Chương 1025: Anh hùng cứu mỹ nhân (hạ)?


Chu Tiểu Điệp hoàn toàn mê man, ngồi xuống rễ cây ngơ ngẩn hơn nửa canh giờ vẫn không hoàn hồn.
Cho đến khi bên cạnh truyền đến tiếng bước chân khác thường, Chu Tiểu Điệp mới bị kinh động, mừng rỡ vạn phần ngẩng đầu lên, đang chuẩn bị mở miệng nói, thần sắc lại sững sờ.
Nàng phát hiện người đi tới bên cạnh mình không phải Đường Phong mà là ba nam nhân xa lạ.
Ba nam nhân này mê đắm nhìn mình, trên mặt hiện lên nụ cười hèn mọn bỉ ổi, người chính giữa mặt đầy thịt mỡ, ưỡn bụng, con mắt nheo thành một khe hở, xoa xoa tay nói:
- Tiểu cô nương, chỉ có một mình nàng sao?
Chu Tiểu Điệp cuống quít đứng lên, hoảng sợ nhìn đối phương, vừa lui về phía sau vừa nói:
- Không phải, ta đang đợi người.
Tên nam nhân bụng lớn cười nói:
- Có phải đang đợi ca ca này hay không?
Hắn vừa nói, vừa phất tay với hai người khác, hai người kia nhanh chóng đi đến sau lưng Chu Tiểu Điệp, bao vây nàng ở giữa.
Chu Tiểu Điệp khóc không ra nước mắt, nàng tuyệt đối không nghĩ tới ở nơi như vậy sẽ đụng phải bọn ác nhân, hơn nữa ý đồ của ba tên ác nhân này còn hiện rõ trên mặt.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiểu Điệp cô nương bất giác lo lắng, nắm chặt quần áo cắn môi nói:
- Các ngươi muốn làm gì? Bằng hữu của ta sắp đến đây rồi.
- Hắc hắc.
Tên nam nhân bụng lớn để lộ ra một hàm răng vàng nói:
- Không phải nàng đang đợi tình lang bỏ trốn chứ? Đừng đợi nữa, các ca ca chơi đùa với nàng trước.
Chu Tiểu Điệp sợ tới mức mặt mày thất sắc, hoảng sợ nói:
- Đừng tới đây, bằng hữu kia của ta rất lợi hại, đợi lát nữa hắn đến sẽ cho các ngươi nếm mùi đau khổ.
Nam nhân bụng lớn nghe xong liếc nhìn hai người khác, cười ha ha đến mức làm Chu Tiểu Điệp sởn hết gai ốc.
- Tiểu cô nương, nàng nghĩ ta sẽ tin sao?
Nam nhân bụng lớn lay động đám thịt mỡ trên mặt, áp sát về phía Chu Tiểu Điệp.
Chu Tiểu Điệp tiếp tục lui bước, phía sau cũng có người vây quanh, căn bản không có chỗ trốn, nhìn tên nam nhân thối tha gần trong gang tấc, sắp sửa thò tay túm lấy mình, tiểu cô nương không nhịn kinh hãi kê lên:
- Cứu mạng!
Nàng vừa hô vừa gấp đến độ dậm chân, nàng chỉ có cảnh giới Huyền Giai, còn ba tên nam nhân đối phương bất kỳ kẻ nào cũng lợi hại hơn nàng, nếu thật sự bị bọn chúng bắt được, Chu Tiểu Điệp nhất định sẽ dùng cái chết bảo vệ sự trong sạch.
Lúc này nàng chỉ hy vọng có thể có một anh hùng cứu vớt mình ra khỏi tai họa, kỳ lạ thay, sau tiếng hô cứu mạng của nàng, trong đầu nàng liền xuất hiện thân ảnh của Đường Phong.
Kỳ tích luôn xuất hiện
Nhìn thấy móng vuốt của tên nam nhân bụng to sắp đụng vào Chu Tiểu Điệp, một tiếng xé gió từ bên cạnh lao tới, tay tên nam nhân bụng to giống như đụng phải bàn ủi, vội rụt nhanh về, miệng phát ra tiếng rú kinh hãi như mổ heo.
- Vù vù vù.
Tiếng vang liên tiếp truyền đến, Chu Tiểu Điệp chỉ nhìn thấy ba tên ác nhân bên cạnh mình giống như cây lúa bị cắt, đồng loạt té xuống, máu tươi trong miệng cuồng phun, nhuộm đỏ cả y phục.
Trong nháy mắt, nguy cơ được giải trừ.
Chu Tiểu Điệp thở hổn hển, quay đầu nhìn chung quanh, liền thấy Đường Phong từ bên kia bước nhanh tới, trên tay còn thủ sẵn một ngọn phi đao, sắc mặt âm trầm tới cực điểm.
Chu Tiểu Điệp giống như nhìn thấy người thân, ủy khuất vô cùng, nhấc váy lên chạy về hướng Đường Phong, lao vào lồng ngực hắn, thân thể lạnh run, sắc mặt tái nhợt.
- Tiểu Điệp đừng sợ, ác nhân đã bị ta đánh chết rồi!
Đường Phong ân cần nói.
Chu Tiểu Điệp liên tục gật đầu, nước mắt thấm đẫm quần áo Đường Phong, vừa rồi nếu nhu Đường Phong đến muộn một chút, tấm thân trong sạch của nàng đã bị hoen ố, chỉ nghĩ đến đây, Chu Tiểu Điệp lại thấy hoảng sợ.
- Còn chạy nữa không?
Khóe miệng Đường Phong hiện ra một nụ cười giảo hoạt, trầm giọng hỏi.
- Không chạy nữa.
Chu Tiểu Điệp vừa khóc vừa đáp.
- Giang hồ rất nguy hiểm! Sau này ngoan ngoãn đi theo ta, ta sẽ bảo vệ nàng!
Đường Phong nói.
Chu Tiểu Điệp càng không ngừng gật đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Đi thôi, mùi máu tươi ở đây quá nồng!
Đường Phong vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng.
Đợi đến lúc thân ảnh của Đường Phong và Chu Tiểu Điệp biến mất, ba tên ác đồ tưởng rằng đã chết lại đồng thời mở mắt, tên nam nhân bụng to nâng tay mình nói:
- Tiên sư bà ngoại nhà nó, tiểu tử kia không phải nói chỉ diễn trò thôi sao? Tại sao lại ra tay thật, bàn tay của ta bị kéo rách một đường, suýt chút nữa đâm xuyên rồi.
Một người khác cũng không ngừng phun huyết thủy trong miệng, phàn nàn nói:
- Hương vị máu gà thật là thối!
Người cuối cùng nói:
- Được rồi được rồi, diễn xuất như vậy mà có thể kiếm được hai bình đan dược hảo hạng, cuộc giao dịch này không lỗ, đừng oán trách nữa.
Nghe thấy hai bình đan dược hảo hạng, ba người mới lộ ra dáng tươi cười.
- Thật là cao cường, sau này nếu ca ca tán gái cũng nên dùng chiêu này, anh hùng cứu mỹ nhân thật hoàn hảo, cô gái kia giờ xem tiểu tử đó như trời rồi, chậc chậc, cao thủ!
Tên nam nhân bụng to thổn thức một hồi.
Một người khác vỗ vỗ bụng hắn nói:
- Trước tiên giải quyết đống thịt này của ngươi rồi hãy nói.
Tiểu cô nương không rành thế sự là dễ bị lừa gạt nhất, sự thanh thuần và vô tri của các nàng khiến các nàng rất dễ dàng rơi vào cạm bẫy khó lòng phát giác.
Đường Phong nhìn Chu Tiểu Điệp nhu thuận như con mèo nhỏ đi bên cạnh mình, trong lòng thầm cười trộm không thôi. Chẳng qua là một chút thủ đoạn anh hùng cứu mỹ nhân đã hoàn toàn xóa bỏ cảm giác cự tuyệt trong lòng nha đầu này. Từ sau hôm cứu nàng, ánh mắt Chu Tiểu Điệp nhìn Đường Phong thân thiết hơn bất cứ ai. Ngoại trừ hai ngày đầu có chút sợ hãi và trầm mặc, theo thời gian, tiểu cô nương đã khôi phục lại bản tính hoạt bát nhanh nhẹn.
- Ngươi dẫn ta tới Đường gia là muốn dạy ta tu luyện ám khí sao?
Chu Tiểu Điệp tốt xấu gì cũng là người cực kì thông minh, Đường Phong coi trọng đôi tay nàng như vậy, trước đó trước mặt nàng lại tận lực biểu diễn uy lực của ám khí, đương nhiên có thể đoán được một ít.
- Đúng vậy, nhưng tới Đường gia chỉ là tiện đường, mục đích cuối cùng của chúng ta không phải Đường Gia Bảo.
Phía trước có một dòng sông rộng hơn vài chục trượng cản đường, Đường Phong vẫy tay gọi Chu Tiểu Điệp, nắm lấy bờ eo nàng, mang theo nàng bay sang bờ đối diện.
Chu Tiểu Điệp không hề ngại ngùng ôm lấy cổ Đường Phong, đưa lưng về phía hắn, mái tóc tung bay, bám vào khuôn mặt hắn, nheo mắt hỏi:
- Nói như vậy ngoại giới đồn đãi ngươi đến từ thế tục, tin tức này có thật không?
- Là thực. Nơi ta muốn dẫn nàng đến là một môn phái hoàn toàn do nữ tử tạo thành, chỗ đó có ngàn vạn nữ tử, phong cảnh rất đẹp, nàng nhất định sẽ thích chỗ đó.
Đường Phong hạ xuống bờ đối diện, nhẹ nhàng để Chu Tiểu Điệp xuống.

Vô Thường - Chương #1025


Báo Lỗi Truyện
Chương 1025/1679