Chương 1011: Ngươi là đồ tiểu nhân vô sỉ hèn hạ (hạ).


Chu Tiểu Điệp đã sớm quên thút thít nỉ non, ngây người nhìn Đường Phong, lại nhìn đôi tay của mình, bỗng nhiên, đôi mi thanh tú của nàng ngưng tụ, mạnh mẽ đứng dậy, quát Đường Phong:
- Giả thần giả quỷ, ta không tin loại tiểu nhân vô sỉ như ngươi, ngươi có thể làm được trình độ này, là vì ngươi có cảnh giới Thiên Giai làm cơ sở! Hừ, nói thế nào ta cũng sẽ không đi theo ngươi.
Nàng vừa nói vừa tức giận chạy mất.
Nhìn theo bóng lưng của nàng, Đường Phong chậm rãi lắc đầu, mặc dù dẫn dụ vừa rồi không thành công, nhưng khẳng định cũng đã chôn xuống một hạt giống trong lòng Chu Tiểu Điệp, chỉ cần cơ hội phù hợp, đánh thức hạt giống này, tạo cơ hội cho nó lớn lên, đến lúc đó, Chu Tiểu Điệp chẳng khác nào vật trong lòng bàn tay!
Đường Phong đột nhiên phát hiện mình rất có tiềm chất lừa gạt, ngọn phi đao vung ra trăm trượng, mặc dù hắn không sử dụng cương khí, nhưng lực cánh tay và lực bắp thịt lại không thiếu, nếu đổi lại là Chu Tiểu Điệp, cho dù tu luyện tới Thiên Giai cũng không làm được trình độ này.
Mấy ngày tiếp theo, đám người Chu gia càng tỏ ra nhiệt tình với Đường Phong, nhất là lão gia tử Chu gia và hai cha con Chu Bính, nghiễm nhiên đã chiêu đãi Đường Phong nhiệt tình như rể hiền.
Đường Phong cũng không nói ra, tùy ý để bọn họ muốn làm gì thì làm.
Công phu không phụ lòng người, sau nửa tháng Đường Phong đến Chu gia, cuối cùng đã có tin tức của Thương Hàng Đình.
Cũng không thể trách hiệu suất làm việc của Chu Chính quá thấp, thật sự là vì mấy ngày nay Chu gia xảy ra không ít chuyện, hơn nữa nhân khẩu vốn thưa thớt, nhân thủ có thể phái đi đều đã phái đi cả.
Dựa theo manh mối Đường Phong cung cấp trước đó, Thương Hàng Đình lúc trước được gả cho một gia tộc họ Lưu, cho nên Chu Chính vừa bắt đầu đã chú ý đến thương gia họ Lưu ở Khổ Thủy Thành, thế nhưng cuối cùng lại không tìm ra manh mối.
Rơi vào đường cùng, Chu Chính chỉ có thể đặt mục tiêu ở các cấp độ thấp hơn, điều tra từng người họ Thương và họ Lưu ở Khổ Thủy Thành.
Nửa tháng trôi qua cuối cùng đã tìm ra manh mối.
Khi Chu Chính kích động thông báo tin tức này cho Đường Phong, Đường Phong cũng không khỏi có chút kích động. Một ngày nào đó độc tố trong cơ thể còn chưa được giải trừ, ngày đó hắn vẫn chưa an tâm.
Khi Đường Phong đang chuẩn bị đi cùng Chu Chính tìm người có tin tức đó, lại đột nhiên cảm giác vài luồng khí tức khá mạnh bất ngờ kéo tới bên ngoài cửa chính Chu gia.
Ngay sau đó, cửa lớn Chu gia bị người ta đá vỡ, tiếng gầm giận dữ truyền đến:
- Toàn bộ người của Chu gia cút ra đây cho ta!
Đường Phong nhướng mày, có chút nghi hoặc nhìn qua Chu Chính, Chu Chính cũng giữ vẻ mặt mê man, hiển nhiên không biết người nào đến Chu gia làm càn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nghe thấy tiếng hét phẫn nộ, tất cả mọi người ở Chu gia đều bắt đầu hành động, Đường Phong nói với Chu Chính:
- Chúng ta đi xem.
Đi ra phòng ngoài, chỉ thấy hơn mười người Chu gia dưới sự dẫn dắt của Chu Khê Hà, đứng trong đình viện, ở chỗ cửa lớn có mấy người ăn mặc kì lạ, cầm vũ khí đứng ở đó, người cầm đầu lạnh lùng liếc nhìn Chu Khê Hà đánh giá, trên mặt có vẻ tức giận, mở miệng hỏi:
- Ngươi chính là gia chủ Chu gia?
Chu Khê Hà cau mày nói:
- Đúng vậy, không biết mấy vị bằng hữu đến Chu gia ta làm gì?
Người nọ cười lạnh một tiếng nói:
- Các ngươi đả thương giam giữ đệ tử Đỗ gia ta, ngươi nói chúng ta tới làm gì?
Nghe vậy Chu Khê Hà biến sắc, thân hình kịch liệt run rẩy, không phải hắn sợ, mà là phẫn nộ. Ánh mắt sắc bén giống như chim ưng, nhìn lướt qua đám người xung quanh mình, trầm giọng nói:
- Được, được, ai làm thì đứng ra!
Đỗ Phong đến Chu gia gây sự, bị Đường Phong đả thương, sau đó nhốt ở Chu gia, việc này chỉ có người trong Chu gia mới biết được. Tin tức không vô duyên vô cớ rơi vào tay Đỗ gia, khả năng duy nhất chính là có người trong nội bộ mật báo với Đỗ gia.
Mà người này, ngoại trừ những người ở đây thì không còn người nào khác, tất cả đều là họ Chu, đều là người một nhà, sau khi phát giác ra điều này Chu Khê Hà làm sao không tức giận cho được?
Chu Khê Hà ném ánh mắt đầu tiên về phía Tam thúc Chu Hầu của Chu Chính, ánh mắt sắc bén giống như một thanh đao nhọn, cắt trên mặt Chu Hầu.
Chu Hầu vội vàng kêu oan:
- Cha, mặc dù thực lực hài nhi yếu ớt, cũng không làm chuyện bán rẻ gia tộc, rước họa vào thân như vậy.
Biểu lộ trên mặt hắn vô cùng thê lương, hiển nhiên không giống đang nói dối.
Chu Khê Hà quét mắt liếc nhìn tất cả đám thúc bá của Chu Chính, dù sao biểu hiện vài ngày trước đó của bọn họ cũng không được tốt đẹp, nếu có người muốn mật báo với Đỗ gia thì chỉ có thể là những người này. Nhưng quét mắt một vòng, cũng không phát hiện ra chỗ nào dị thường chỗ. Người bình thường làm việc trái lương tâm, trong lòng lú nào cũng cảm thấy bất an, một khi trong lòng đã bất an sẽ biểu hiện ra ngoài, nhãn lực của Chu Khê Hà vô cùng sắc bén, chỉ cần trong lòng người nào đó ở đây có bất an, làm sao hắn lại không nhìn ra?
Thế nhưng ánh mắt của đám người Chu gia mặc dù hoảng sợ, nhưng lại không có người nào lùi bước, thẳng thẳn đón nhận ánh mắt của hắn, không hề trốn tránh.
Lại suy nghĩ đến tính cách của những người này, nhát gan sợ phiền phức, gia tộc nhỏ yếu sớm đã tiêu diệt nhiệt huyết tuổi trẻ của bọn họ, nếu không phải trước đó vài ngày Đỗ Phong giết đến Chu gia, bọn họ cũng sẽ không tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục như vậy. Với cá tính của bọn họ, có lẽ sẽ không mật báo với Đỗ gia, trêu chọc ra phiền toái lớn hơn.
Những người này đã không như vậy, hai cha con Chu Chính lại càng không.
Kì quái! Chu Khê Hà cau mày, đã không có người mật báo, vậy tại sao người của Đỗ gia lại biết được tình huống bên này, bọn hắn cũng không phải thiên lý nhãn người thính tai.
Chu Khê Hà đang trầm tư, người tới cũng không còn kiên nhẫn được nữa, bọn hắn nhận được tin tức Đỗ Phong bị nhốt ở đây, mặc dù Đỗ gia không phải gia tộc quá lớn ở linh mạch chi địa, nhưng cũng không phải tiểu gia tộc kinh thương có thể dễ trêu chọc. Nếu truyền ra ngoài chuyện đệ tử của gia tộc mình bị nhốt thì sẽ thế nào? Mấy người bọn họ vô cùng lo lắng chạy đến đây dự định khởi binh hỏi tội, nhưng không ngờ Chu Khê Hà lại không để ý đến bọn họ.
Người cầm đầu Đỗ gia lạnh lùng nói:
- Lão đầu tử, giao tên đệ tử Đỗ gia ta ra đây.
Chu Khê Hà quay đầu, tận lực thu liễm tức giận trong lòng, mặc dù sau lưng có Đường Phong làm chỗ dựa, nhưng Chu Khê Hà cũng không thể đẩy tất cả mọi chuyện trông cậy vào người khác, nếu lần này có thể giải quyết hòa bình thì tốt nhất.

Vô Thường - Chương #1011


Báo Lỗi Truyện
Chương 1011/1679