Chương 1009: Ta xem ngươi giải quyết như thế nào (hạ).


- Ta vẫn chưa hiểu.
Đường Phong bị Chu Khê Hà làm cho mơ màng, mình và Chu gia vốn không thân thiết, làm sao có thể trở thành đại thụ hóng mát của bọn họ?
Chu Khê Hà chợt vỗ bàn, ném ra một câu thạch phá kinh thiên:
- Ở rể! Chỉ cần Đường tiểu ca chịu đến Chu gia ta ở rể, Chu gia ta coi như trèo lên được cành cao của tiểu ca, Đỗ gia muốn đối phó Chu gia cũng phải cân nhắc!
Đường Phong vừa nhấp một miếng trà, còn chưa kịp nuốt xuống, nghe xong những lời này liền phun ra đầy mặt Chu Khê Hà.
Chu Khê Hà lau mặt, cũng không để ý, chỉ thành khẩn nói:
- Ta biết rõ muốn một nam nhân tới nhà khác ở rể thật sự rất gian nan, nhưng tiểu ca ngươi cũng không thể thấy chết mà không cứu, ta dám cam đoan, chân trước của tiểu ca vừa rời khỏi Chu gia, chân sau của Chu gia ta đã bị xoá tên rồi.
- Nói nhăng!
Đường Phong vỗ ngực, thiếu chút nữa đã nghẹn thở.
- Sao ngươi có thể mắng người như vậy chứ?
Lão gia tử bi phẫn vô cùng.
- Là tiểu ca muốn ta nói thẳng, hơn nữa mặc dù thực lực của Tiểu Điệp không cao, xuất thân thấp hèn, nhưng vẫn có thừa tư cách làm một tiểu thiếp của ngươi, ta lại không bắt tiểu ca lấy nàng làm vợ. Tiểu ca chê ít sao? Chu gia ta hiện tại còn ba khuê nữ chưa lấy chồng, nếu như tiểu ca đồng ý thì lấy đi toàn bộ cũng không có vấn đề.
Chu Khê Hà vô cùng dứt khoát, thoáng cái đã quyết định vận mệnh cho ba cô nương Chu gia.
Đường Phong đang chuẩn bị lời lẽ chính nghĩa khiển trách lão gia hỏa này một trận, nhưng lời nói vừa đến bên miệng lại nuốt xuống. Hắn nghĩ, mục đích lần này hắn đến Chu gia một phần chính là vì Chu Tiểu Điệp, hiện tại Chu Khê Hà đề nghị như vậy há không phải rất hợp lòng mình sao? Tuy nhiên muốn mình kết hôn với nàng căn bản không có khả năng.
Tiểu cô nương này còn quá nhỏ, mới mười lăm tuổi. Đường Phong sao có thể xuống tay cho được? Huống chi mình và nàng lại không quen biết. Mỹ nữ ở đâu cũng có, nhưng trên đời này chỉ có một đôi Lung Linh thủ mà thôi.
Khi Đường Phong đang trầm tư, Chu Khê Hà còn tưởng rằng hắn động tâm rồi, tranh thủ thời gian thêm mắm thêm muối, rèn sắt khi còn nóng:
- Tiểu ca yên tâm, cô nương Chu gia ta đều như nước trong veo. Chỉ cần tiểu ca thật tình đối đãi với các nàng, các nàng chắc chắn sẽ mang đến cho tiểu ca một nhà hòa thuận!
Đường Phong nhướng mày, nhìn chằm chằm Chu Khê Hà nói:
- Ta chỉ muốn Chu Tiểu Điệp!
Lão gia tử sững sờ, vừa vô cùng vui mừng đồng thời lại có chút thất vọng! Nếu Đường Phong ra sức cự tuyệt, lúc này mới phù hợp với hình tượng hành hiệp trượng nghĩa của hắn trong lòng lão gia tử, nhưng bây giờ hắn đồng ý, Chu Khê Hà tự nhiên có chút thất vọng, tưởng rằng hắn thật sự ham sắc đẹp. Tuy nhiên suy nghĩ cẩn thận lại cảm thấy có chút không đúng, người thật sự ham mê sắc đẹp sẽ không cự tuyệt mỹ vị đưa tới tận cửa, thế nhưng bây giờ hắn lại cự tuyệt hai cô nương khác, chỉ cần một mình Chu Tiểu Điệp.
Lẽ nào hắn là người rất một lòng? Chu Khê Hà nhất thời cũng không biết đề nghị này của mình là tốt hay xấu, tuy nhiên suy nghĩ cho toàn bộ Chu gia, đây cũng là bị bất đắc dĩ. Nói cho cùng, ấn tượng của Đường Phong với Chu Khê Hà cũng không tệ lắm, nếu Chu Tiểu Điệp thật sự theo hắn, cũng không có gì ủy khuất.
- Mặt khác ta không thể đến Chu gia ở rể được.
Đường Phong nghiêm túc nói, không đợi Chu Khê Hà mở miệng lại nói tiếp:
- Chờ ta xử lý xong chuyện phía bên Khổ Thủy thành, ta sẽ dẫn Đỗ Phong tới Đỗ gia một chuyến, hóa giải chuyện lần này của Chu gia.
Chu Khê Hà cau mày trầm ngâm một lát:
- Cũng được.
Mặc dù không thể kéo Đường Phong đến Chu gia, dù sao cũng lôi kéo được một chút quan hệ với Đường gia, kết quả này đối với Chu gia mà nói cũng không tệ.
Một già một trẻ ở trong phòng mưu đồ bí mật vô sỉ, quyết định vận mệnh của một thiếu nữ vô tội.
Sau khi bàn xong, Đường Phong cười nói với Chu Khê Hà, duỗi ngón tay chỉ ra ngoài phòng nói:
- Lão gia tử, ta xem lão gia tử giải quyết chuyện này như thế nào.
Chu Khê Hà sững sờ, không đợi hắn cảm ứng một phen, cửa phòng đã bị người nào đó đẩy ra, Chu Tiểu Điệp nước mắt ngắn dài xuất hiện ở ngoài cửa, đè nén tiếng khóc, ánh mắt vô cùng thương tâm gắt gao nhìn chằm chằm vào Chu Khê Hà, bờ môi lão gia khẽ nhúc nhích nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.
- Gia gia người thật xấu xa!
Chu Tiểu Điệp dậm chân, quay người bỏ chạy.
- Tiểu Điệp! Gia gia cũng vì muốn tốt cho con, không muốn gả con cho hạng thương nhân bình thường!
Chu Khê Hà ở sau lưng cao giọng hô, Chu Tiểu Điệp làm gì còn để ý, nháy mắt đã chạy mất không còn thấy bóng dáng.
Ở ngoài phòng, Chu Chính và Chu Bính đều đồng loạt thở dài. Vừa rồi Đường Phong và Chu Khê Hà cãi lộn lớn như vậy, Chu gia lại chiếm diện tích không rộng, đương nhiên khiến bọn họ nghe được, mấy người vừa chuẩn bị sang đây xem tình hình, nào ngờ vừa đến ngoài cửa phòng đã nghe thấy những lời này.
- Tiểu tử, ngươi đã sớm phát giác Tiểu Điệp ở bên ngoài, cố ý hủy mất thể diện của lão tử có phải không?
Chu Khê Hà giận không thể nuốt, bản thân cũng quá chủ quan, một lòng chỉ muốn Đường Phong giúp đỡ, hoàn toàn không chú ý đến tình huống bên ngoài.
- Hắc hắc, lão gia tử có thể hại ta, chẳng lẽ ta không thể hại lại được.
Đường Phong hoàn toàn không để ý, cho dù lần này bản thân nói cái gì cũng phải mang Chu Tiểu Điệp đi, hình tượng ác liệt cũng phải ác liệt một chút, đợi sau này tiểu cô nương tự nhiên sẽ biết dụng tâm tốt đẹp của mình. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Đường huynh.
Chu Chính khó xử nhìn Đường Phong.
Đường Phong đứng lên nói:
- Ta đi tìm nàng.
- Làm phiền Đường huynh rồi.
Chu Chính không khỏi thở phào một hơi.
Chu Tiểu Điệp cũng không chạy xa, thậm chí còn chưa rời khỏi Chu gia, hậu viện Chu gia có một hồ nước, Đường Phong tìm thấy nàng đang ngồi ở đây. Tiểu Điệp cô nương cô độc ngồi bên cạnh hồ nước, hai tay ôm đầu gối, vô cùng ủy khuất, bả vai run rẩy từng đợt, nước mắt thi nhau chảy xuống, nhìn bóng lưng lặng lẽ hiển nhiên là vô cùng thương tâm.
Trong lúc nhất thời, Đường Phong cảm giác mình và Chu Khê Hà xác thực quá đáng. Nhưng vì cặp Lung Linh Thủ, Đường Phong vội vàng hạ quyết tâm.
Nếu không nói như vậy, bản thân căn bản không có cách nào đưa Tiểu Điệp đi. Nói cho cùng thời gian hai người quen biết cũng không dài, mỹ nữ dù yêu anh hùng, nhưng tiết mục mỹ nữ khóc lóc muốn lấy anh hùng cho tới bây giờ đều là cảnh tượng rất ít văn nhân nhà thơ tưởng tượng.
Hắn đi đến bên cạnh Tiểu Điệp định ngồi xuống, Chu Tiểu Điệp ngẩng đầu lên, cặp mắt ngấn lệ đầy hung dữ trừng mắt nhìn Đường Phong, hàm răng cắn chặt:
- Cách ta xa một chút, ta căm ghét ngươi!
- Hắc hắc!

Vô Thường - Chương #1009


Báo Lỗi Truyện
Chương 1009/1679