Chương 1003: Bọn hắn sao có thể như vậy (thượng)?


Một đám người Chu gia bắt đầu bao quanh, trợn mắt nhìn hắn, phụ thân Chu Chính là Chu Bính sắc mặt tái nhợt, khi đại chiến ba ngày trước hắn cũng bị thương không nhẹ, cho tới bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Lúc này dẫn theo mấy vị thúc bá của Chu Chính đứng trước mặt người bịt mặt, tức giận đến phát run.
- Các hạ nhiều lần đến gây chuyện với Chu gia ta, rút cuộc là muốn như thế nào?
Chu Bính đè nén lửa giận trong lòng, trầm giọng hỏi.
Người bịt mặt hừ một tiếng nói:
- Ta muốn làm cái gì, lẽ nào các ngươi còn chưa rõ sao?
- Các hạ không nói rõ ý đồ, chúng ta làm sao tinh tường?
Chu Bính tuy hận đến mức muốn chém giết người trước mặt ngay tại chỗ, nhưng thực lực không cao bằng người ta, chỉ có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hỏi rõ ràng trước đã.
- Thiếu làm bộ biết rồi còn giả hồ đồ.
Tên đệ tử Đỗ gia bình thản nói.
Chu Chính đứng dậy, chỉ vào mũi hắn nói:
- Họ Đỗ kia, nếu ngươi đã đến Chu gia ta gây chuyện, tại sao còn úp úp mở mở? Chẳng lẽ còn sợ người khác thấy rõ diện mạo thật của ngươi hay sao?
Tên đệ tử Đỗ gia nghe vậy liền cười gằn mấy tiếng, thò tay tháo bỏ lớp mặt nạ trên mặt mình, lộ ra tướng mạo thật sự, mở miệng nói:
- Cho dù Đỗ Phong ta bị các ngươi nhìn thấy thì thế nào? Hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết!
Sau khi câu nói càn rỡ mà tràn ngập sát cơ vang lên, tất cả mọi người của Chu gia đồng loạt đều biến sắc, duy chỉ có Chu Chính vẫn bình thản, có Đường Phong làm chỗ dựa sau lưng, hắn làm gì còn sợ tên Đỗ Phong này nữa?
- Ồ? Hôm nay chỉ có một Thiên Giai sao? Lão đầu tử xuất hiện đêm đó đâu rồi, lẽ nào đã chết rồi?
Ánh mắt Đỗ Phong liếc nhìn qua toàn bộ mọi người, không phát hiện ra gia gia của Chu Chính, thần thái cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Hắn hiện giờ là Thiên Giai trung phẩm, muốn đối phó với hai Thiên Giai hạ phẩm đương nhiên không hề khó khăn, nhưng mặc dù Đỗ Phong có cảnh giới, công lực lại kém cỏi, đêm đó một mình hắn đối phó với hai Thiên Giai hạ phẩm cũng phải chịu một số thiệt thòi, bị dũng khí quyết đoán sống chết đến cùng của người ta hù dọa, không thể không tạm thời rời khỏi. Hiện tại nhìn thấy thiếu đi một Thiên Giai hạ phẩm, đương nhiên là vô cùng vui vẻ.
Đỗ Phong không phát hiện ra thân ảnh của lão gia tử Chu gia, nhưng Đường Phong lại phát hiện ra.
Lão gia tử mấy ngày không ăn uống, sắp gần đất xa trời mà Chu Chính nói lúc này đang lén lút mò tới một bên, kiềm chế khí tức trên người đến cực hạn, mặc dù xác thực bị thương, nhưng cũng không đến nỗi nghiêm trọng như Chu Chính nói, lúc này hắn hành tẩu như thợ săn báo trong rừng, nhìn chằm chằm vào con mồi mà mình đã nhắm.
Lão hồ ly này thậm chí còn lừa cả mình! Đường Phong không khỏi bật cười. Lão gia tử Chu gia này có lẽ muốn bất ngờ đánh lén, cho nên mới giả vờ bị trọng thương như vậy.
Lão nhân gia đáng thương bảy tám mươi tuổi này vẫn muốn chơi mánh khóe để đối phó một người trẻ tuổi chưa đến 30 tuổi. Tuy nhiên từ điểm này phỏng đoán, Đường Phong không khó nhìn ra quyết tâm và dũng khí của lão gia tử Chu gia, hắn đại khái muốn triệt để giữ Đỗ Phong lại hòng chấm dứt hậu hoạn!
Rất gan dạ, Đường Phong thật sự tán thưởng, đối mặt với một người có thực lực cao hơn mình, gia tộc có nội tình hùng hậu vô số lần so với gia tộc mình, vẫn dám nổi sát tâm, đây cũng không phải việc người bình thường có thể có được.
- Đỗ Phong ngươi đừng khinh người quá đáng!
Chu Chính không khỏi có chút tức giận khi nghe thấy Đỗ Phong nói xấu gia gia mình.
Đỗ Phong khẽ cười một tiếng nói:
- Các ngươi nhòm ngó công pháp Đỗ gia ta, ta há có thể lưu lại tính mạng của các ngươi?
Chu Chính oán giận vô cùng:
- Đó là do ngươi tự thua cuộc, sao có thể oán trách người khác?
- Quá trình như thế nào ta mặc kệ, ta chỉ biết hiện tại công pháp Đỗ gia đang trong tay các ngươi.
Mặc dù Đỗ Phong bị Chu Chính vạch trần, nhưng vẫn liều chết không chịu buông tha.
Chu Chính còn muốn nói chuyện, lại bị Chu Bính vung tay lên ngăn cản, Chu Bính nén giận, ôm quyền nói:
- Vị huynh đệ Đỗ gia này, công pháp ngươi đưa cho khuyển tử, hắn chưa bao giờ xem qua, Chu gia ta càng chưa có người xem qua, chi bằng bây giờ chúng ta trả công pháp lại cho ngươi, việc này xem như kết thúc? Chu Bính lấy danh dự Chu gia cam đoan, chuyện này tuyệt đối sẽ không truyền ra bên ngoài.
Thần sắc Đỗ Phong khẽ thay đổi, nhưng lại lắc đầu rất nhanh:
- Không được, công pháp trên tay các ngươi, ai biết các ngươi có xem qua hay không, có sao chép hay không.
- Nếu sau này người của Chu gia các ngươi tu luyện bộ công pháp này bị Đỗ gia phát hiện, Đỗ Phong ta làm sao gánh vác được trách nhiệm?
- Ngươi muốn như nào?
Chu Bính vốn muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, nào ngờ đối phương căn bản không nể mặt, nén giận đã đủ uất ức, thân là nam nhân ai không có chút huyết tính? Khi nói ra những lời này, ngữ khí đã rất bất thiện rồi.
- Hắc hắc!
Đỗ Phong mỉm cười nói:
- Phương pháp giải quyết tốt nhất là ta giết sạch các ngươi, người chết vĩnh viễn sẽ không tu luyện công pháp, tuyệt đối không để lộ bí mật.
- Càn rỡ!
Chu Bính giận dữ.
- Chu gia ta từ trên xuống dưới hơn mấy chục người, mặc dù thực lực không bằng ngươi, cũng có thể liều chết với ngươi, ngươi có can đảm cứ thử xem! Tối nay đảm bảo ngươi đến được nhưng không về được!
Hắn vừa nói, vừa tiến về phía trước một bước.
Ngược lại tam thúc Chu Hầu của Chu Chính lại nghe ra ẩn ý bên trong của Đỗ Phong, cau mày nói:
- Còn có phương pháp giải quyết khác sao?
Đỗ Phong nhìn hắn khen ngợi nói:
- Đương nhiên là có, chỉ không biết Chu gia các ngươi có đồng ý hay không thôi.
- Nói nghe xem.
Chu Hầu trầm giọng nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Gả Tiểu Điệp cô nương của Chu gia các ngươi cho Đỗ Phong ta, như vậy nàng chính là đệ tử Đỗ gia, ta có truyền công pháp cho nàng ngược lại cũng không bị trưởng bối trách cứ, về phần các ngươi có học hay không, đó là trách nhiệm của nàng, không quan hệ đến Đỗ Phong ta.
Đỗ Phong nói ra biện pháp của mình.
Điều này hiển nhiên là đẩy trách nhiệm đổ lên người Chu Tiểu Điệp, sau này cho dù người của Chu gia tu luyện công pháp Đỗ gia bị điều tra ra, Đỗ Phong cũng có thể nói do Chu Tiểu Điệp tự truyền ra ngoài, đến lúc đó, người bị trách phạt chính là Chu Tiểu Điệp, còn Đỗ Phong hắn lại có thể thoát khỏi chuyện này.
Không chỉ có thế, hắn còn có thể lấy được mỹ nhân, có thể nói là một mũi tên trúng hai con nhạn.
Lời này vừa thốt ra, Chu Bính và Chu Chính liền tức giận nói:
- Si tâm vọng tưởng!
Hai người là phụ thân và ca ca của Tiểu Điệp, làm sao có thể đồng ý loại yêu cầu vô căn cứ như vậy?

Vô Thường - Chương #1003


Báo Lỗi Truyện
Chương 1003/1679