Chương 1005: Vui rồi (thượng).


Trước mặt đánh tới một luồng sức mạnh cực lớn khiến Đỗ Phong cả kinh, mồ hôi lạnh ứa ra toàn thân, ba hồn bảy vía thiếu chút nữa bay ra ngoài cơ thể, bàn tay ấn trên trán mình cứng như sắt thép, Đỗ Phong hoài nghi không biết sọ não mình có phải bị đối phương bóp nát rồi hay trong, đau đớn khó nhịn trong đầu khiến hắn không nhịn được phát ra một tiếng thét chanh chua giống như đàn bà.
Sau một tiếng "ầm", Đỗ Phong vừa rồi còn vô cùng khí thế trước mặt đám người Chu gia đã bị bắn trên mặt đất, lưu lại trên mặt đất một hố lớn hình người rất rõ ràng.
Đám người sợ hãi đều không theo kịp tiết tấu biến cố trước mắt, sau khi đợi mọi người lấylại tinh thần, Đỗ Phong đã bị quật ngã xuống mặt đất.
Tố chất thân thể của Thiên Giai trung phẩm cũng không phải hàng trưng cho đẹp, mặc dù chịu trọng kích như vậy, Đỗ Phong chỉ cuồng phun ra một ngụm máu tươi, bản thân cũng không lo ngại gì.
Đám người Chu gia há to miệng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà, ánh mắt mọi người đều ngơ ngác. Cảnh tượng vừa rồi, nếu là một tráng hán có thân hình bưu hãn, phóng ngược lại một nữ nhi liễu yếu đào tơ còn có thể lý giải, nhưng người bị phóng ngược lại là một cao thủ Thiên Giai trung phẩm!
Thiên Giai trung phẩm đối với đám người Chu gia mà nói quả thực là một tuyệt thế cao thủ, người này mấy ngày trước còn khiến cả Chu gia hỗn loạn, đả thương hai Thiên giai của Chu gia rồi mới toàn thân trở ra.
Bây giờ định thần nhìn lại, chỉ thấy người vừa đi ra cúi nửa người, một chân dẫm lên ngực Đỗ Phong như giẫm một con kiến, lại khiến cho hắn không thể động đậy, bàn tay lớn vẫn ấn trên đầu Đỗ Phong không buông.
Cho tới lúc này, những người của Chu gia mới thấy rõ diện mạo của người tới, dĩ nhiên chính là người mấy ngày nay đến Chu gia làm khách. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mấy vị thúc bá của Chu Chính thi nhau nuốt từng ngụm nước bọt, sắc mặt hơi trắng bệch, nhất là tam thúc Chu Hầu của Chu Chính, bàn chân như bị chuột rút, chỉ hận không thể đào một cái hố ngay tại chỗ để chui xuống, Đường Phong ở Chu gia suốt mấy ngày hôm nay, bọn họ chưa từng dành cho hắn một chút sắc mạt hòa nhã nào.
Biểu hiện mấy ngày nay của Đường Phong cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt, đối diện với sự khinh thường của những người này lại càng không để ý, khiến cho bọn họ nghĩ rằng người bằng hữu này của Chu Chính chỉ hơi lợi hại mà thôi, cũng không có bản lĩnh quá lớn.
Nhưng bây giờ xem ra, người trẻ tuổi này quả thực cực kỳ lợi hại.
Tất cả Chu gia đều không thể nài đối phó với Đỗ Phong, vậy mà thoáng cái hắn đã bị đánh ngã trên mặt đất, sự thật nhìn thấy này khiến những thúc bá của Chu gia đều cảm thấy hoảng sợ. Bọn họ sợ hãi ác ý của mình lại khiến người trẻ tuổi này tức giận, vạn nhất hắn ra tay đối phó với mình thì không biết làm thế nào.
Quả nhiên nhìn người không thể xem bề ngoài, nước biển không thể đo bằng đấu, lúc này mấy vị thúc bá của Chu Chính cuối cùng mới hiểu rõ hàm nghĩa này.
Đỗ Phong bị đánh ngã trên mặt đất không thể động đậy, nhìn xuyên qua khe hở ngón tay Đường Phong vẫn thấy ánh lửa chập chờn, cũng thấy rõ diện mạo của Đường Phong.
Trong lúc nhất thời, tròng mắt Đỗ Phong cũng trợn tròn, thân thể lạnh run.
Hắn căn bản không nghĩ tới sẽ đụng phải Đường Phong ở đây, khi thi đấu gia tộc, hắn đã tận mắt nhìn thấy Đường Phong tả xung hữu đột đánh bại huynh đệ của mình xuống lôi đài, thực lực của vị huynh đệ kia còn mạnh hơn mình một ít, hắn còn không phải đối thủ, mình làm sao là đối thủ cho được?
Người này có quan hệ như thế nào với Chu gia? Đỗ Phong có nghĩ nát đầu cũng không rõ, nếu sớm biết như vậy, làm sao hắn còn dám tìm tới Chu gia gây phiền toái? Chưa nói đến chuyện mình không phải là đối thủ của Đường Phong, nếu nói về hai gia tộc, đối với Đỗ gia mà nói, Đường gia đồng dạng là một quái vật khổng lồ chỉ có thể ngưỡng mộ từ xa!
Sắc mặt Đường Phong đầy lạnh lùng, lấy tư thế nhìn trên cao nhìn xuống Đỗ Phong, ánh mắt kia sắc bén như đao, giống như diều hâu nhìn con mồi của mình khi bay lượn trên bầu trời.
- Tha mạng...
Hảo hán không tính thiệt thòi trước mắt, huống chi Đỗ Phong còn là một tiểu nhân hèn hạ, cường địch ngay rước mắt, chỉ có thể vứt bỏ tôn nghiêm mở miệng cầu xin tha thứ. Hắn có thể nhìn thấy sát cơ trong mắt Đường Phong, loại sát cơ này giống như lưỡi dao, vô hình mà cắt được dũng khí của hắn, lại khiến toàn thân hắn lạnh buốt.
Đường Phong vươn tay, cầm lấy ngọn phi đao cắm vào cổ tay phải đối phương, lập tức chậm rãi rút ra, máu tươi không ngừng phun ra ngoài, Đỗ Phong đau đớn vô cùng, cũng không dám mở miệng kêu la, trong cổ họng chỉ có thể truyền ra tiếng ừng ực.
Đám người Chu gia đều nhướng mày, bọn họ có thể tưởng tượng được cảm giác đau đớn mang đến khi rút đao ra chậm rãi như vậy, mấy vị thúc bá của Chu Chính nhìn thấy vừa lo lắng lại tràn đầy hưng phấn.
Lo lắng chính là bọn họ đã hoàn toàn trở mặt với tên đệ tử Đỗ gia, vạn nhất sau chuyện này Đường Phong phủi mông bỏ đi, với thế lực của Chu gia làm thế nào để chống lại Đỗ gia?
Hưng phấn đương nhiên cũng có, nhìn thấy ác nhân bị giày vò như vậy trước mặt mình, có ai mà không hưng phấn?
Sau khi nhổ phi đao ra, Đường Phong ấn phi đao vào yết hầu Đỗ Phong, tròng mắt Đỗ Phong run rẩy, vội vàng kêu lên:
- Tha mạng, đại ca bỏ qua cho ta, ta có mắt không tròng, ta nhận thua cược rời đi.
Từ trong lỗ mũi Đường Phong phun ra một luồng nhiệt khí:
- Bây giờ nói những lời này thì đã muộn, mặc dù cảm tạ ngươi đã giúp tiểu cô nương thấy rõ bộ mặt của những người thân nàng, thế nhưng chuyện đó cũng đả thương trái tim của nàng!
Các thúc bá của Chu Chính bị Đường Phong vạch trần đến đỏ mặt, vừa rồi bọn họ còn gọi la hét muốn Chu Bính gả Chu Tiểu Điệp cho tên tuấn kiệt trẻ tuổi Đỗ Phong, để hóa giải khó khăn của gia tộc lần này, kết quả chỉ trong nháy mắt, tên tuấn kiệt trẻ tuổi đã bị người ta đánh ngã xuống đất, không hề có khí khái mà cầu xin tha thứ.
Sự hèn hạ của Đỗ Phong khiến bọn họ có cảm giác như bị tát vào miệng, thẹn đến mức muốn chui xuống đất.
Nhìn thấy sát cơ trong mắt Đường Phong càng ngày càng dày đặc, Đỗ Phong biết cầu xin hắn tha cho mình là vô dụng, chỉ có thể đặt hy vọng lên những người của Chu gia, vừa giãy dụa vừa cao giọng hô:
- Chu gia, Đỗ Phong ta cam đoan sau này không bao giờ đến tìm các ngươi gây chuyện phiền toái nữa, các ngươi nghĩ xem, nếu ta chết ở đây, Đỗ gia há có thể từ bỏ ý đồ, đến lúc đó Chu gia các ngươi chỉ gặp tai họa lớn hơn.
Câu nói trước đó còn chưa có ai để ý, nhưng câu nói phía sau lại khiến cho tất cả mọi người đột nhiên biến sắc, bọn họ lo lắng nhất chính là cái này.

Vô Thường - Chương #1005


Báo Lỗi Truyện
Chương 1005/1679