Chương 1004: Bọn hắn sao có thể như vậy (hạ)?


Đỗ Phong trầm mặt nói:
- Vậy thì không còn gì để nói, tối nay Chu gia các ngươi sẽ bị tiêu diệt toàn bộ.
- Đợi đã!
Chu Hầu nhìn thấy Đỗ Phong muốn động thủ, vội vàng ngăn cản, quay đầu nhìn Chu Bính nói:
- Đại ca ngươi không suy nghĩ sao?
Chu Bính nghiêng đầu, giận dữ nhìn Chu Hầu nói:
- Chuyện này còn cần suy nghĩ cái gì?
Chu Hầu né tránh ánh mắt, mở miệng nói:
- Đại ca, ta biết rõ khuê nữ là bảo bối của ngươi, nhưng con gái dù sao cũng phải đi lấy chồng. Nếu sau này gả nó cho một tiểu thương, vậy chi bằng gả cho vị tiểu ca Đỗ gia này, tiểu ca Đỗ gia mặc dù còn trẻ, nhưng thực lực cao thâm, tuấn kiệt trẻ tuổi như vậy, rất xứng với Tiểu Điệp nhà ta.
Nghe thấy lời này, Đỗ Phong vội vàng đứng thẳng người lên.
Chu Hầu mới mở miệng, những người khác cũng xúm lại khuyên bảo Chu Bính. Bọn họ vốn không vui vì chuyện Chu Chính và Chu Tiểu Điệp dẫn tai họa về nhà, khiến bọn họ cũng chịu liên quan. Bây giờ nhìn thấy có phương pháp giải quyết hòa bình, đương nhiên là cầu còn không được. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nếu không có ai nguyện ý làm đối thủ của kẻ bản thân không cách nào chiến thắng thì đêm nay thật sự sẽ phải đổ máu tại chỗ. Trước tình cảnh có liên quan đến tính mạng, những thứ như cốt khí và tôn nghiêm đôi khi có thể bị vứt bỏ.
- Được được được.
Chu Bính tức giận đến mức toàn thân phát run, chỉ vào Chu Hầu nói:
- Các ngươi trợn to mắt chó lên mà xem, người này có chỗ nào là tuấn kiệt trẻ tuổi? Các ngươi bảo ta gả con gái cho loại tiểu nhân hèn hạ này, lương tâm các ngươi đều bị cẩu ăn hết rồi sao?
Một đám người bị Chu Bính chửi rủa không ngóc đầu lên được.
Chu Hầu nhỏ giọng nói:
- Phiền toái này là do chính cô ta gây ra, bây giờ bản thân cô ta có thể giải quyết, tại sao lại không đồng ý, con gái đều là hàng bồi thường….
- Câm miệng!
Chu Chính nắm chặt nắm đấm, lúc này hắn căn bản bất chấp phạm thượng cái gì hay không, nổi giận gầm lên một tiếng với Tam thúc của mình.
- Chu bá phụ, nếu Tiểu Điệp cô nương thật sự gả cho ta, Đỗ Phong cam đoan sau này sẽ đối đãi thật tốt với nàng. Tính ra, tiểu gia tộc Chu gia các ngươi có thể kết thông gia với Đỗ gia, cũng coi nhu tổ tiên các ngươi để phúc cho rồi.
Đỗ Phong cười đắc ý.
Trong mắt hắn, xem ra bản thân đã nắm được Chu gia, đối diện với những người kém cỏi hơn mình, chỉ vẹn vẹn có một Thiên giai còn bị thương không nhẹ, làm sao có thể đánh thắng được mình?
Trong phòng Đường Phong, không biết Chu Tiểu Điệp đã tỉnh dậy từ lúc nào, Đường Phong nãy giờ mải chú ý đến tình huống bên ngoài, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân mới giật mình cảnh giác.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt Chu Tiểu Điệp trắng bệch, nắm chặt nắm đấm, thân thể mềm mại run rẩy, nước mắt chực chờ rơi xuống, nhưng vẫn cố kìm nén.
- Nàng nghe thấy rồi sao?
Đường Phong thở dài mở miệng hỏi.
Chu Tiểu Điệp khẽ gật đầu, cắn chặt hàm răng, đầu ngón tay bị miết đến trắng bệch, có thể nhìn ra, tiểu cô nương đã bị những người thân của mình làm tổn thương sâu sắc.
- Đừng để ý, thế gian luôn luôn có một số chuyện phiền lòng. Nhìn theo hướng tốt, nhân cơ hội này xem như nàng có thể nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ.
Đường Phong an ủi.
- Ta không thèm để ý.
Chu Tiểu Điệp chậm rãi lắc đầu
- Ca ca và phụ thân che chở cho ta, như vậy là đủ rồi.
Mặc dù nói như vậy, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Đường Phong đưa tay nhẹ nhàng vỗ đầu nàng, muốn an ủi vài câu nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.
Chu Tiểu Điệp thuận thế vùi đầu vào lồng ngực Đường Phong, cuối cùng khóc nấc lên:
- Sao bọn họ có thể như vậy?
Nước mắt nàng lập tức làm ướt quần áo Đường Phong.
Đường Phong nheo mắt, trong mắt hắn hiện lên một tia sát cơ.
Sau khi khóc thật lâu, Chu Tiểu Điệp mới dần dần bình tĩnh lại, Đường Phong nói:
- Nàng chờ ở đây, ta đi một lát.
Chu Tiểu Điệp ngoan ngoãn gật đầu, dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Đường Phong đi ra ngoài cửa, khi đi ngang qua một chỗ, thuận tay vỗ lên lưng lão gia tử Chu gia đã ẩn nấp ở đó rất lâu, rót một luồng cương khí đi vào, kìm giữ khí tức của lão gia tử nói:
- Xin bớt giận, khí huyết của ngươi quay cuồng rất lợi hại.
Lão gia tử Chu gia giật mình kinh hãi, hắn trốn ở đây nghe lén và nhìn trộm đã rất lâu, cũng đã thấy rõ bộ mặt xấu xí của những người trong nhà mình, trái tim cũng bị tổn thương sâu sắc, vừa rồi thiếu chút nữa ngừng thở, nếu không nhờ luồng cương khí kia của Đường Phong, nói không chừng hắn thật sự bệnh không dậy nổi rồi.
Nhưng điều khiến lão gia tử Chu gia khiếp sợ nhất chính là, Đường Phong đi đến sau lưng hắn mà hắn không cách nào phát giác, nhìn qua bóng lưng của Đường Phong, lão gia tử Chu gia cảm thấy mê man, người kia là ai? Chu gia không có người này.
Trong đình viện, Đỗ Phong vẫn bình thản đứng ở đó, thưởng thức nội chiến của Chu gia. Đám người Chu gia vẫn không ngừng cãi lộn với hai cha con Chu Chính và Chu Bính.
Bỗng nhiên, sau lưng đám người Chu gia xuất hiện một đạo thân ảnh đang chậm rãi bước về hướng Đỗ Phong.
Tiềng ồn ào chợt dừng lại, ánh mắt của tất cả mọi người tựa hồ đều bị cuốn theo bước đi của Đường Phong, nguyên một đám kinh ngạc dõi theo hắn, không biết hắn muốn làm gì.
Chỉ có vẻ mặt của Chu Chính đầy vui mừng, hắn biết rõ đây là Đường Phong muốn xuất thủ.
Đường Phong cúi đầu bước ra, đình viện Chu gia sau lưng thế lửa vẫn đang hừng hực thiêu đốt, kéo bóng dáng của hắn thật dài. Trong lúc nhất thời Đỗ Phong lại không thấy rõ diện mạo của Đường Phong, chỉ là đột nhiên có một người xuất hiện, vì vậy tất cả mọi người đều lập tức cảnh giác.
Đỗ Phong cũng không ngoại lệ, hắn rút vỏ kiếm của thanh trường kiếm rẻ tiền mà mình mua được, bày ra một tư thế uy phong lẫm liệt, nghiêm nghị hét lên với Đường Phong:
- Ai? Không muốn chết thì đứng ở đó!
Thế nhưng kiếm của hắn vừa mới ra khỏi vỏ, một ngọn phi đao cũng đã xuyên qua cổ tay cầm kiếm của hắn, không có ai nhìn rõ ngọn phi đao này xuất hiện như thế nào, mọi người chỉ nghe thấy trong không trung truyền đến một âm thanh yếu ớt, Đỗ Phong thảm thiết kêu lên, toàn bộ tay phải sau khi bị một luồng đại lực nhếch lên, trường kiếm rời khỏi tay, bay vào giữa không trung tối đen không thấy bóng dáng, thân thể càng không bị khống chế xoay tròn nửa vòng, vung ra một chùm huyết châu sáng lạn.
Thân thể của hắn còn chưa đứng vững, một đại thủ đã bóp lên trán hắn, cương khí hộ thân vừa mới được vận khởi phảng phất đã giống như bọt xà phòng trực tiếp nứt vỡ, cả người Đỗ Phong càng giống như bị một gậy quật ngã, thân thể không bị khống chế bắn ngược ra sau.

Vô Thường - Chương #1004


Báo Lỗi Truyện
Chương 1004/1679