Chương 87: Gia tộc thú thần


Trên tường thành Tây Linh, binh lính cũng điên cuồng mà hoan hô, có người lấy rượu ra, có người nhảy múa…
Mà ở một góc tường thành, Mộ Dung Tinh Thần nhìn những cỗ thi thể của binh lính Thú Nhân, cỗ thi thể toàn thân biến thành màu đen, thất khiếu cũng chảy máu đen. Nét mặt của nàng có chút phức tạp, nhẹ nhàng thở dài, cảnh tay ngọc xỏ vảo gang tay đen. Nếu không phải quân đội Thú Nhân kịp thời lui binh, e rằng nàng đã đại khai sát giới rồi, cho dù từ nay về sau thế giới này sẽ không có chỗ cho nàng dung thân. Nàng chỉ không muốn thấy Tề Bắc có việc!
- Phiêu Tuyết.
Mộ Dung Tinh Thần nhẹ nhàng nói một tiếng. Phiêu Tuyết tất nhiên biết Mộ Dung Tinh Thần gọi nàng làm gì, dùng ma pháp Tinh Linh biến những cỗ thi thể thành tro bụi.
- Tinh chủ, tên vô sỉ kia quả nhiên là có mấy phần bản lãnh, xem tình hình này xem ra hắn đã khống chế được thủ lĩnh đại quân thú nhân rồi.
Yên Linh nói.
- Muội đã nhìn nghìn vạn người rồi, Tề Bắc thật sự rất đẹp trai nha.
Vẻ mặt Như Phong sùng bái, không nhớ rõ lần đầu tiên gặp Tề Bắc đã bị hắn bị làm cho sợ đến hoa dung thất sắc, nước mắt chảy ròng ròng.
- Đúng vậy a, hắn thật sự có bản lãnh, rất xứng đôi với Tinh Chủ.
Phiêu Tuyết mở to mắt to nói.Mộ Dung Tinh Thần liếc nhìn ba nha đầu một cái, nhất thời tam nữ đều cúi đầu không dám nói tiếp nữa.
- Chúng ta trở về. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Mộ Dung Tinh Thần vừa nói, xe lăn chuyển động, xuống khỏi thành, ba nha đầu vội vàng đi theo, ở phía sau nháy mắt với nhau. Đôi mắt đẹp của Mộ Dung Tinh Thần có chút ảm đạm, hắn nhất định là loại anh hùng được ủng hộ chào đón còn nàng chỉ có thể vĩnh viễn ẩn núp như bóng ma.


Trong trướng của quân đội Thú Nhân, Kim Cương đã tỉnh lại.
- Thiếu chủ.
Khắc La kích động quỳ rạp xuống đất, hướng về phía Kim Cương nói. Kim Cương nhìn Khắc La một cái, không để ý đến hắn, quay lại nhìn Tề Bắc nói:
- Thiếu gia, người không sao chớ?
- Không có chuyện gì, ngươi ngồi đi, sau khi cuồng hóa thân thể sẽ suy yếu, hơn nữa ngươi cuồng hóa khá lâu, cần tĩnh dưỡng hai ngày mới có thể khôi phục.
Tề Bắc đặt bàn tay lên vai Kim Cương ấn hắn ngồi xuống. Nhìn thái độ của Kim Cương với Tề Bắc, sắc mặt Khắc La biến hóa, sâu trong ánh mắt bắt đầu có vẻ phẫn nộ.
- Khắc La, ta nhớ ra ngươi.
Kim Cương nhìn Khắc La nói.
- Ngươi từng là bộ hạ phụ thân ta. Lúc nhà ta gặp kiếp nạn, ngươi đang ở đâu?
- Thiếu chủ, Khắc La tuyệt đối không phản bội gia tộc Thú Thần vĩ đại, lúc ấy bệ hạ động thủ với thủ lĩnh, tiểu nhân đang phụng mệnh đi Mộng Huyễn Hải thuộc Ngũ Đại Thánh Địa cầu viện. Tiểu nhân cầm tín vật, ở bờ biển quỳ mười ngày mười đêm, lúc này mới có đệ tử Mộng Huyễn Hải đi ra ngoài, ngay sau đó một vị trưởng lão Mộng Huyễn Hải chạy tới, nhưng là đã muộn...
Khắc La quỳ trên mặt đất khóc rống thất thanh, quả đấm không ngừng nện xuống đất. Tề Bắc nhìn nỗi thống khổ và tự trách của Khắc Là không hề giống làm bộ. Sắc mặt Kim Cương hơi nguôi giận, hiển nhiên cũng tin lời nói của Khắc La.
- Tiểu nhân biết Thiếu chủ và tiểu thư trốn ra ngoài, nên vẫn phái người đi tìm kiếm, nhưng thù thủ lĩnh không thể không báo, cho nên tiểu nhân mang theo bộ tộc của tiểu nhân đầu nhập vào bộ tộc Độc Giác Tê.
Khắc La bình phục một chút tâm tình nói tiếp.
- Báo thù? Thủ lĩnh Độc Giác Tê cho dù đánh bại Bỉ Mông và Tử Kim thú nhân, ngươi cho rằng hắn không cần Vu Thần ủng hộ?Tuy nói lúc ấy động thủ chính là Bỉ Mông hoàng tộc, nhưng trên thực tế đều là ý Vu Thần muốn tiêu diệt gia tộc Thú Thần.
Kim Cương lạnh lùng nói, hắn bình thường mặc dù như cái cọc gỗ đứng phía sau Tề Bắc nhưng tâm tư của hắn lại rất nhạy bén.
- Vâng là Khắc La ngu dốt, sau này Khắc La sẽ ở cạnh thiếu chủ, liều chết vì thiếu chủ.
Khắc La lớn tiếng thần phục. Kim Cương nhìn về Tề Bắc, Tề Bắc chỉ gật đầu với hắn. Thần phục Kim Cương, chẳng khác nào thần phục Tề Bắc, đột nhiên nhiều thêm mấy vạn quân đội Thú Nhân, thực lực của hắn tương đương khuếch trương lên gấp mấy lần.
Tề Bắc cưỡi trên lưng Hoàng Kim Sư Vương. Nó không hổ là ma thú cấp sáu, mặc dù bị Vu Linh Thích đâm vào tạo thành mấy cái lỗ nhưng cũng chả tổn thương nó được mấy, nhanh chóng lành lặn lại. Năm vạn đại quân Thú Nhân đi theo phía sau hắn, ở trên tường thành nổ ra tiếng hoan hô như thuỷ triều. Đại quân tiến vào thành Tây Linh. Vô luận là tân binh hay là các Mạo Hiểm Giả xem náo nhiệt, ánh mắt bọn họ nhìn về Tề Bắc đã hoàn toàn bất đồng, ở trong lòng bọn họ thì Tề Bắc này đã dùng sức một của một mình hắn làm thay đổi cuộc chiến, hơn nữa còn chiêu hàng năm vạn đại quân Thú Nhân.
Thiên quân vạn mã ta độc hành! Dũng!
Đàm tiếu chiêu hàng Thú Nhân quân! Trí!
Nếu như nói lúc trước Tề Bắc ở thành Tây Linh uy vọng chỉ là làm mọi người đối với hắn cảm giác sợ hãi, thì hiện tại, uy vọng hắn chính là sự sùng bái của mọi người. Chiến tranh, vĩnh viễn là cách tạo nên uy vọng nhanh nhất và dễ dàng nhất.
- Thành chủ uy vũ! Thành chủ uy vũ!
Nghe binh lính và cư dân thành Tây Linh hô hoán rung trời, Tề Bắc chỉ cảm thấy trong lòng mơ hồ có thứ gì đó ở thức tỉnh, hắn thích cảm giác như vậy. Một bộ phận quân đội Thú Nhân bắt đầu bố trí phòng thủ thành phố, một bộ phận ở bãi đất trống trải trong thành Tây Linh xây dựng cơ sở tạm thời.
- Tước gia, lần này có bốn mươi tám Hắc Giáp Quân chết trận, một trăm lẻ năm Hắc Giáp Quân bị thương, trong đó trọng thương có ba mươi người, thành vệ quân cũng có ba ngàn tám trăm người bị thương, trong đó trọng thương bảy trăm người, sáu mươi ba Ma Pháp Sư bị tử vong mười ba người.
Hỏa Liệt báo cáo về tình huống thương vong lần này. Ma Pháp Sư chết cũng là do Dực Nhân liều chết xông tới giết.
Trong lòng Tề Bắc đau quặn một cái, hai trăm ba mươi Hắc giáp quân mà đã bị tổn thất mất bốn mươi tám người. Họ chính là quân trụ cột để hắn phát triển, mà Ma Pháp Sư cũng đã chết mười ba người. Tổn thất này so với hơn vạn quân Thú Nhân thì không thấm vào đâu nhưng đủ để làm hắn rất khó chịu. May mà đội quân Thú Nhân đầu nhập dưới trướng nếu không hắn sẽ đau lòng muốn chết mất.
- An táng các huynh đệ hy sinh, phí an gia tăng lên gấp đôi.
Tề Bắc thở dài một tiếng, kế tiếp sau đó thì truy binh của bộ tộc Bỉ Mông sẽ tới, nghĩ đến còn sẽ có một cuộc ác chiến. Tề Bắc ngồi một mình ở hậu viện phủ thành chủ, ánh mắt nhìn vào bầu trời bao la, lâm vào suy nghĩ của mình.
- Trong một thời gian ngắn phải có được một đội quân tinh nhuệ. Vùng đất này càng ngày càng rối loạn…
Tề Bắc nói. Hôm nay tộc Thú Nhân nội loạn quấy nhiễu tới đây, biên giới Kim Diệp tự nhiên sẽ gặp phải áp lực lớn, hắn ở chỗ này phải hứng mũi chịu sào. Nếu nói tinh nhuệ thì không chỉ có kỷ luật nghiêm minh, mà phải có cả võ lực cường hãn và trang bị tốt, căn bản nhất chính là phải có quân hồn. Quân hồn của Hắc giáp quân là Nặc Đức gia tộc rót vào, Nặc Đức gia tộc chính là tín ngưỡng của bọn họ.
- Quân đội cho riêng mình, tín ngưỡng chỉ có thể là mình! Quân hồn của bọn họ chỉ có thể để mình tạo ra.
Tề Bắc hai mắt tiêu cự tụ tập, tinh quang bắn ra bốn phía. Hiện tại Tề Bắc đã thoát ly khỏi Nặc Đức gia tộc.

Vô Thượng Long Ấn - Chương #87


Báo Lỗi Truyện
Chương 87/526