, một mặt trong đầu cấp tốc suy nghĩ nên làm thế nào hóa giải nguy cơ lần này.
- Âu Dương đương nhiên có cách của mình.
Âu Dương Vũ mỉm cười.
- Không nói chuyện này nữa, lần này đến tìm Đường công tử, vẫn hy vọng có thể cùng công tử đánh một trận, lấy thực lực quyết định người sở hữu nha đầu đó cuối cùng, chiến đấu hai lần trước thực sự làm người ta tiếc nuối.
Đường Phong khinh thường nói:
- Lời này của Âu Dương tiên sinh có chút lấy lớn hiếp nhỏ, thiếu gia hiện giờ mới chỉ có cảnh giới Thiên Giai, ngươi đã là Linh Giai, ai mạnh ai yếu nhìn là biết ngay, còn cần đánh làm gì? Chi bằng ta chủ động chịu thua, tặng nha đầu đó cho ngươi còn hơn.
Linh Khiếp Nhan đứng bên cạnh nghe xong lời này liền khoa chân múa tay với Đường Phong.
Âu Dương Vũ cười nói:
- Đường công tử có thể hiểu chuyện như vậy thật sự cũng tiết kiệm cho Âu Dương một phen công phu. Nhưng ta nghĩ Đường công tử khẳng định sẽ không làm loại chuyện không có cốt khí này, cho nên trận chiến này không thể tránh được.
Đường Phong bĩu môi:
- Âu Dương Vũ, ngươi lớn tuổi như vậy, chạy đến đây khi dễ thiếu gia, nếu chuyện này truyền ra không sợ người khác chê cười ngươi, nói ngươi thắng không thuyết phục sao?
- Ha ha...
Âu Dương Vũ cười lắc đầu:
- Đường công tử lẽ nào chưa từng giết người có thực lực thấp hơn ngươi sao? Cũng không thấy người khác chê cười công tử.
Trong lòng Đường Phong thầm than khổ, thằng nhãi Âu Dương Vũ này không chịu kém miếng, thật sự là khó đối phó, cả ngày cười tủm tỉm, hoàn toàn không nhìn ra địch ý, nhưng khi thật sự phải động thủ thì lại không hề hồ đồ.
- Âu Dương tiên sinh, thiếu gia có một đề nghị, chi bằng ngươi quay về trước, chờ ta đạt đến Cảnh giới Linh Giai, lại đến phân cao thấp với ngươi, như vậy nói thế nào cũng công bằng hơn một ít.
- Đường công tử nói sai rồi, công tử mới là Thiên Giai hạ phẩm Âu Dương đã cảm thấy rất vướng tay chân, nếu chờ công tử đạt đến Linh Giai, chẳng phải có thể tùy tiện ném Âu Dương trên mặt đất? Như thế làm sao có thể tính là công bằng? Hiện giờ Đường công tử ngươi đã tới Thiên Giai trung phẩm? Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, tốc độ tấn chức
quá nhanh!
Trong ánh mắt Âu Dương Vũ không khỏi lộ ra màu sắc kinh ngạc.
Lần đầu tiên khi hắn gặp Đường Phong, Đường Phong mới chỉ có Cảnh giới Địa giai. Lần thứ hai gặp Đường Phong cũng mới là Thiên Giai hạ phẩm, hiện tại mới qua bao lâu? Tần suất và tốc độ tấn chức này, quả thực khiến người khác đố kỵ và ghen tị.
- Nói như vậy ngươi không thể không đánh?
Đường Phong lộ ra hung tướng, nghĩ thầm cùng lắm thiếu gia hiện tại sẽ thi triển "Người thắng làm vua", để hàng vạn âm hồn cắn nuốt thành một, lại dùng "Tá Thi Hoàn Hồn" diệt ngươi.
- Giữa chúng ta cuối cùng cũng phải có một trận chiến, sớm muộn gì cũng phải đánh, Đường công tử không nên chối từ!
Âu Dương Vũ nhẹ nhàng vung Tàng Phong kiếm, trên thần binh hết sức bình thường dần hiện ra một tia thần quang.
Sau khi nói xong lại quay đầu nhìn đám người Tiếu thúc, ôm quyền nói:
- Đây là trận chiến giữa ta và Đường công tử, xin chư vị chớ nhúng tay vào, bằng không đừng trách Âu Dương này giết sạch Thiên Tú tông!
- Khốn khiếp!
Tiếu thúc không nhịn được mắng một tiếng, hắn vốn còn muốn trợ giúp Đường Phong một tay, dù sao với thực lực Thiên Giai trung phẩm đối chiến với Linh Giai thật sự là quá bất lực, nhưng lời này của Âu Dương Vũ vừa ra khỏi miệng, cho dù Tiếu thúc có lòng cũng không dám, nếu mọi người liên thủ đều không thể giết chết Âu Dương Vũ, vậy Thiên Tú tông chẳng khác nào bị diệt môn.
- Yên tâm, hắn không giết ta đâu.
Đường Phong lắc đầu truyền âm nói với Tiếu thúc. Vài lần chạm mặt, Âu Dương Vũ cũng không triển lộ sát khí, hắn đuổi theo mình chỉ vì tinh hồn của Linh Khiếp Nhan mà thôi.
- Nơi đây nhiều người, ta đi lên núi chờ công tử.
Âu Dương Vũ nhìn Đường Phong nói, sau đó triển khai thân pháp bay về phía Khúc Đình Sơn.
Hắn căn bản không sợ Đường Phong chạy trốn, Thiên Tú tông ở đây, bằng hữu và người thân của Đường Phong đều ở đây, làm sao hắn có thể đi được?
Đường Phong cười khổ không thôi, hôm nay bị ép lên Lương Sơn, nói như thế nào cũng phải đánh một trận với Âu Dương Vũ.
Thế nhưng với thực lực hiện tại của mình, trong lòng Đường Phong thật sự không nắm chắc.
- Phong thiếu, đón lấy!
Tần Tứ Nương đưa tay ném Viêm Nhật Kiếm tới, nếu Đường Phong không có binh khí đồng đẳng cấp, đối chiến khẳng định rất bất lợi.
Lúc này Đường Phong cũng không chối từ, trong giây phút tiếp nhận Viêm Nhật Kiếm, liền cảm giác giống như hắn đang nắm bắt nộ hỏa thiêu cháy hừng hực, trong Viêm Nhật Kiếm truyền đến chiến ý vang dội, mơ hồ có xu thế muốn đi tìm Tàng Phong kiếm.
- Nha đầu, nàng đi theo ta.
Đường Phong vẫy vẫy tay gọi Linh Khiếp Nhan đã chiếm dụng thân thể Khiếu Thiên Lang hóa thành hình người, Linh Khiếp Nhan theo lời đi về hướng Đường Phong, bàn tay Đường Phong vuốt lên đầu nàng, tinh hồn của Linh Khiếp Nhan nhất thời quay lại trong Bất Phôi Giáp, Khiếu Thiên Lang lại lộ ra nguyên hình.
Mọi người mặc dù lần đầu nhìn thấy loại tràng cảnh ly kỳ này, nhưng hiện tại căn bản không phải lúc sợ hãi, tất cả đều lo lắng khẩn trương nhìn Đường Phong.
Trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Lại toàn là mồ hôi, nàng run rẩy chỉnh lại quần áo cho Đường Phong, nức nở nói:
- A Phong, bình an trở về.
Phi Tiểu Nhã khóc như mưa, nước mắt lưng tròng nhìn Đường Phong.
- Khóc cái gì?
Đường Phong cũng bị Cung chủ đại nhân làm cho đau xót, một loại tâm tình bi tráng tráng sĩ một đi không trở về bắt đầu dâng trào trong ***g ngực.
- Nếu chàng chết... Ta sẽ lập tức tái giá, cho ngươi bị cắm sừng!
Phi Tiểu Nhã khóc không thành tiếng.
- Cẩn thận ta đánh vào mông nàng đấy!
Đường Phong nhéo mũi nàng, khẽ đẩy cung chủ đại nhân ra.
Mạc Lưu Tô vẫn còn đang ở phòng luyện dược nên không biết chuyện, làm Đường Phong bớt đi một đối tượng phải an ủi.
- Các ngươi không cần qua đây, ta sẽ bình an trở về.
Đường Phong hít một hơi thật sâu, triển khai thân pháp lướt về phía Khúc Đình Sơn.

Vô Thường - Chương #1037


Báo Lỗi Truyện
Chương 1037/1679